Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 163: Điểm dừng chân nơi biên giới
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Tuệ Ninh nghe thư ký Trần giải thích như vậy, gật đầu nói: “Tôi thấy con đường này tuyết dày quá, có phải nếu lạnh hơn một chút là con đường này sẽ bị chặn lại không?”
“Cũng có trường hợp như vậy, năm trước lãnh đạo đến đây đúng lúc gặp trận tuyết lớn chặn đường núi, mắc kẹt ở nơi dừng chân suốt một tháng, thậm chí còn từng ăn Tết ở nơi ấy.”
“Chỉ có một con đường này thôi sao? Chặn đường thì ăn cái gì?”
“Nơi dừng chân sẽ cử người đi bộ xuống núi gánh vật tư lên, đương nhiên đồ vật sẽ tương đối đơn giản, khoai tây và khoai lang đỏ khá nhiều, cô có ăn quen không?”
Trần Huy thấy Khương Tuệ Ninh có vẻ nũng nịu, bình thường lãnh đạo cũng chăm sóc cô rất chu đáo, nên không khỏi lo liệu cô có thể chịu nổi hoàn cảnh nơi dừng chân này không, cũng không hiểu vì sao chuyến đi này lãnh đạo lại dẫn cô đi cùng.
“Lúc anh đến đây thì ăn cái gì?” Khương Tuệ Ninh hỏi Quý Thần Nham trước.
“Đương nhiên là anh sẽ ăn cùng mọi người.” Quý Thần Nham định nói cô không cần phải chịu khổ, nhưng cũng không muốn giải thích quá nhiều như Trần Huy, bởi vì điều kiện bên này đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Vì đề phòng tuyết lớn chặn đường, nơi dừng chân đã dự trữ vật tư từ trước.
Nhưng giải thích cho cô bây giờ cũng chẳng có tác dụng, đợi dẫn cô đi xem sẽ biết.
“Em cũng có thể.”
Khương Tuệ Ninh cảm thấy mình không phải là kiểu người nũng nịu, năng lực thích ứng của cô rất mạnh, chỉ là vất vả hơn chút, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc, cô không thể than phiền. Quý Thần Nham biết cô có tính trẻ con trầm trọng, lòng hiếu thắng lại mạnh, nhưng anh thật sự không biết cô hiếu thắng ở mọi phương diện.
Nghe cô nói như vậy, anh không khỏi vui vẻ, bởi vì cô là vì mình mà sẵn sàng chấp nhận những điều kiện này: “Được, em có thể.” Nhưng anh vẫn sẽ không để cô chịu khổ.
Rất nhanh xe của họ đã đến nơi dừng chân, nghe thư ký Trần nói đây là một trạm nghỉ lớn cuối cùng nối liền với biên phòng, Khương Tuệ Ninh xuống xe nhìn thấy một dãy nhà trệt mênh mông vô bờ.
Nơi xa đều là chiến sĩ tuần tra, sau khi họ đi vào cổng trạm nghỉ, họ đi đến khu sinh hoạt trước tiên.
Quý Thần Nham có một nơi ở tạm thời ở đây, cũng chính là ngôi nhà trong khu sinh hoạt.
Nhưng khu sinh hoạt ở đây không giống với khu sinh hoạt ở Đông Thành, vốn là những ngôi nhà độc lập, ở đây là một dãy nhà trệt nối tiếp nhau, các nhà kế bên đều có chung tường.
Nơi ở tạm thời của Quý Thần Nham chính là căn nhà cuối cùng.
Thấy họ đi vào khu sinh hoạt, có vài người phụ nữ trong khu sinh hoạt tụm ba tụm bảy nhìn họ.
“Cô gái đi theo thủ trưởng Quý là ai vậy? Cô ấy thật xinh đẹp, môi hồng răng trắng.”
“Chắc là con gái của thủ trưởng đó, thoạt nhìn rất nhỏ tuổi, dáng vẻ hoạt bát kia, cũng giống với Tú Quân của nhà chị Trương.”
“Chao ôi, Tú Quân nhà tôi sao có thể so sánh với con gái của thủ trưởng Quý.” Chị Trương nói xong lại nhìn thoáng qua cô gái đang chạy về phía trước chơi tuyết, không hổ là con gái của thủ trưởng, dáng vẻ thật xinh đẹp.
Ôi, một cô gái như vậy không biết chàng trai nào mới xứng đáng với cô ấy.
Bà ta lập tức nghĩ tới doanh trưởng Diệu vừa lập công cách đây không lâu, nghe nói nhà anh ta ở Kinh Thị, từ khi anh ta đến, có rất nhiều người trong khu sinh hoạt không kiềm chế được nên đã đi hỏi thăm hoàn cảnh gia đình của anh ta, kết quả là sau đó nghe ngóng được cha anh ta làm bộ trưởng ở Kinh Thị.
Hai ngày trước cha mẹ của anh ta cũng đã đến đây.
Chị Trương suy đoán chắc không phải thủ trưởng Quý dẫn con gái đến đây là để xem mắt chứ?
Bà ấy như là phát hiện ra một bí mật lớn, vội vàng kéo hai người bên cạnh qua thì thầm vào tai họ vài câu.