164. Chương 164

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người đồng loạt lộ vẻ ngạc nhiên.
“Chẳng trách, tôi cứ nói doanh trưởng Diêu cũng đã hai hai, hai ba rồi, sao lại không vội vàng gì cả. Mỗi lần có người giới thiệu đều lạnh nhạt từ chối, thì ra là người ta đã chọn được nhà rồi.”
“Đúng vậy, mấy cô gái trong khu nhà của chúng ta, có ai sánh được với con gái thủ trưởng đâu.”
Nói xong, mấy người đều tỏ vẻ tiếc nuối, nhưng ngay sau đó lại thấy may mắn vì lúc trước không vội vàng giới thiệu con gái nhà mình, nếu không chẳng phải thành trò cười cho người ta sao.
Trần Huy nghe mấy người bàn tán, vội bước đến bên cạnh Quý Thần Nham, nhỏ giọng nói: “Lãnh đạo, có cần tôi đi giải thích một chút không?”
Quý Thần Nham liếc nhìn cô gái chạy phía trước, dừng lại một lát rồi nói: “Không cần.” Không lâu nữa mọi người sẽ tự biết Khương Tuệ Ninh là vợ anh, không cần thiết phải giải thích từng bước một như vậy.
Hơn nữa, người khác đang bàn tán cô là con gái anh, lúc này anh bước lên giải thích thì sẽ khiến mọi người khó xử.
Nhưng trong lòng Quý Thần Nham lại nghĩ đến một vấn đề - anh đã già đến thế sao?
Đúng lúc này, quân trưởng Tôn của đơn vị đồn trú cũng bước tới, giơ tay chào quân lễ, rồi vội vàng chạy đến bên cạnh Quý Thần Nham.
“Cậu dẫn Khương Tuệ Ninh về chỗ ở của tôi trước, tôi đi doanh trại trước.”
Trần Huy gật đầu vâng dạ, đợi lãnh đạo đi theo quân trưởng Tôn rời đi rồi mới vội vàng đuổi theo Khương Tuệ Ninh.
Khương Tuệ Ninh đi theo Trần Huy đến nơi ở của Quý Thần Nham. Nơi này chỉ là chỗ ở tạm thời nên trang bị khá đơn giản. Đẩy cửa bước vào là một phòng khách giản dị, chỉ có một chiếc bàn nhỏ và bộ sa lon gọn gàng.
Vì anh cũng không nấu cơm nên không có phòng bếp. Phòng ngủ ở bên trong. Trần Huy không bước vào, đưa chìa khóa cho Khương Tuệ Ninh rồi dặn: “Đồng chí Khương, tôi còn phải đến văn phòng doanh trại. Cô ở đây nghỉ ngơi trước một lúc, nếu thấy chán thì có thể ra ngoài dạo, chỉ cần không ra khỏi cổng doanh trại là được. Có thể lãnh đạo sẽ về khá trễ.”
Khương Tuệ Ninh nhận chìa khóa, nói lời cảm ơn, sau đó Trần Huy lập tức rời đi.
Căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước, khắp nơi đều ngăn nắp gọn gàng.
Khương Tuệ Ninh bước vào phòng, giường không phải loại giường gỗ truyền thống mà là giường đất của phương bắc.
Thực ra khu nhà ở đây đã lắp đặt hệ thống sưởi tập trung, nhưng không hiểu vì sao vẫn giữ lại một chiếc giường đất.
Khương Tuệ Ninh thử sờ lên giường, thế mà giường đất vẫn đang được đốt, ấm áp dễ chịu.
Bên cạnh có một tủ quần áo bằng gỗ, ở giữa còn khảm một mặt gương, mang đậm chất thời đại.
Trên giường đất trải một lớp đệm bông thật dày, thực ra cũng không đến nỗi quá cứng. Chăn được xếp vuông vức gọn gàng, cô duỗi tay ấn thử, độ phồng rất tốt.
Khương Tuệ Ninh nhìn quanh một lượt, trong phòng ngủ cũng chẳng có gì để làm, nên cô định ra ngoài dạo thử.
Loại doanh trại này rất khác với trong khu của Quý Thần Nham, khu nhà ở bên kia có nhiều khu vực làm việc hơn, hoàn toàn khác với bên này.
Trên bầu trời lại bắt đầu rơi tuyết. Nhiệt độ trên núi lạnh hơn dưới chân núi, nhưng hình như cô đã quen với thời tiết phương bắc rồi, ra ngoài cũng không thấy lạnh.
Phía sau doanh trại là sân huấn luyện, các chiến sĩ đang luyện tập trong sân. Cô chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng hô khẩu lệnh.
Khi Khương Tuệ Ninh chạy đến thì nhìn thấy mọi người trong sân đứng trên nền tuyết như không hề cảm thấy lạnh. Mệnh lệnh vừa ban ra, dù là núi đao biển lửa cũng phải chấp hành.
Cẳng chân lún sâu vào tuyết, người vừa nằm sấp xuống là lập tức bị tuyết vùi lấp.
Cô nhìn một lúc, sau đó đi về phía sau. Doanh trại được xây dựa vào sườn núi, khu vực sát núi không có tường rào.