19. Cơn mưa và nỗi niềm

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì Lưu lắc đầu nói: “Không có đâu, anh Quý bận rộn nhiều việc, cho dù thỉnh thoảng muốn chạy bộ thì cũng là sau bảy giờ. Năm giờ chạy hình như chỉ có một lần, đó là lần mà Tử Thư trốn học đó, coi như hình phạt.”
Hình phạt? Vậy hôm qua Quý Tử Thư làm sai cái gì à?
“Đừng nhìn tôi như vậy, lần trốn học đó là chuyện lúc mười hai tuổi rồi, từ đó về sau tôi chưa từng bị phạt lần nào nữa.” Quý Tử Thư tức giận nhìn Khương Tuệ Ninh rồi giải thích.
“Vậy sao hôm nay lại thế?” Khương Tuệ Ninh không hiểu.
“Sao mà tôi biết được.”
Thật ra trong đầu Khương Tuệ Ninh có một suy đoán, nhưng cô lại khó nói ra thành lời, có phải là vì Quý Thần Nham lớn tuổi rồi khó ngủ không, chuyện này cũng không phải là vô căn cứ, người xưa nói rất đúng, ba mươi năm đầu ngủ say như chết, ba mươi năm sau ngủ mãi không được…
Hình như anh đã vào tuổi khó ngủ rồi.
Ngủ không được thì giày vò con trai như thế sao? Vậy làm con của anh đúng là thê thảm quá!
Vốn dĩ Khương Tuệ Ninh định hôm nay sẽ đi gặp mợ, nhưng trời lại bắt đầu mưa nhẹ, nên tạm thời cô lại không muốn ra ngoài.
Chờ khi trời mưa đã tạnh thì cũng đã qua giờ ăn cơm, bây giờ cũng đã muộn rồi, thật vất vả mới có thể làm hoàn hảo như vậy, giờ chỉ có thể ở nhà hưởng thụ một mình.
Ai… Đúng là trời không chiều lòng người.
Dì Lưu hình như cũng nhìn ra cô có phiền muộn, liền cầm theo rổ đến trước cửa hỏi: “Cháu tiểu Khương, tôi phải đi mua đồ ăn, cháu có muốn đi dạo một chút không?”
“Được.” Khương Tuệ Ninh bây giờ cũng không có từ chối, đứng dậy theo dì Lưu ra ngoài.
Sau khi ra cửa, Khương Tuệ Ninh nhìn thấy ở bên ngoài rất mới lạ, có rất nhiều tòa cao tầng, bỗng nhiên cô nhìn thấy cảnh tượng này hoàn toàn không giống như hiện tại của cô, cô cảm thấy cực kỳ xa lạ.
Trước kia chỉ có thể thấy những hình ảnh này trên tivi, bây giờ chính bản thân cô tham gia vào trong đó, liền cảm thấy thật huyễn huyễn, phi thực tế.
Dì Lưu nghĩ Khương Tuệ Ninh rất khó mới có thể ra ngoài một chuyến, mua đồ ăn xong còn cố ý đưa cô đi đến nơi mà anh Quý đang làm việc dạo một vòng.
Khương Tuệ Ninh thấy dòng chữ lớn bộ tổng chỉ huy ở bên ngoài cửa, lính gác hoàn toàn là cầm súng đạn thật, và đứng vô cùng nghiêm trang.
Một đường đi đến cứ ba bước là lại có một người canh, canh giữ vô cùng nghiêm ngặt, cũng không biết bên trong là dạng gì, cô cách một cánh cửa lớn nhìn xung quanh, mỗi chỗ liếc qua một cái.
“Lãnh đạo, chị Khương đến đón anh tan tầm.”
Trần Huy là thư ký của Quý Thần Nham, thời điểm đi huyện Dung đón Khương Tuệ Ninh thì anh ấy cũng đi cùng, nên đương nhiên cũng biết cô, khi anh ấy ra cửa bộ chỉ huy thì đã nhìn thấy người, anh lập tức lên tiếng nhắc nhở lãnh đạo của mình.
Quý Thần Nham nghe vậy liền ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cô, bước chân của anh dừng lại một chút, sau đó đi qua chỗ mà cô đang đứng.
“Sao lại đến đây?”
Khương Tuệ Ninh đang hỏi dì Lưu lúc nào thì đi về, liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.