26. Chương 26: Bữa cơm gia đình

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ồ." Khương Tuệ Ninh âm thầm nghĩ trong lòng, người đàn ông này thật sự quá keo kiệt, chỉ để cô ngửi một chút cũng không chịu cho à?
Khi Quý Tử Thư bưng bát cơm ra, thấy hai người đã ngồi cách xa nhau, cậu bé thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc cô đã mệt mỏi giúp mình pha trà mật ong sáng nay, cậu liền đưa bát cơm cho cô.
Khương Tuệ Ninh không ngờ nam chính lại tự mình đi bưng cơm cho mình, trong lòng cảm thấy vô cùng vinh dự, vui vẻ nhận lấy nói: "Cảm ơn Tử Thư nhé."
Giọng điệu tự nhiên đó khiến cô có vẻ như một người mẹ đang nói chuyện với con trai trưởng thành vậy.
Quý Tử Thư nghe vậy thì tức giận liếc cô một cái, nhưng Khương Tuệ Ninh lại chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội, trên mặt vẫn nở nụ cười hiền từ của một người mẹ tốt.
Cậu ngay lập tức nhận ra bản tính của cô ta không hề thay đổi, cảm giác cô ta giống như chị gái nhà họ Lãnh sáng nay quả nhiên chỉ là ảo giác của cậu.
Quý Tử Thư âm thầm lẩm bẩm đàn ông tốt không nên so đo với phụ nữ, vì vậy cậu nhịn giận mà ngồi vào chỗ của mình, dùng đôi đũa chọc mạnh vào bát cơm.
Khương Tuệ Ninh giống như vừa thắng một trận chiến, cả người đều toát ra vẻ đắc ý.
Quý Thần Nham nhìn vào bàn trống trước mặt, cũng để ý những hành động nhỏ qua lại giữa hai người, trong lòng anh thầm nghĩ, từ khi nào mà quan hệ giữa cô và Tử Thư lại tốt như vậy?
Anh không nhịn được cau mày.
Dì Lưu đi ra đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của đồng chí Quý, vội vào bưng bát cơm đã dọn xong đặt trước mặt anh nói: "Xin lỗi đồng chí Quý, vừa rồi tôi đi đến bếp nên ra muộn."
Quý Tử Thư nghe lời dì Lưu nói, mới phát hiện ra trên bàn trước mặt bố mình không có gì, mà cậu đã ăn hai miếng cơm rồi, trong khi Khương Tuệ Ninh ngồi đối diện đã vui vẻ cầm đũa cười nhìn cậu.
Cậu đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại, có lẽ năm giờ sáng ngày mai cậu lại phải dậy sớm...
'Cô cố tình hãm hại tôi?' Ánh mắt Quý Tử Thư như đang lên án.
Khương Tuệ Ninh vừa nhìn đã hiểu ý ngay, nhún vai tỏ vẻ: 'Là do bản thân cậu quên mất bố mình, làm sao có thể trách tôi được?'
'Nếu không phải cô giả vờ như người mẹ hiền thì tôi làm sao có thể tức giận đến mức quên mất chứ?'
'Mẹ kế chẳng lẽ không phải là mẹ sao?'
"Ăn cơm đi." Giọng nói của Quý Thần Nham cắt đứt ánh mắt đang xẹt qua nhau đầy sấm sét của hai người.
Hai người lập tức thu hồi ánh mắt.
Trong bữa cơm, ngoài Khương Tuệ Ninh ăn uống thoải mái, tinh thần vui vẻ, thì những người khác đều ăn không nhiều.
Sau khi ăn xong cơm, dì Lưu mới nhớ đến việc Khương Tuệ Ninh muốn đến bệnh viện Đông Thành thăm cậu mợ, nói: "Đồng chí tiểu Khương, tôi đã chuẩn bị xong đồ để cô mai mang đi thăm cậu mợ rồi, nhưng quãng đường từ đây đến bệnh viện Đông Thành khá xa, đến lúc đó tôi sẽ dẫn cô đi."