52. Chương 52: Trà sữa ngọt ngào

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì Lưu không để lỡ dịp, cắn một miếng bánh rán nhân đậu đỏ. Vừa đưa vào miệng là hương vị ngọt ngào của sữa tan ra, hòa quyện với mùi thơm béo ngậy của đậu đỏ. Không biết phải tả thế nào, nhưng đúng là ngon không thể cưỡng lại.
Khương Tuệ Ninh lại đưa dì ấy uống thêm một ngụm trà sữa, ánh mắt của dì Lưu lập tức sáng bừng lên.
Nói đi, cô đã nói không ai có thể từ chối hương vị ngọt ngào chết người này được. Đồ ngọt này có thể khiến người béo không thể ngừng ăn, đương nhiên phải có sức hút đặc biệt rồi.
Có món ngon thì phải chia sẻ cho cả nhà. Khương Tuệ Ninh chia trà sữa và bánh rán nhân đậu đỏ làm mấy phần, định đưa một phần sang cho Quý Thần Nham và Quý Tử Thư.
Dì Lưu chịu trách nhiệm phần của Quý Tử Thư, cô thì lo phần của Quý Thần Nham.
Đúng lúc Quý Thần Nham đã hai ngày chưa về nhà, người vợ như cô phải thể hiện sự tận tâm của mình.
Mình vừa nhận được một hộp châu báu từ chồng mà chưa thể hiện được gì, bây giờ nên thể hiện chút nhiệt tình để anh đừng nghĩ mình chỉ ham tiền mà không quan tâm tới người. Nếu không, sau này có món ngon anh lại không muốn chia sẻ nữa.
Hôm nay đúng là dịp tốt, mượn những thứ này có thể xoa dịu phần nào nỗi mệt mỏi của anh.
Đi bộ từ khu nhà cũng không xa, đi khoảng nửa tiếng, Khương Tuệ Ninh từ chối để thư ký trong Bộ lái xe tới đón mình. Đi đường có thể giúp tiêu hao bớt lượng calo trong ly trà sữa hôm nay.
Dì Lưu nấu ăn ngon thế mà, cô không thể để mình trở nên mũm mĩm được.
Trần Huy biết Khương Tuệ Ninh sắp tới đây nên đã ra cửa đón người từ sớm.
Khương Tuệ Ninh nhìn thấy thư ký Trần xuống đón mình, cười hỏi: “Thư ký Trần ăn cơm chưa? Dì Lưu có làm một ít món ăn vặt, muốn ăn không?” Cứ như thể cô đang thể hiện sự quan tâm giả dối của người trưởng thành.
Không ngờ thư ký Trần lại không khách sáo, nói thẳng: “Vẫn chưa ăn, cảm ơn cô Khương.”
Nói xong, anh nhìn chằm chằm vào hộp thức ăn trên tay cô.
Ôi, thế này…
May mà cô mang theo nhiều, chứ không hôm nay còn gì để lại cho Quý Thần Nham chứ? Khung cảnh trong lành của thập niên 70 sao?
Chuyện mình chuốc lấy thì quỳ cũng phải làm cho xong. Khương Tuệ Ninh đưa thư ký Trần hai cái bánh rán nhân đậu đỏ, lại chia cho anh ấy nửa ly trà sữa định dành cho mình.
Khi vào phòng làm việc của Quý Thần Nham, cô mới biết anh vẫn chưa ăn cơm, bởi anh vừa họp xong.
“Họp xong rồi? Nghe thư ký Trần nói các anh về gấp cả đêm qua?” Khương Tuệ Ninh nhìn người đàn ông với vẻ mệt mỏi trên mặt, lập tức nhớ tới chính mình hồi còn làm công việc 996 trước đây.
(*) 996: Lịch làm việc ở Trung Quốc, từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục sáu ngày trong một tuần.
Lúc ấy mình quá khổ sở, sau khi làm 996 xong, cũng tiếc tiền gọi xe, thế là trả tiền xe đạp công cộng chịu gió lạnh về nhà, rồi ăn gói mì cho đỡ đói.