58. Chương 58: Bài tập về nhà

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô quyết định từ nay sẽ không bao giờ tìm đến Quý Thần Nham nữa, thật sự quá chán ngán đến mức, cuối cùng cô bắt đầu cầm bút viết những dòng suy ngẫm về tư tưởng phẩm chất đạo đức.
Quả nhiên, cái cảnh giới lớn nhất của người chán ngán chính là chủ động làm bài tập.
Lúc Quý Thần Nham trở về cũng đã năm giờ sau.
Khương Tuệ Ninh nhìn người đi vào, cô vẫn cảm thấy anh hung dữ hơn người bình thường một chút, sắc mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi, nhưng đôi mắt đen của anh tràn đầy sự u ám và thù địch.
Không phải anh vẫn đang tức giận về chuyện buổi trưa sao?
Sao lại có thể nhỏ mọn như vậy.
Khương Tuệ Ninh cảm thấy bát tự hôm nay của cô chắc chắn xung khắc với của anh, nên không dám làm gì, vội chạy đến chủ động đem tờ giấy viết cảm nghĩ của mình đưa đến: "Anh đã về rồi, anh xem em đã ghi chép xong rồi, còn viết một bài cảm tưởng, người ý vẫn nên học tập nhiều một chút, từ sau khi học tập em cảm giác cả linh hồn của mình đều đang thăng hoa."
Quý Thần Nham nhìn bộ dáng tranh công của cô, ánh mắt nheo lại hỏi: "Linh hồn làm sao có thể thăng hoa?"
Khương Tuệ Ninh:…
Cái lão già này, rốt cuộc có biết nói chuyện phiếm hay không vậy, chuyện như vậy cũng hỏi ra, đúng là không biết thú vị mà!
Quý Thần Nham vừa nhìn đã thấy ánh mắt cô đảo loạn khắp nơi, anh biết cô lại đang nói linh tinh, vì vậy anh cũng không so đo mà vươn tay về phía cô.
"Cái gì?"
"Không phải nói là đã viết cảm nhận sao, cho tôi xem."
Biết đại ca này đang muốn kiểm tra bài tập.
Khương Tuệ Ninh chạy nhanh đến, khuôn mặt tươi cười đem hai tay dâng lên tờ cảm nghĩ của chính mình.
Quý Thần Nham nhìn cô một cái, đối với hành động lấy lòng của cô, anh cũng không có biểu cảm gì, sau khi nhận lại cảm nhận liền lập tức ngồi xuống ghế làm việc, đem tờ giấy đặt lên trên bàn làm việc, rồi lấy ra một chiếc bút máy, cầm nó vào tay.
Đôi mắt đen nhánh của anh không hề mang theo ý cười, toàn bộ khuôn mặt đều toát lên vẻ nghiêm túc như một giáo viên vậy.
Khương Tuệ Ninh từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, duy nhất chỉ sợ giáo viên, từ trong xương cô đã như là con chuột nhìn thấy giáo viên như là nhìn thấy mèo, tự nhiên cũng bị khắc chế.
Cô chợt nhận ra khi nhìn bộ dạng nghiêm túc này của Quý Thần Nham, cô sẽ quên mất anh chính là chồng của cô, và còn có ảo giác anh là giáo viên của cô, trong lòng không nhịn được sinh ra sợ hãi.
Cô ngoan ngoãn đứng ở một bên, nhìn thầy Quý đang nghiêm túc chữa bài cho mình.
Không biết tại sao lại như thế này, nhưng cô cảm giác tình cảnh bây giờ có chút quen thuộc, cô có cảm giác, trước đây Quý Thần Nham cũng đã từng sửa bài tập cho cô như vậy.
Sau khi nghĩ lại, cô lập tức phủ nhận suy nghĩ của mình, trước kia cô chênh lệch với anh khoảng mấy chục năm thời gian, giờ tuy nói không có chênh lệch thời gian nữa, nhưng với loại thân phận này của Quý Thần Nham thì sao có thể làm giáo viên cho cô được?
Thu hồi lại suy nghĩ lung tung trong đầu, Khương Tuệ Ninh đưa mắt dừng lại ở trên bàn tay đang nắm bút máy của Quý Thần Nham.
Ngón tay của anh có xương khớp hiện lên vô cùng rõ ràng, lại vô cùng sạch sẽ thon dài, y như khuôn mặt có vẻ lạnh lùng của anh vậy, nhìn thấy cô lại có chút ý định muốn sờ thử.
Cô rướn người về phía trước, hai khuỷu tay chống trên bàn làm việc, vừa định chạm vào tay anh thì thấy anh đã thu trở lại.
Khương Tuệ Ninh:…
Nhưng mà lại gần mới phát hiện ra chữ của anh rất đẹp, thế mà lại cùng với một chút bút lông lúc đầu cô viết, chỉ là chữ của anh đẹp hơn rất nhiều, còn của cô có thể nói là một phiên bản rất xấu.