59. Chương 59: Chữ viết và lòng ngờ vực

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!

Chương 59: Chữ viết và lòng ngờ vực

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Tuệ Ninh không thể không sửng sốt.”Chữ của chúng ta rất giống nhau.” Dù chữ cô có xấu đến mấy, nhìn cũng gần giống, cô cũng chẳng biết liệu có xứng hay không.
Quý Thần Nham chậm rãi đảo ánh mắt qua gương mặt cô.
Khương Tuệ Ninh nhận lấy ánh mắt của anh, cảm thấy đây là đôi mắt vô cùng bình thản, trong suốt, không hề gợn sóng, không chút thừa thãi. Khi nhìn rõ cô, anh lại khiến cô muốn anh trở về với vẻ mặt thường ngày.
"Giống nhau lắm sao?" Anh hỏi.
Khương Tuệ Ninh cuối cùng cũng hiểu ra ánh mắt vừa rồi của anh có ý gì, chắc hẳn là đang ghét bỏ.
"Hừ." Sự bất mãn của cô được thay thế bằng một tiếng hừ trầm lắng.
Sau đó cô tự lên tiếng giải thích,”Chữ của em hơi xấu một chút, nhưng nội dung tốt là được. Ngoài ra người ta cũng nói chữ viết không tốt là bởi vì quá thông minh, tay không theo kịp tốc độ của đầu óc, tay không điều chỉnh được nên chữ mới khó nhìn.”
Dĩ nhiên những lời ngụy biện này của cô không thể thuyết phục được Quý Thần Nham.
Khương Tuệ Ninh thấy anh không nói lời nào, liền biết anh ấy không tin cô.
Hừ, trước đây cô từng dùng lý luận này để lừa gạt bố mẹ, sao bây giờ lại không có tác dụng với anh?
Cô cũng chỉ có thể thay đổi phương hướng,”Nội dung em viết có phải vô cùng tốt không? Tư duy rõ ràng, logic chặt chẽ, cấu trúc mạch lạc.”
Không thể để công sức làm cả ngày của cô lại chẳng chiếm được lấy một lời khen của anh chứ? Cô đối với bài viết này của mình làm khá là có tự ti, cô đã học đại học bốn năm, cũng là trưởng ban tuyên truyền, lại hay phối hợp với chi bộ Đảng ở trường học viết ra không ít bài thảo luận, những bản thảo cô viết cũng được chính hiệu trưởng khen ngợi, nói lập luận vô cùng chặt chẽ nghiêm túc, còn nói về sau cô có thể làm quan chức được.
Điều này Quý Thần Nham cũng không phủ nhận, đúng là cô viết rất tốt, đơn giản, ngắn gọn mà lại đầy đủ.
Những thứ cô viết ra ổn hơn so với tính cách của cô rất nhiều.
"Đúng là không tồi."
Trời ạ, lại còn được quan chức tối cao khen ngợi, những lời này không thua gì thời điểm hồi còn đi học được hiệu trưởng khen cả.
Vô cùng hạnh phúc.
Những người đến từ Bắc Kinh kia bị Quý Thần Nham nhốt trong phòng họp đến tám giờ tối. Dù thư ký kia liên tục xin lỗi, tự nhận là công việc kia là anh ấy đã làm sai, ngày mai sẽ đi nhận án phạt, nhưng ai cũng không biết đây chính là mưu kế mà Quý Thần Nham bày ra.
Mấy người kia cũng là những nhân vật có tiếng, họ không nghĩ Quý Thần Nham sẽ không cho họ chút mặt mũi nào, nên người nào người nấy đều xám mặt tức giận, ngay cả khi thư ký Trần nhận lỗi mời ra ngoài ăn cơm thì họ cũng không ăn mà trực tiếp rời đi.
Thái Văn Thân ở nhà sau khi biết chuyện liền trực tiếp bộc phát giận dữ.
Trong thư phòng, Quý Thần Nham sau khi nghe xong Trần Huy báo cáo, liền khinh thường lắc đầu,”Ông ta vẫn như cũ, một chút cũng không thay đổi.”
Trần Huy cũng cảm thấy vậy, nhưng hắn cũng không dám thêm lời gì vào chuyện này, mà nói ra một chuyện khác,”Đúng rồi, lãnh đạo, bệnh viện Tam Bộ bên kia nhắc nhở anh năm nay nên đi kiểm tra sức khỏe, ngày kia tôi sẽ đưa anh đi.” Hiện giờ tình hình ở phía bắc Tam Bộ coi như đã giải quyết hoàn toàn, những cái gai cũng đã được dọn sạch, người ở Bắc Kinh cũng đã tiễn đi được.
Thái Văn Thân hẳn là cũng hiểu bản thân mình làm vậy cũng không nhấc lên được một gợn sóng, chắc hẳn sẽ không gây chuyện nữa.
Công việc kia hẳn sẽ đưa vào dĩ vãng.
Nói đến chuyện kiểm tra sức khỏe, Quý Thần Nham nghĩ ngay đến ngày đó Khương Tuệ Ninh muốn anh đến bệnh viện Đông Thành để khám sức khỏe, nói rằng đây là tâm ý của mợ cô.