84. Chương 84: Cuộc hội ngộ gia đình

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!

Chương 84: Cuộc hội ngộ gia đình

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô nhìn lại người em rể đứng bên cạnh, trông cũng rất đẹp trai phong độ, quả thật họ rất xứng đôi.
Quý Tử Thư bị Tôn Uy ôm lấy, loạng choạng bước vào sân, trên đường đi lại còn bị hỏi rất nhiều câu hỏi:
“Cháu trai lớn, cháu biết uống rượu không?”
“Cháu trai lớn, cháu đã có người yêu chưa?”
Quý Tử Thư: … Lại nhiệt tình như vậy có phải truyền thống của nhà họ không? Nhưng mà nhà họ rất vui vẻ.
Bước vào trong nhà, Khương Tuệ Ninh nhìn thấy ông ngoại, cậu và anh họ thứ hai, cùng với hai đứa con của anh cả: đứa thứ nhất là cô bé tầm 5-6 tuổi, đứa thứ hai là cậu bé chưa đầy một tuổi, đang ngủ say trong phòng.
Dù đây không phải người thân của cô, nhưng không biết vì sao khi nhìn thấy ông ngoại, cô cảm thấy vô cùng thân thiết, vội vàng chạy đến ôm ông ngoại không chịu buông.
Ông ngoại cô năm nay đã ngoài 70 tuổi, nhưng bận cũng là một bác sĩ, biết cách chăm sóc sức khỏe nên trông vẫn trẻ hơn tuổi, như khoảng 60 tuổi:
“Ôi chao, Ninh Ninh của chúng ta sao vẫn còn làm nũng như hồi còn nhỏ thế, để ông ngoại nhìn xem nào, cô gái lớn rồi mà vẫn còn làm nũng nữa.”
“Ông ngoại, con nhớ ông lắm.” Sau khi Khương Tuệ Ninh nói xong, cô cũng giật mình, chẳng lẽ em là do cô nhập tâm quá sâu vào vai diễn này sao?
Lúc này cậu cũng từ trong bếp đi ra, trên người đeo tạp dề, trên tay cầm muôi múc thức ăn, nói:
“Ninh Ninh đến rồi à.”
“Cậu ơi.” Khương Tuệ Ninh nhìn dáng vẻ của cậu mình, truyền thống bao đời nay của nhà cô là đàn ông nấu cơm.
Cô lần lượt giới thiệu Quý Thần Nham và Quý Tử Thư cho mọi người. Sau khi cả nhà chào hỏi làm quen xong, buổi họp mặt gia đình hôm nay chính thức bắt đầu.
Quý Thần Nham không hổ danh là lãnh đạo lớn, không chỉ chuẩn bị quà viếng thăm, còn chuẩn bị cả bao lì xì cho hai đứa con của anh họ.
Khương Tuệ Ninh nhìn thoáng qua, ước tính trong đó có khá nhiều tiền.
Nhưng trong lòng cô lại nảy sinh nghi vấn: không phải anh đã đưa hết sổ tiết kiệm của mình cho cô rồi sao? Vậy số tiền này của anh ở đâu ra? Có phải anh ấy đang giấu quỹ đen?
Anh họ và chị dâu tỏ ý không cần, cuối cùng sau mấy lần đưa đây họ mới nhận lấy.
Dù sao chuyến thăm hôm nay, lần đầu tiên gặp mặt coi như đã thành công tốt đẹp.
Tiếp theo chính là đợi đến bữa cơm.
Anh họ và chị dâu đã đi theo cậu và mợ vào phòng bếp để giúp đỡ, ông ngoại thì kéo Quý Thần Nham vào phòng để nói chuyện.
“Ninh Ninh, em ở Đông Thành đã quen chưa?”
Anh họ thứ hai, Tôn Thừa là một bác sĩ nhi khoa, năm nay mới được bổ nhiệm làm việc trong bệnh viện.
Tính cách của anh ấy và anh họ lớn khác nhau như trời với đất, là một người vô cùng ít nói, vừa rồi anh ấy chỉ chào hỏi một câu, bây giờ thấy không có ai, anh ấy mới bước lên nói chuyện với Khương Tuệ Ninh.
“Em đã quen rồi ạ.” Khương Tuệ Ninh cười nói.
Tôn Thừa mỉm cười nói: “Đã quen rồi là được, ngày thường nếu không có chuyện gì thì phải thường xuyên đến đây chơi nhé, trong nhà vẫn giống như hồi trước, em vẫn mãi là em gái của anh và anh cả.”
Khương Tuệ Ninh nhớ rằng trong sách có viết nhà có hai người trước kia ở cùng một thành phố, khi cô được tầm 10 tuổi nhà họ mới chuyển đi, sau đó đúng dịp xảy ra cuộc đại cách mạng, sau khi chuyển đi, hai nhà cũng ít liên lạc với nhau hơn, quanh năm chị liên lạc qua thư từ nhưng nhìn dáng vẻ này có thể thấy được tình cảm giữa họ vẫn không hề suy giảm.
Ít nhất cô cảm thấy cả nhà của cậu đối xử với cô rất tốt.
“Vâng ạ.” Khương Tuệ Ninh gật đầu đồng ý.
Lúc hai người họ đang nói chuyện, thì Tôn Thiến Thiến – con gái của anh cả chạy vào, ôm lấy chân của Khương Tuệ Ninh và hét lên:
“Cô ơi, cô mau đến giúp con, con đấu không lại anh trai rồi.”