2. Chương 2: Vé hết hạn

[Thập Niên 90] Chị Đây Không Yêu Chồng Nữa! thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, tôi chỉ biết ôm chặt tấm vé, bất lực nhìn nó hết hạn, rồi suốt đêm trốn trong nhà, khóc hết nước mắt.
Đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời tôi.
"Anh ơi…" Tôi ngẩng đầu lên: "Em có thể trả tiền để mua lại vé của anh không?"
Người đàn ông ấy không chịu nhận tiền, nhưng tôi vẫn nhất quyết dúi vào tay anh hai tờ mười tệ. Anh chỉ mỉm cười đầy bất lực, rồi cùng tôi bước vào rạp chiếu phim.
Cuối cùng, tôi cũng được xem bộ phim mình yêu thích nhất trên màn ảnh rộng.
Khi nam chính hy sinh mạng sống để cứu nữ chính, tôi đã không kiềm được mà khóc nức nở.
Tôi từng ước ao được ai đó yêu thương như Jack đã yêu Rose, nhưng chỉ nghĩ đến Trần Nam, lòng tôi lại nghẹn ngào, đắng cay.
Thấy tôi rơi nước mắt, người đàn ông bên cạnh lúng túng, rồi luống cuống rút khăn tay đưa cho tôi.
Sau khi phim kết thúc, tôi chẳng còn tâm trạng dạo chơi nữa, đành quay về nhà. Người đàn ông ấy nhất định muốn đưa số điện thoại, bảo rằng nếu tôi muốn đi chơi lần nữa thì cứ gọi cho anh ta.
"Tôi tên Giang Bắc, nhớ gọi cho tôi đấy nhé."
Tôi siết chặt mảnh giấy trong tay, lòng bỗng dấy lên một cảm giác xốn xang khó tả.
Về đến nhà, con gái và mẹ chồng đã ngủ say. Phòng ngủ lạnh ngắt, không một ánh đèn. Tôi mệt mỏi ngồi xuống ghế, dùng tay xoa bóp cổ chân đã mỏi nhừ vì đi lại suốt ngày.
"Giờ này mới chịu về hả?"
Đèn bàn đột nhiên sáng lên. Trần Nam đang ngồi ở chiếc ghế đối diện, trên mũi là cặp kính quen thuộc, nhìn tôi với ánh mắt trân trân.
Khi nhìn rõ dáng vẻ của tôi, đôi mắt anh bỗng sáng lên rõ rệt.
"Em…" Anh quay mặt đi, khóe môi run nhẹ, như thể đang cố nuốt nước bọt. Rồi anh hỏi lại với giọng điệu khác lạ: "Sao giờ này mới chịu về?"
"Liên quan gì đến anh?" Uất hận trong lòng vẫn còn đó, tôi chẳng buồn tỏ ra dễ chịu hay lấy lòng anh nữa.
"Anh là chồng em."
"Xin lỗi, suýt chút nữa thì em quên mất mình còn có một ông chồng."
Không muốn cãi nhau, tôi đứng dậy: "Em đi tắm đây."
Nước tắm rất nóng. Tôi liếc nhìn lượng nước còn lại, đoán chừng Trần Nam vẫn chưa tắm.
Tôi suy nghĩ một lát, quyết định xả hết nước nóng để anh phải tắm bằng nước lạnh. Dù sao thì chính anh cũng đã để lại lời nhắn rằng mấy ngày tới sẽ không về nhà.
Sau khi tắm xong, tôi thay đồ ngủ rồi lên giường nằm nghỉ. Thế nhưng, Trần Nam lại lặng lẽ bước đến bên giường.
"Anh còn gì muốn nói nữa sao?"
"…Em đi uốn tóc khi nào vậy?"
Tôi nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy Trần Nam phiền phức kinh khủng: "Thích thì đi thôi. Dùng tiền của anh đấy, anh tiếc à?"
Trần Nam vốn không phải người keo kiệt, nghe tôi nói vậy, anh chỉ thở dài một tiếng: "Anh đã bao giờ phàn nàn chuyện em tiêu tiền chưa?"
Thấy tôi không đáp, anh đành quay người đi tắm.
Vừa mở vòi nước, bên trong đã vang lên một tiếng rên khe khẽ vì lạnh.
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Thấy một vị giáo sư toán học nghiêm túc và trầm mặc như Trần Nam bị tôi chơi cho một vố như vậy, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác hả hê khó tả.
Anh tắm rất nhanh, mái tóc còn ẩm ướt, mặc bộ đồ ngủ bằng vải bông rồi bước ra.
Trần Nam bị cận nặng, nếu không đeo kính thì chẳng nhìn rõ gì. Bình thường anh vẫn để kính ở bồn rửa tay ngoài cửa phòng tắm, nhưng hôm nay có lẽ đã làm rơi mất nên tìm mãi không thấy.
"Tiểu Nhụy." Anh vẫn lịch sự như thế: "Em có thể giúp anh tìm kính được không?"
Anh đứng yên tại chỗ, dáng vẻ có chút luống cuống.
Gương mặt vốn lạnh lùng nay bị nước lạnh làm ửng đỏ, chóp mũi cũng hồng hồng trông ngố không chịu được.
Tôi từng yêu khuôn mặt này đến điên cuồng, vì nó mà cam tâm tình nguyện dốc hết lòng dạ.
Nhưng giờ đây, tôi đã chán ngấy cái mặt đó rồi. Trai đẹp ngoài kia thiếu gì, cậu "Tiểu Lâm Chí Dĩnh" mà tôi gặp hôm nay cũng chẳng thua kém anh là bao.
"Anh tự tìm đi, em mệt rồi, không muốn dậy đâu."
Trần Nam rõ ràng không ngờ tôi sẽ nói vậy.
Anh bỗng dưng ngây người ra mất một lúc, sau đó chậm rãi quỳ xuống đất, lần mò tìm kính.
Đợi đến khi anh mò được chiếc kính thì một tiếng "bụp" vang lên, tôi tiện tay tắt luôn đèn đầu giường.
"Tiểu Nhụy... anh không nhìn rõ."
"Chói mắt quá, ảnh hưởng giấc ngủ của em." Tôi đáp lại với giọng lạnh tanh.
Trần Nam đành phải lần mò trong bóng tối để tìm đến giường. Anh vén chăn, chui vào nằm bên cạnh, người còn phả ra từng luồng hơi lạnh.
Đã rất lâu rồi tôi không được chạm vào cơ thể thời trai trẻ của Trần Nam.
Kiếp trước tôi từng mê đắm anh đến mức đêm nào ngủ cũng phải chạm vào người anh, nhưng lần nào cũng bị anh khó chịu đẩy ra.
Về sau, khi anh già đi, tôi cũng chẳng còn hứng thú để chạm vào nữa.