6. Chương 6: Phút giây nhận ra

[Thập Niên 90] Chị Đây Không Yêu Chồng Nữa! thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã sống đến năm này tuổi, nhưng chưa từng một lần ngồi trên xe mô tô.
Không hề do dự, tôi lập tức nhảy lên xe. Ngồi phía sau lưng cậu ấy, nghe gió thổi vù vù bên tai, lần đầu tiên sau bao năm tôi mới cảm nhận được mình là chính mình, là Lâm Nhụy của thuở xưa – phóng khoáng, tự do, muốn gì làm nấy.
Chỉ tiếc là… về đến nhà quá nhanh.
Giang Bắc sợ tôi bất tiện nên dừng xe ở đầu hẻm: “Lâm Nhụy, lần sau nếu không vui, cứ gọi điện cho tôi.”
Cậu ấy làm động tác gọi điện bằng tay, tôi bật cười gật đầu, rồi cởi mũ bảo hiểm trả lại.
Khi tôi về đến nhà, Trần Nam vẫn đang chờ.
Dường như cơn sốt của anh đã nặng thêm, người nằm vật trên giường, mặt đỏ bừng.
Thấy tôi mở cửa bước vào, anh cố gượng dậy nhưng không trụ nổi, ngã vật xuống.
Trần Nam nhìn tôi, bật cười.
Tôi hỏi anh cười gì, chẳng phải sốt lên đến mê sảng rồi sao. Không ngờ anh đột nhiên thốt ra: “Đẹp quá.”
Quả nhiên là sốt mê rồi mới nói ra được lời hay như thế.
Tôi bước tới sờ trán anh, nhiệt độ cao khiến tôi giật mình. Trần Nam vô thức nắm lấy tay tôi: “Tiểu Nhụy, anh muốn hôn em.”
Rồi anh bắt đầu hôn từng ngón tay tôi.
Trời ơi, đây không phải sốt nữa, mà là… dâm dục!
Tôi vội vã hất tay anh ra, cảm thấy ở chung phòng với anh thật khó chịu, liền ôm gối chạy sang phòng mẹ chồng: “Mẹ ơi, đêm nay con ngủ với bé con nhà mình nhé.”
Sau hôm đó, ngày nào tôi cũng ra ngoài chơi với Giang Bắc, hoàn toàn xem Trần Nam như không khí.
Bất kể đêm về anh có trăn trở, giả vờ yếu đuối hay dùng đủ chiêu trò để dụ dỗ, tôi đều vững như núi Thái Sơn, ngồi đó mà tâm chẳng hề rung động.
Chỉ khi ở bên Giang Bắc, tôi mới nhận ra cuộc đời trước đây mình đã bỏ lỡ một cuộc sống rực rỡ đến nhường nào.
Tôi cùng cậu ấy và nhóm bạn bàn chuyện lập ban nhạc, rồi cưỡi mô tô phóng khắp thành phố tìm cảm hứng sáng tác.
Chúng tôi ngồi chờ mặt trời mọc bên bờ biển, chụp tấm ảnh bìa cho album đầu tay.
Dưới ánh hoàng hôn, cả bọn vừa uống bia vừa mơ mộng về tương lai.
Đó là một thế giới hoàn toàn mới mẻ, thế giới mà Lâm Nhụy ngày trước – người bị trói chặt giữa gia đình và Trần Nam – chưa bao giờ có cơ hội chạm tới.
Sau khi sống đúng là chính mình, tôi mới hiểu ra kiếp trước mình đã sống quá uổng phí.
Đến một tối nọ, tôi về muộn hơn mọi khi.
Giang Bắc đưa tôi về đến đầu hẻm như thường lệ.
Dưới ánh đèn đường, một bóng người cao gầy đang chậm rãi tiến lại.
“Tiểu Nhụy.”
Nụ cười trên mặt Giang Bắc lập tức đông cứng. Tôi quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy gương mặt người kia, vừa nghe Giang Bắc thốt lên: “Thầy.”
Trần Nam… hóa ra là giáo viên của Giang Bắc.
“Không đến lớp, cậu lại chạy đến đây làm gì?” Giọng Trần Nam nghe thật tệ, chẳng biết bình thường anh có nghiêm khắc như thế không.
Giang Bắc chỉ tay vào Trần Nam rồi quay sang tôi: “Đừng bảo đây là chồng chị đấy chứ?”
Tôi khẽ gật đầu.
“Bảo sao lần trước chị khóc dữ vậy, hóa ra lại là vợ của ‘ông vua mặt lạnh’.” Giang Bắc rõ ràng chẳng ưa gì Trần Nam.
“Thôi, cậu về trường trước đi.” Tôi nhẹ nhàng đẩy Giang Bắc.
“Nếu anh ta đối xử tốt với chị ấy, chị có khóc không?” Giang Bắc đột nhiên xen vào.
“Lâm Nhụy là cái tên cậu được phép gọi sao?” Trần Nam lạnh lùng liếc Giang Bắc, rồi ra hiệu cho cậu rời đi: "Chuyện vợ chồng chúng tôi không liên quan đến cậu.”
Nhưng Giang Bắc lại bướng bỉnh hơn tôi tưởng. Cậu còn nắm lấy tay tôi: “Ở bên tôi, chị Nhụy rất vui.”
“Vui… vẻ à?” Trần Nam nhướng mày, cười khẩy đầy khinh bỉ: "Lâm Nhụy, theo anh về nhà.”
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ không ngần ngại nắm lấy tay anh. Dù gì đây cũng là lần đầu tiên anh chủ động muốn nắm tay tôi. Nhưng nhìn vào gương mặt lạnh lùng của Trần Nam, tôi chợt thấy anh thật giả tạo. Những ký ức về khoảnh khắc cận kề cái chết ùa về…
Lúc đó, tôi chỉ còn hơi thở yếu ớt, đã lâu không thể thốt lên tiếng. Thế nhưng hôm đó, không hiểu sao tôi lại đột nhiên nói được. Tôi biết… đó chính là hồi quang trước khi chết. Tôi đã hỏi Trần Nam: “Nếu em chết rồi… anh có buồn không?”
Trần Nam vẫn lạnh lùng như cũ, ánh mắt thản nhiên không chút rung động: “Không. Cho nên em đừng chết. Dù em có chết, anh cũng sẽ không nhớ, đương nhiên càng không buồn vì em.”
Nghe đến câu cuối, tôi nhắm mắt lại. Giọt nước mắt cuối cùng lăn dài nơi khóe mắt. Đến lúc chết, tôi cũng không nghe được từ miệng Trần Nam một câu tử tế, dù chỉ là lời an ủi.