Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 21: Thủ khoa là ai?
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“À đúng rồi, Triệu Văn Tông thi cử thế nào ạ?” Hồ Hạo cũng hỏi thêm.
Sao hai đứa học trò trước mặt lại cứ muốn hỏi đến hai cái tên này chứ, sắc mặt Lưu Tuệ đã sớm thay đổi rồi.
Thấy sắc mặt cô chủ nhiệm không được thoải mái, Trương Vĩ và Hồ Hạo nhìn nhau: Chẳng lẽ hai người bạn cùng bàn của họ đều thi trượt nguyện vọng nên cô chủ nhiệm mới tức giận? “Rắc rối thật rồi, tiếp theo đây cô giáo Lưu sẽ nói thế nào với Triệu Văn Tông và Tạ Uyển Doanh đây?” Hồ Hạo ghé sát tai Trương Vĩ nói nhỏ.
Trương Vĩ đáp: “Có sao nói vậy thôi, dù sao, tớ đã sớm biết Doanh Doanh sẽ không đỗ Đại học Y rồi, nói cậu ấy không nghe thì cậu ấy tự chịu vậy.”
Nói đến đây, Hồ Hạo lắc đầu ngao ngán, nhíu mày nhắc đến người bạn cùng bàn của mình: “Triệu Văn Tông cũng vậy đó, không biết ăn phải gan hùm mật gấu hay sao, sau đó lại điền vào chuyên ngành Khoa học Máy tính và Công nghệ của trường Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc.
Đó là chuyên ngành thế nào chứ, là chuyên ngành có điểm xét tuyển cao nhất toàn tỉnh đấy.
Haizz, không biết đầu óc cậu ta bị làm sao nữa, dường như đều mắc bệnh giống Tạ Uyển Doanh vậy.”
Lưu Tuệ bỗng nhiên định thần lại, nghe thấy lời Hồ Hạo nói thì kinh ngạc cả người: “Em nói cậu ấy đã điền cái gì?”
Hồ Hạo bị giọng nói bất thình lình của cô giáo chủ nhiệm dọa cho giật mình, lắp bắp nói: “Cô giáo Lưu, Triệu Văn Tông sau đó đã chính thức thay đổi nguyện vọng đăng ký là khoa Khoa học Máy tính và Công nghệ của trường Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc, lẽ nào không phải cô bảo cậu ấy thay đổi sao ạ?”
“Cô sao có thể bảo cậu ấy đổi được chứ!” Lưu Tuệ tức giận đùng đùng, khoa chân múa tay nói: “Thành tích vốn có của cậu ấy căn bản là không thể đỗ vào Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc, nào ai ngờ bây giờ lại có thể đỗ vào khoa Khoa học Máy tính.”
“Cái gì mà nào ai ngờ ạ?” Hồ Hạo đã nghe ra được hàm ý trong lời nói của cô giáo chủ nhiệm, ngạc nhiên tới mức mồ hôi lạnh cũng ứa ra: “Cô giáo Lưu, ý của cô là, thành tích bây giờ của Triệu Văn Tông có thể đỗ vào khoa Khoa học Máy tính và Công nghệ của trường Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc rồi ạ?”
Ý thức được bản thân đã lỡ lời, Lưu Tuệ nhanh chóng ngậm miệng im lặng.
Càng không ngờ rằng, một vài giáo viên khác bỗng nhiên nghe thấy lời cô nói thì vây lại, hỏi cô: “Đúng rồi, cô giáo Lưu, chúng tôi nghe trưởng phòng giáo vụ nói rồi, lớp của cô có thủ khoa khối tự nhiên.
Chẳng lẽ là học sinh Triệu Văn Tông đó sao?”
Có thể đỗ Khoa học Máy tính và Công nghệ của Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc, không phải là thủ khoa thì còn có thể là ai chứ?
“Không, không phải!” Lưu Tuệ lớn tiếng nói, mồ hôi lạnh đã chảy ướt sau lưng, hình như cô đã nhìn thấy bóng dáng Tạ Uyển Doanh ở cửa.
“Nếu nói là không phải thì lẽ nào trong lớp của cô có học sinh nào có điểm số có thể đỗ vào chuyên ngành và trường học 'khủng' như Khoa học Máy tính và Công nghệ của Đại học Công nghệ Tây Trung Quốc sao? Là học sinh muốn thi vào trường đại học nào đó ở Thủ Đô sao?” Một vài giáo viên lại hỏi Lưu Tuệ.
Trương Vĩ và Hồ Hạo đều cảm thấy hoang mang như nhau, chỉ nghe được lời nói ngập ngừng của Lưu Tuệ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trương Vĩ quay đầu lại, thì trông thấy bạn cùng bàn của mình đang đứng ngay ở cửa, liền gọi: “Doanh Doanh, mau vào đây, cô giáo Lưu tìm cậu đấy.”
Tạ Uyển Doanh nở một nụ cười, nghĩ rằng biểu cảm này của người bạn cùng bàn và Hồ Hạo thật giống nhau, đều muốn xem chuyện cười của cô.
Thế nên cô mỉm cười đi vào.
Lưu Tuệ nghe thấy Trương Vĩ gọi Tạ Uyển Doanh vào, liền trợn tròn mắt, cô muốn tìm Tạ Uyển Doanh khi nào chứ, thật hận không thể giả chết ngay lúc đó.
Đi đến trước mặt cô giáo chủ nhiệm, Tạ Uyển Doanh quay đầu hỏi người bạn cùng bàn: “Chỉ có hai người các cậu đến thôi sao?”
“Đúng vậy, lớp trưởng bọn họ không đến, cô giáo Lưu đã thông báo cho lớp trưởng rồi, là lớp trưởng thông báo cho cậu đến đây đúng không?” Trương Vĩ nói với cô: “Đoán chừng là lớp trưởng thi rất tốt, cậu yên tâm đi, ngày mai cậu ấy mới đến lấy bảng điểm.”
Nhắc đến lớp trưởng, Tạ Uyển Doanh nhớ lại ngày hôm đó lúc cô và Triệu Văn Tông cãi nhau, vị lớp trưởng này chỉ tiếc không thể hóa thân thành tay sai của Lưu Tuệ mà mắng chết cô.