Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 31: Chuyến Đi Gian Nan và Sóng Gió Gia Đình
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cô Trang, nhà em chỉ có thể đi tàu hỏa, chắc là hạng thường ạ…” Tạ Uyển Doanh trả lời.
Cô giáo Trang nghe xong thở dài, ngồi tàu hỏa đi thủ đô rất vất vả, bởi vì nơi này cách thủ đô rất xa.
Nếu không phải con trai mua cho bà vé máy bay, bà đi đi về về một chuyến sẽ rất mệt mỏi, đây cũng là lý do trước đây bà rời thành phố Tùng Viên mà không quay lại.
Trước kia chưa có đường sắt cao tốc, ngồi tàu hỏa đi từ Tùng Viên đến thủ đô mất ròng rã 26 tiếng đồng hồ, chưa kể còn phải đi xe buýt từ đây đến tỉnh lỵ để bắt tàu hỏa.
Con đường đến trường của Tạ Uyển Doanh thực sự rất gian nan.
Trong đầu Tạ Uyển Doanh thoáng hiện lên hình ảnh vị bác sĩ trẻ tuổi mà cô nhìn thấy ở cổng bệnh viện thành phố số 3, nhanh chóng ngồi vào xe ô tô rồi đi máy bay về thủ đô.
Haizz, có lẽ chỉ có các bác sĩ trình độ cao mới có chế độ đãi ngộ như vậy. Bản thân mình phải phấn đấu từ một sinh viên y khoa, thực sự chỉ mới bắt đầu.
“Được rồi, chúng ta sẽ liên lạc sau.” Cô giáo Trang âu yếm vỗ vai Tạ Uyển Doanh.
Tạ Uyển Doanh tạm biệt cô giáo Trang. Cô giáo Trang vội vã đi trước để mua vé tàu cho các học sinh.
Bất cứ khi nào, vé tàu trong nước luôn rất nhanh hết, rất khó mua, trong những năm 1990 điều đó lại càng thể hiện rõ ràng hơn.
Sau khi tiễn cô rời đi, cô giáo Trang đột nhiên hỏi Triệu Văn Tông: “Sao đột nhiên em lại đổi sang học ở Tây Trung Quốc khiến cô giáo Lưu tức giận vậy?”
Mặt của Triệu Văn Tông đỏ bừng lên, vô cùng xấu hổ, nghĩ tới đề nghị của Tạ Uyển Doanh đã khiến cuộc đời cậu xoay chuyển, mà cậu khi đó lại thật hèn nhát không nói với cô một lời nào, đến nay chỉ có thể thầm cảm ơn trong lòng.
Như hiểu được điều gì, cô giáo Trang chỉ tay vào cậu rồi lắc đầu bỏ đi.
Xếp hàng mua vé tàu, Tạ Uyển Doanh thật vất vả mới mua được vé cho mình và mẹ.
Sau khi biết con gái chỉ mua vé tàu cho mẹ, ở nhà Tạ Trường Vinh đập bàn quát lớn với vợ: “Bà sinh ra súc sinh chỉ nhớ đến bà, mà quên mất còn có người cha này.”
“Ông không thích trường đại học của Doanh Doanh, ông còn muốn mua vé tàu đi đâu?” Tôn Dung Phương bị chồng nói như vậy tức giận bừng bừng, đối đáp gay gắt với chồng.
“Cho dù tôi có thích hay không thích trường đại học của nó, nó vẫn phải mua vé tàu cho tôi.” Tạ Trường Vinh hung hăng nói: “Bởi vì tôi là chủ gia đình này, là cha của nó!”
“Ông đây là hoang phí tiền bạc, ông muốn đi thì tự mình lấy tiền ra. Hơn nữa ông là cha của con bé, số tiền này vốn nên là ông bỏ ra!” Tôn Dung Phương hét vào mặt chồng.
Tạ Trường Vinh sửng sốt, nhận ra từ sau khi con gái thi đậu vào trường y, vợ ông ở nhà nói chuyện với ông đều mang vẻ mặt hớn hở, không còn kiêng nể ông nữa.
Vì thế nhớ lại ông Phương hàng xóm nói với hắn: “Lão Tạ, ông phải thay đổi thái độ, chiều chuộng con gái ông, kẻo con bé đến thủ đô hưởng vinh hoa phú quý rồi lại quên ông.”
Nghe được những lời này Tạ Trường Vinh lòng dạ rối bời, quay mắt lại nhớ lại lời ông nội Tạ nói: “Con trai, vô dụng. Doanh Doanh đi thi trường y, sau khi tốt nghiệp bệnh viện không nhận bác sĩ phẫu thuật nữ. Không tin, ngươi có thể hỏi dì của Doanh Doanh đang làm bác sĩ.”
“Đúng rồi, chị họ bà đã nói với bà, nói bệnh viện không nhận bác sĩ phẫu thuật nữ.” Tạ Trường Vinh lấy lời của vợ ra để nói lại với vợ.
Tôn Dung Phương mỗi lần nhớ đến lời chị họ nói là lại thấy lo lắng, quả thật Chu Nhược Mai làm việc trong bệnh viện hiểu rõ hơn cô về ngành nghề này.
“Thế nào, để Doanh Doanh trở về học sư phạm?” Tạ Trường Vinh nắm lấy cơ hội hỏi.
“Lúc trước chị ấy nói Doanh Doanh có cố gắng thế nào cũng không thi đậu vào trường y. Nhưng Doanh Doanh bây giờ là thủ khoa Khoa học tự nhiên, thì giải thích sao đây?” Tôn Dung Phương buông thõng tay, cảm giác chị họ của mình hình như cũng không phải thần thông quảng đại.