Chương 32: Sức Mạnh Tiềm Ẩn

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Được được được, cứ để Doanh Doanh đi học. Tôi sẽ chống mắt lên xem cuối cùng tiền của bà đổ sông đổ biển như thế nào!" Tạ Trường Vinh khoát tay với vợ và con gái rồi bỏ đi. Chị họ đã cố tình nói con gái mình không làm được, Tôn Dung Phương cũng không muốn gọi điện cho Chu Nhược Mai nữa. Cùng lúc đó, Chu Nhược Mai vẫn cứ chờ em họ gọi điện thoại xin lời khuyên như mọi khi, nhưng chờ mãi vẫn không thấy. Trong cơn nóng giận, bà đập tay mạnh xuống ghế sofa trong nhà. Thật sự là muốn tức chết bà mà!
Cuối tháng tám, thời điểm cuối hạ đầu thu, chút hơi lạnh cũng bắt đầu lan tỏa khắp miền bắc. Kiếp trước, Tạ Uyển Doanh chưa từng đến thủ đô học hành hay làm việc, chưa hề trải qua không khí này. Cô chỉ nhớ rõ trước đây đã từng nghe ông ngoại nói đến, ông đã từng đến miền bắc và biết rằng mùa thu ở miền bắc khác hẳn với mùa đông ở miền nam, thực sự có một mùa thu rõ rệt. Thế nên, Tạ Uyển Doanh mang theo áo len dệt kim cổ lọ cho mình và mẹ, đủ để khoác thêm một chiếc áo khoác hoặc cởi ra tùy lúc khi đi đường.
Trước khi đi, Tôn Dung Phương còn dặn dò chồng: "Nhớ trông con trai ông làm bài tập hè đấy." "Đây không phải là chuyện của bà à?" Tạ Trường Vinh bực bội phản bác, không vui vì vợ và con gái từ đầu đến cuối đều không cho ông đi cùng. Tôn Dung Phương phớt lờ chồng, cùng con gái mang theo hành lý lên xe buýt. Trên xe, bà nói với cô: "Ba của con không phải muốn đi xem trường đại học của con đâu, con nghĩ mẹ không biết sao? Ông ấy là muốn đi chơi. Sau này sẽ tìm cớ để đến gặp con, con đừng để ý tới ông ta."
Tạ Uyển Doanh mỉm cười, gật đầu với mẹ. Sau đó, cô chợt cảm thấy mẹ mình thật sự giống người mẹ trong phim "Xin chào, Lý Hoán Anh".
Ngồi trên xe buýt cả đêm, hai mẹ con phải chạy tới ga tàu. Ở sảnh chờ, họ hoàn toàn không dám ngủ vì sợ bị lỡ chuyến, thật sự thì vé tàu rất đắt, nếu làm mất thì cũng không thể mua lại được.
"Chuyến tàu CT235 sắp vào ga." Tiếng thông báo vang lên trong sảnh, các hành khách đang đợi đều đứng dậy, đổ xô đến cửa soát vé để xếp hàng. Một hàng dài chen chúc chật kín không thể tả, bầu không khí ngột ngạt khiến người ta có chút không thoải mái. Bỗng cô nghe thấy tiếng ho khan nặng nề.
Tạ Uyển Doanh nhíu mày. Bất kể là do kiếp trước có chút kinh nghiệm khi đọc qua y học lâm sàng, hay là sự kích thích từ kỹ năng tiếp thu kiến thức y học trong mơ mới có sau khi tái sinh, cô dường như cảm thấy có điều gì đó không ổn.
"Mẹ cứ đứng ở đây chờ con một chút." Tạ Uyển Doanh để mẹ đứng ở một chỗ vắng người hơn một chút, còn mình thì len lên phía trước hàng. Tôn Dung Phương mua một tờ báo ở ven đường, đưa lên quạt vào cổ.
Cuối cùng cũng đi qua cửa soát vé, đoàn người chạy ùa ra sân ga, cầm hành lý đẩy nhau, chen lấn đi lên tàu. Nhân viên bên trong đi tới đi lui, người đông nghịt. Bầu không khí vẫn ngột ngạt như vậy. Tạ Uyển Doanh để mẹ mình ngồi ở gần cửa sổ, bản thân đặt vali lên giá hành lý phía trên.
Chiếc vali đương nhiên là nặng hơn bình thường. Thông thường, phụ nữ bình thường không đủ sức để nâng vali lên tàu, cho nên ở đây có thể thấy phần lớn hành lý đều do đàn ông xách. Tôn Dung Phương thấy vậy, vừa định đứng lên đỡ giúp con gái, nào ngờ, con bé chỉ dùng một động tác mà đã vững vàng nhấc chiếc vali nặng trịch lên trên rồi. Đúng lúc người đứng bên cạnh là một người con trai, hiển nhiên đang tính toán rằng nếu Tạ Uyển Doanh không đặt được vali lên thì mình có thể chiếm chỗ đó, trong giây lát đã trợn tròn mắt kinh ngạc. Lúc này, người đàn ông cầm bình giữ nhiệt vừa từ toa ăn uống đi lấy nước nóng trở về, đi ngang qua đây, vừa hay nhìn thấy cảnh này, không khỏi liếc nhìn Tạ Uyển Doanh: "Cô gái nhỏ này thật sự khác biệt hẳn."