329. Chương 329

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 329 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi hai người đang trò chuyện, một người bước vào. Đó là Tôn Ngọc Ba.
“Em giúp cô ấy sắp xếp đồ đạc.” Có một bác sĩ cấp dưới đến, Đàm Khắc Lâm phân phó xong liền rời đi trước.
Sau đó, Tạ Uyển Oánh mở cặp tài liệu của thầy Đàm, lấy máy tính ra và ghi lại thông tin bệnh nhân tái khám buổi sáng.
Máy tính của thầy Đàm là loại IBM, giá hơn mười nghìn tệ, nên cô phải thao tác thật cẩn thận.
Đứng bên cạnh quan sát cô thao tác, Tôn Ngọc Ba cầm bệnh án của Nhã Trí trên bàn đọc đi đọc lại mấy lần, rồi nhìn cô hỏi: “Em định để thầy Đàm nhận sao?”
Theo như anh hiểu về Đàm Khắc Lâm, căn bản thầy ấy không thể nhận loại bệnh nhân này. Không, nhìn khắp cả bệnh viện chắc chắn không có bác sĩ ngoại khoa nào dám nhận.
“Chưa nói là nhận.” Tạ Uyển Oánh giải thích: “Chỉ là nói mang bệnh án về phòng để thảo luận xem có thể nhận hay không.”
Có thể nhận mới là lạ! Tôn Ngọc Ba giơ bệnh án lên, giả vờ muốn đập vào đầu cô: “Cô nương kim cương này đang định nâng cấp nhóm chúng ta thành nhóm kim cương phải không?”
Biệt danh “cô nương kim cương” mà Nhậm phó đạo viên đặt cho cô đã lan truyền nhanh chóng từ bao giờ vậy?
“Đây có phải phòng khám của bác sĩ Đàm không?”
Có một người phụ nữ đến cửa.
Tạ Uyển Oánh và Tôn Ngọc Ba cùng quay đầu nhìn.
Người phụ nữ trung niên bước vào, ăn mặc sang trọng, cổ và tai đeo trang sức, dáng vẻ lịch sự nói với bác sĩ: “Tôi là...”
“Cô là ai?” Tôn Ngọc Ba lại tỏ vẻ không vui khi người lạ tự tiện bước vào tìm: “Bây giờ phòng khám đã hết giờ làm việc. Cô đã đăng ký khám chưa?”
Chắc chắn cô ta chưa lấy số thứ tự, nếu không đã không đến tìm bác sĩ vào giờ này. Người này trong tay không cầm bệnh án cũng không cầm giấy đăng ký, rõ ràng là muốn chờ bác sĩ sắp tan làm để tìm cách đi cửa sau.
Tạ Uyển Oánh thán phục thầy Tiểu Tôn nhìn rõ mọi việc.
Bị bác sĩ khiển trách, người phụ nữ đối diện hơi hoảng hốt. Đột nhiên khi nhìn vào khuôn mặt Tạ Uyển Oánh, hai con ngươi của bà ta như đông cứng lại.
Nhận thấy ánh mắt của người phụ nữ này có gì đó không ổn, Tôn Ngọc Ba quay đầu lại hỏi học trò: “Em có biết cô ta không?”
“Không biết!” Người phụ nữ trung niên đột nhiên thốt ra ba chữ này, rồi xoay người bỏ đi, như thể nhìn thấy ma vậy, bước chân vội vã chạy trốn.
Với khuôn mặt này, trong đầu Tạ Uyển Oánh hiện lên hình ảnh mẹ của bạn cùng bàn. Cô nghĩ: “Là mẹ của Trương Vi sao?”
Nếu trước đó Triệu Văn Tông không tiết lộ cho cô thì có lẽ cô cũng sẽ bất ngờ.
“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
Thầy Tôn hỏi lại, Tạ Uyển Oánh lắc đầu: “Không biết.”
Đối phương không muốn là người quen của cô, vậy cô cần gì phải thừa nhận mình biết đối phương?
Bạn học Tiểu Tạ trợn mắt nói dối, tưởng giáo viên không nhìn thấy sao? Tôn Ngọc Ba nhíu mày, chống nạnh, nhưng không hỏi tiếp nữa.
Học sinh có quyền không báo cáo chuyện riêng tư cho giáo viên.
Làm xong việc, Tôn lão bản ôm máy tính rời đi. Tạ Uyển Oánh một mình đi ăn cơm. Buổi chiều cô phải vào phòng mổ của thầy Tôn để hỗ trợ kéo móc. Thầy Tôn đã cố tình đến nói với cô điều này.
Sau này cô sẽ có rất nhiều cơ hội làm phụ mổ hai của thầy Tôn. Cố gắng thêm chút nữa, có lẽ cô có thể lên làm phụ mổ một?
Như vậy, thầy Đàm và thầy Lưu phải lui xuống vị trí phụ mổ hai sao?
Nghĩ lại, đó cũng là một hình ảnh đẹp.
Bận rộn cả ngày, cô chỉ gặp các bạn cùng lớp vào buổi sáng. Đến sáng hôm sau, khi ăn sáng, cô mới gặp lại Triệu Triệu Vĩ và những người khác.
“Nghe nói hôm nay nếu có cơ hội sẽ cho chúng ta vào phòng mổ để quan sát.” Lý Khải An đẩy gọng kính, báo cáo tin tức mới.
Triệu Triệu Vĩ không hào hứng như cậu ta. Cậu ấy chỉ biết lớp trưởng và Lâm Hạo hôm qua đã vào phòng mổ, hơn nữa lớp trưởng đã từng vào phòng mổ từ dịp Tết.
“Bây giờ cậu ngày nào cũng vào phòng mổ sao?” Hai bạn học hỏi cô.
“Cậu vào đó làm gì?”
“Banh vết mổ, cầm máy hút dịch. Hôm qua còn giúp thầy Tôn khâu da.”