336. Chương 336

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 336 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ai ngờ Viện trưởng Ngô của bệnh viện lớn Quốc Hiệp lại có tính cách tinh nghịch như một lão ngoan đồng chứ.
“Tôi đã nói cho cô ấy biết tôi là ai rồi, tôi là Thầy Ngô.” Viện trưởng Ngô tiếp tục khẳng định chắc nịch.
“Sao ông không nói thật thân phận của mình cho cô ấy biết, ông lừa cô ấy để làm gì?” Tào Dũng chất vấn, giọng điệu có phần bực bội.
“Ôi chao, cậu lo lắng cho cô ấy à?” Viện trưởng Ngô cười tủm tỉm, ánh mắt đầy vẻ quan tâm nhìn vị tướng tài dưới quyền, ôn hòa hỏi: “Sao cậu lại tức giận đến vậy? Tôi chưa từng thấy cậu tức giận vì một cô gái bao giờ.”
Tào Dũng im lặng.
Nhìn đôi môi mím chặt của anh, Viện trưởng Ngô hiểu ra: “Cậu cứ giữ bí mật thân phận của tôi là được, tôi hứa sẽ không lừa cô ấy mãi đâu. Tạm thời lừa cô ấy là vì tôi thấy cô ấy nói chuyện rất thú vị. Nếu nói cho cô ấy biết tôi là ai, cô ấy sẽ không nói thật với tôi nữa.”
“Cô ấy đã nói gì với ông?” Tào Dũng vội vàng hỏi.
“Cô ấy nói điều quan trọng nhất của một bác sĩ ngoại khoa là kỹ thuật đỉnh cao, chỉ cần có kỹ thuật siêu việt thì phẩm đức không phải là vấn đề, người tự cao tự đại sẽ không thèm cấu kết với kẻ tiểu nhân. Cậu nói xem lời cô ấy có thú vị không chứ, tôi chưa từng nghe bao giờ, ha ha ha...” Viện trưởng Ngô cười lớn.
Tiểu sư muội lại nói những lời này với lãnh đạo cấp cao sao? Tào Dũng và Hoàng Chí Lỗi đều kinh ngạc, chợt hiểu ra, thì ra đây là lý do tiểu sư muội được phân công cho Đàm Khắc Lâm.
“Sao nào?” Viện trưởng Ngô vui vẻ vỗ vai Tào Dũng.
Tào Dũng liếc xéo cái “lão ngoan đồng” này: “Muốn tôi giữ bí mật cũng được, nhưng ông phải để cô ấy đến khoa Thần kinh Ngoại của tôi.”
“Khoa Thần kinh Ngoại của cậu quan trọng như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ phải đến khoa cậu để luân khoa.” Về điểm này, Viện trưởng Ngô thẳng thắn nói, dù cậu không nói tôi cũng sẽ đảm bảo.
“Ý tôi là, cuối cùng cô ấy phải đến khoa tôi làm việc.” Giọng Tào Dũng trầm hẳn xuống.
“Cái gì?” Viện trưởng Ngô tỏ vẻ ngạc nhiên trước yêu cầu này: “Cậu vượt quyền rồi đấy.”
“Sao lại không được?” Tào Dũng hỏi ngược lại.
“Cuối cùng muốn đến khoa nào, phải xem thành tích thực tập của cô ấy, luận văn tốt nghiệp, phải qua phỏng vấn của bệnh viện. Sau đó, lãnh đạo khoa nào muốn cô ấy thì nộp đơn xin, lãnh đạo bệnh viện sẽ bàn bạc và quyết định.” Viện trưởng Ngô thuật lại quy trình tuyển dụng của bệnh viện.
Tào Dũng hừ một tiếng, khinh bỉ liếc ông ta, rồi vạch trần: “Không phải cuối cùng ông vẫn là người quyết định sao?”
Viện trưởng Ngô giang tay: “Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó.”
“Vậy từ giờ ông cứ nghĩ đến việc cô ấy sẽ đến khoa tôi là được rồi.”
“Nếu cô ấy không muốn đến khoa cậu thì sao?”
“Không thể nào.”
“Cậu tự tin vậy sao? Được thôi, chuyện cuối cùng thì cứ để sau này hẵng hay.” Viện trưởng Ngô nói xong định bước ra khỏi thang máy, không ngờ thang máy đã đến tầng nhưng cửa không mở. Ông quay lại chỉ tay vào Tào Dũng: “Cậu muốn làm gì?”
“Ông nói rõ ràng đã rồi hẵng đi.” Tào Dũng ấn nút đóng cửa, nói từng chữ một với cái “lão ngoan đồng” này.
“Chưa nói rõ ràng sao? Nếu thành tích của cô ấy không có vấn đề gì, cô ấy muốn đi đâu thì cứ đi đó.” Viện trưởng Ngô nói: “Công bằng chứ?”
Hoàng Chí Lỗi đẩy gọng kính, thầm nghĩ: Nói công bằng thì cũng công bằng thật, tiếp theo chỉ cần anh và Tào sư huynh cố gắng lôi kéo tiểu sư muội là được.
“Được.” Tưởng tượng một chút, Tào Dũng buông tay khỏi nút đóng cửa.
Cửa sắp mở, Viện trưởng Ngô chưa bước ra đã quay lại mách nước cho anh: “Cậu có cần tôi nhờ Tưởng giáo viên nhà tôi sắp xếp cho cậu ăn cơm cùng cô ấy không?”
“Không cần.” Tào Dũng dứt khoát từ chối.
“Muốn tự mình theo đuổi người mình thích đúng không?” Viện trưởng Ngô cười ha hả.
Cửa thang máy mở ra, một vị lãnh đạo phòng ban dẫn theo người đứng chờ ở cửa: “Viện trưởng Ngô.”