Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 38: Ai Mới Là Bác Sĩ?
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chỉ số huyết áp sau khi kiểm tra sức khỏe có bình thường không ạ?" Lâm Lệ Quỳnh hỏi dì Phương.
"Có chứ."
"Vậy thì chắc chắn không sao rồi."
"Đúng vậy. Bác sĩ Lâm cũng bảo không có vấn đề gì, cháu cứ nói hươu nói vượn nguyền rủa ông nhà dì, đúng là xấu tính!" Dì Phương giậm chân la lớn.
Tôn Dung Phương nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy hôm nay con gái mình khác hẳn mọi khi. Những lời con bé vừa nói, bà hoàn toàn không hiểu gì cả.
Các hành khách xung quanh nghe được lời qua tiếng lại giữa dì Phương và mẹ con Lâm Lệ Quỳnh, đã sớm xôn xao bàn tán:
"Có chuyện gì vậy?"
"Một người nói mình là bác sĩ, người kia thì bảo bản thân là sinh viên y khoa."
"Sinh viên y khoa là gì thế?"
"Là học sinh học về y học ấy. Sau đó sẽ trở thành bác sĩ."
"Vậy hẳn là học sinh kia phải nghe lời bác sĩ chứ?"
"Chắc là vậy."
"Chuyện vừa rồi không nói đến, hai người kia kỳ thực đều là sinh viên y khoa nhỉ?"
Những người vây quanh đều mơ hồ nghe ngóng.
Mẹ Lâm nghe những người này nói luyên thuyên, càng bày ra vẻ kiêu ngạo đáp: "Mấy người không biết rồi, sinh viên y khoa cũng có phân biệt cấp bậc. Cao thì tương đương với bác sĩ, còn thấp thì không phải. Hơn nữa người có cấp bậc cao được chỉ huy kẻ có cấp bậc thấp."
Những người xung quanh nghe thấy lời của mẹ Lâm, đều cảm thấy người phụ nữ này có vẻ không thể đắc tội, liền không nói gì nữa.
Tôn Dung Phương nhức đầu, dùng ánh mắt nhìn con gái như muốn hỏi phải làm sao bây giờ.
Tạ Uyển Doanh lên tiếng: "Mẹ, lời chúng ta nên nói cũng đã nói rồi, hết nghĩa vụ rồi ạ."
"Cháu nói cái gì vậy, lặp lại lần nữa đi, rõ ràng cháu nói chồng dì…" Tay dì Phương vừa định chỉ lên mũi Tạ Uyển Doanh thì bị kéo lại. Dì giật mình quay đầu, chỉ thấy chồng mình đang nắm lấy cánh tay dì, hỏi: "Ông nó làm sao thế?"
"Tôi đau." Chú Phương đau đớn nhìn bà xã, kêu lên.
Dì Phương hai tay nắm chặt lấy tay chồng, vội la lên: "Bác sĩ Lâm, không phải cháu nói bản thân là bác sĩ ở thủ đô sao? Mau xem giúp ông nhà dì với, ông ấy nói bị cảm cúm xong đau ở đây này."
"Cảm cúm thì sao có thể đau được?" Mẹ Lâm nhanh chóng đi trước con gái một bước, đến xem tình huống của chú Phương, cúi đầu nhìn sắc mặt rồi đáp: "Hình như là phát sốt rồi."
Vẻ mặt chú Phương lấm tấm mồ hôi như mưa, trông có vẻ đang sốt cao.
Các hành khách xung quanh khẩn trương đứng dậy, đoàn người chạy đi chạy lại trong toa xe. Có người còn vội vàng thông báo tình hình cho tiếp viên trên chuyến tàu.
Giọng nói truyền qua loa, nhanh chóng lan ra toàn bộ đoàn tàu: "Toàn thể hành khách xin chú ý, toàn thể hành khách xin chú ý! Hiện tại trên tàu đang có một vị hành khách bị ốm đột ngột, rất cần sự giúp đỡ của nhân viên y tế. Nếu ai trên tàu là bác sĩ thì xin hãy đến toa xe thứ hai và liên hệ với nhân viên chúng tôi để tiến hành cứu trợ."
Thế nên, có người nào đó đang nằm trên giường, nghe loa phóng thanh xong, đã cầm lấy chiếc kính đặt trên sách ở đầu giường đeo lên.
"Tìm bác sĩ gì chứ, con gái tôi là bác sĩ!" Mẹ Lâm nghe thấy tiếng loa trên tàu, liền quay đầu nói với các hành khách xung quanh.
"Con gái bà là bác sĩ, vậy thì có thể nhanh giúp tôi kiểm tra chồng mình được không?!" Dì Phương gấp đến nỗi thét lên với mẹ Lâm.
Bà đành quay đầu nhìn con gái.
Lâm Lệ Quỳnh chầm chậm đi tới, nâng kính mắt, cẩn thận nhìn vào khuôn miệng đang mở to của chú Phương: "Có phải là đau răng không? Cháu thấy có vài cái bị sâu. Chắc là vì sưng tấy dẫn đến phát sốt. Khi nào đến bệnh viện Tuyên Ngũ ở thủ đô thì cháu có thể giúp ông ấy liên hệ với giáo sư."