Cố Thích – cái tên lẽ ra thuộc về một thiếu gia được cưng chiều, lại trở thành ký ức của một đứa trẻ bị bắt cóc, trải qua tuổi thơ đầy tủi nhục. Khi cậu tưởng chừng đã vượt qua địa ngục để trở về mái nhà xưa, một cú sốc còn lớn hơn chờ đợi. Trong ngôi nhà ấy, có một "Cố Thích" khác – một đứa trẻ mồ côi với gương mặt tương đồng đến bảy phần, được gọi là Tiểu Thất, đã chiếm trọn vị trí của cậu. Cha mẹ ruột, những người cậu hằng mong nhớ, lại quay lưng, mù quáng thiên vị kẻ giả mạo. Những lời lẽ sắc như dao cứa vào tim cậu: "Cố Thích, Tiểu Thất đã đóng vai thế thân cho con lâu như vậy, cậu ấy cũng rất khó chịu." "Cố Thích, Tiểu Thất đã chịu đủ ủy khuất rồi, con nhường nhịn cậu ấy đi." "Cố Thích, sao con có thể bắt nạt Tiểu Thất chứ? Cậu ấy đã là thành viên của gia đình chúng ta từ lâu rồi!" Sự tàn nhẫn của họ đạt đến đỉnh điểm khi tận thế ập đến. Họ không ngần ngại đẩy chính con ruột mình vào miệng tử thần, chỉ để bảo vệ đứa con nuôi giả mạo kia. Trước ngưỡng cửa cái chết, Cố Thích chỉ có một khát khao duy nhất: thoát khỏi cái gia đình địa ngục này. Và rồi, vận mệnh mỉm cười, trao cho cậu cơ hội thứ hai. Trọng sinh trở về, Cố Thích không còn là kẻ yếu đuối, nhẫn nhịn năm xưa. Cậu sẽ đòi lại tất cả, bằng một dã tâm che giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh, và một kế hoạch báo thù không khoan nhượng. Đồng hành cùng cậu là một 'kẻ lập dị' trên xe lăn – u ám, ti tiện, và ghen tuông đến điên cuồng, nhưng lại là người duy nhất có thể sánh vai cùng Cố Thích trên con đường đầy chông gai này. Cường cường, Trọng sinh, Báo thù, Sảng văn.