Chương 13: Thâm Kế và Phụ Thân Xuất Chinh

Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt

Chương 13: Thâm Kế và Phụ Thân Xuất Chinh

Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bởi vì ta cũng từng như vậy.
Ta trầm ngâm một lúc:
"Vậy… bản đồ phòng tuyến kia, là giả sao?"
Hắn lắc đầu:
"Không. Là thật."
Ta sững người.
Tiêu Hàn Lâm lúc này mới nói ra những điều ta chưa từng hay biết.
Hóa ra, thế lực gián điệp của Đột Quyết đã âm thầm bành trướng trong Đại Tề, thậm chí đã thành lập tổ chức riêng, hành tung bí ẩn, xâm nhập vào mọi ngóc ngách.
Còn bản đồ phòng tuyến mười ba thành Mạc Bắc, Ba Thập Đồ đã có được từ một tháng trước.
Hắn tìm đến Tiêu Hàn Lâm chẳng qua là để dò xét, xem bản đồ mà Tiêu Hàn Lâm đưa có giống với bản hắn đã có hay không.
Ta trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
"Ba Thập Đồ vốn là người cực kỳ cẩn trọng, hắn sẽ không dễ dàng liên thủ với huynh."
"Chắc chắn trước khi tiếp xúc, hắn đã ngầm điều tra về huynh và nhà họ Tiêu."
"Thế nên, từ khoảnh khắc huynh đồng ý hợp tác, trong lòng hắn đã cảm thấy có điều bất ổn."
"Do đó, bản đồ thật huynh đưa ra, hắn chưa chắc đã tin."
Một lời nói đã chạm đến trọng tâm vấn đề.
Vốn dĩ đôi bên đều giấu dao trong tay áo, ngoài mặt cười nói nhưng trong lòng mưu toan.
Không ai thực sự tin tưởng ai cả.
Ta nói tiếp:
"Nếu hắn đã có một bản đồ giả, thì khi cấp dưới đưa lên một bản đồ ‘thật’ khác, hắn lại càng có thể nghi ngờ đó cũng là giả."
"Lúc ấy, hắn sẽ hoài nghi trong mạng lưới gián điệp của mình, liệu có phải đã có người bị Đại Tề cài vào, cố ý dùng bản đồ giả để khiến hắn đánh giá sai lầm."
"Từ đó, lòng tin vào tổ chức gián điệp sẽ bắt đầu lung lay."
Ánh mắt Tiêu Hàn Lâm nhìn ta, tràn ngập ý cười.
Sự tán thưởng không che giấu, lại đượm thêm vài phần tình ý khiến ta nhất thời không biết nên tránh né thế nào cho phải.
May mắn thay, ánh sáng trong xe lúc này khá mờ, hắn không nhìn thấy sắc hồng nhàn nhạt trên má ta.
Tiêu Hàn Lâm thấp giọng:
"Để vạn phần chắc chắn, ta vốn định mấy hôm nữa sẽ tự mình đến phủ Tống tướng quân, nói rõ chân tướng, cũng để người lập tức trở về Mạc Bắc sửa lại bố cục phòng tuyến mười ba thành."
Ta chợt nhận ra, việc mình lén theo dõi đêm nay e là đã phá hỏng một mắt cờ lớn.
Tiêu Hàn Lâm như đoán được suy nghĩ trong lòng ta, nhẹ nhàng nói:
"Không sao đâu. Việc này ta tự có sắp xếp."
"Thời gian tới, chỉ mong nàng cố gắng tránh ra ngoài. An ổn trong Hầu phủ là được."
Ta khẽ gật đầu:
"Ta biết chừng mực. Giờ nên sớm về phủ. Nếu Ba Thập Đồ cho người giám sát, ta và huynh lưu lại quá lâu… e rằng sẽ bị sinh nghi."
Tiêu Hàn Lâm gọi mã phu quay lại.
Xe ngựa lại lắc lư, chậm rãi lăn bánh giữa màn đêm tĩnh mịch.
Ta ở lại Hầu phủ, đóng cửa không ra ngoài suốt gần một tháng.
Trong khoảng thời gian ấy, Tiêu Hàn Lâm lén đến Tống phủ, cùng cha ta trò chuyện thâu đêm suốt sáng.
Bệnh lạ của phụ thân dần dần thuyên giảm, nửa tháng sau thì hoàn toàn bình phục.
Rồi ông nhận được thánh chỉ của hoàng thượng, lại một lần nữa xuất chinh đến Mạc Bắc.
Nơi đó, cuối cùng vẫn là nơi ông không thể rời xa.
Ngày cha ta dẫn binh rời kinh, ta cải trang thành nha hoàn của Tiêu Hàn Lâm, theo huynh ấy cùng ra cổng thành tiễn đưa.
Cha biết rõ tình cảnh của ta hiện giờ.
Dù ta muốn xuất hiện rõ ràng trước mắt bao người, cũng phải để Ba Thập Đồ biết rằng Tiêu Hàn Lâm đã khống chế triệt để ta.
Thế nên việc ta không xuất hiện càng dễ dàng làm giảm đi sự nghi ngờ của hắn.
Chúng ta không thể để Ba Thập Đồ nghi ngờ quá nhiều.
Hắn nghĩ càng nhiều, biến số càng nhiều.
Cha ta mặc một thân chiến giáp, bộ giáp ấy rất nặng, vậy mà lưng ông vẫn thẳng tắp, không hề bị đè xuống chút nào.
Tóc trên đầu đã điểm bạc, khuôn mặt đầy những nếp nhăn.
Thời gian trước còn tiều tụy gầy đi nhiều, giờ chưa kịp dưỡng sức đã lại phải ra trận nơi biên cương.
Ta nhìn mà trong lòng nhói lên đau xót.
Thế nhưng ông lại mỉm cười.
Ta hiểu, ông cũng như ta.
Không thể rời khỏi Mạc Bắc nữa.
Nơi ấy gió cát khắc nghiệt, chiến sự không ngừng, nhưng lại là nơi máu nóng của người làm tướng thuộc về.
"Gió lớn quá, về đi thôi, về đi thôi."
Cha ta cưỡi ngựa, quay người lại phất tay với chúng ta.
Ông dẫn theo đội quân, khí thế cuồn cuộn, rẽ gió tiến về phương Bắc.
Nửa tháng sau khi phụ thân rời đi, Tiêu Hàn Lâm nói cho ta biết: Ba Thập Đồ đã lặng lẽ rời kinh.
Đi mà không để lại dấu vết, đến mức muốn bố trí ám sát cũng không còn cơ hội.
Hắn đi rồi, ta cũng không rời khỏi Hầu phủ.
Mỗi ngày ta đều dậy đúng giờ, hạ tấn, luyện quyền, luyện thương.
Ta không dám lơi lỏng.
Bởi ta luôn có một cảm giác, rằng có một ngày, ta sẽ trở lại nơi chiến trường.
Và ta cần phải luôn sẵn sàng.
Nhưng ta không ngờ, ngày ấy lại đến nhanh như vậy.
Đêm đó, mưa to như trút nước.
Ta bừng tỉnh khỏi cơn mộng dữ.
Trong mộng, phụ thân cưỡi ngựa mà đi, mỗi bước đi là một vết thương mới hiện lên thân thể, máu tươi đầm đìa, vậy mà ông vẫn không ngừng tiến về phía trước.
Ta đứng sau lưng gọi ông nhưng ông không quay đầu.