Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt
Chương 3: Mật thất, hòa ly và thích khách
Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta vốn nghĩ những ngày tháng ở hầu phủ sẽ cứ thế trôi đi nhạt nhẽo, vô vị.
Cho đến một đêm nọ, có đạo tặc đột nhập vào phủ.
Theo bản năng, ta đuổi theo, nhưng không ngờ lại lỡ chân xông vào mật thất trong thư phòng của Tiêu Hàn Lâm.
Vừa bước vào, toàn thân ta liền cứng đờ, da đầu tê dại.
Tiêu Hàn Lâm… đang điều tra ta?
Không đúng, phải nói là hắn đang điều tra thân phận Chiêu Hoa tướng quân của ta.
Trong mật thất, bốn phía treo đầy những bức họa về ta.
Người trong tranh mặc hắc y gọn gàng, bên ngoài khoác hồng giáp, tóc búi nửa, trên mặt đeo một chiếc quỷ diện che kín.
Tại Đại Tề, nữ tử vốn được phép ra làm quan, thống lĩnh binh mã.
Năm xưa nhờ công lao hiển hách nơi sa trường, ta được hoàng thượng phong thưởng, trở thành một tiểu tướng quân trấn thủ Mạc Bắc.
Trong dân gian lưu truyền, Chiêu Hoa tướng quân là người mang vết sẹo trên mặt, ngày thường luôn đeo mặt nạ. Hình tượng ấy, ai nấy đều quen thuộc.
Về sau, khi ta chuẩn bị hồi kinh để quay lại làm tiểu thư khuê các, phụ thân bèn sắp xếp cho Chiêu Hoa tướng quân tử trận nơi chiến trường.
Theo lý mà nói, phụ thân ở Mạc Bắc nắm giữ toàn quyền, việc này hẳn không thể có sơ hở.
Thế nhưng… Tiêu Hàn Lâm vì sao lại điều tra chuyện này?
Hắn nghi ngờ điều gì?
Nếu thật sự để hắn tra ra điều bất thường, thì phụ thân ta chính là phạm vào tội khi quân phạm thượng!
Đến lúc đó, chỉ e phụ thân sẽ bị kẻ có ác tâm mượn cớ gán thêm tội danh khác, một mạng già như ông… khó mà giữ nổi.
Mà ta, chỉ sợ kết cục cũng chẳng khá hơn là bao.
Ngay lúc ấy, bên ngoài thư phòng vang lên tiếng động. Ta chưa kịp nghĩ sâu xa, chỉ vội vã rời khỏi hiện trường.
Trở về phòng, ta trằn trọc suốt một đêm, chẳng tài nào chợp mắt.
Một ý nghĩ mãnh liệt dâng lên trong lòng ta.
Ta không thể tiếp tục ở lại hầu phủ được nữa.
Tiêu Hàn Lâm người này lòng dạ quá thâm sâu, khó lường, ta nhất định phải tránh xa hắn một chút.
Muốn rời khỏi nơi này, ta chỉ có một cách duy nhất.
Hòa ly.
Tốt nhất, là để chính hắn mở miệng đề xuất.
Sau khi hạ quyết tâm, ta rất nhanh liền bắt tay vào hành động.
Tiêu Hàn Lâm ghét nhất dáng vẻ yểu điệu làm bộ của ta, vậy thì ta sẽ càng làm bộ cho hắn nhìn đến phát chán.
Ta sai nhà bếp làm đủ món ngon, nấu xong rồi lại bĩu môi nói không có khẩu vị, chẳng muốn động đũa.
Đợi đám hạ nhân dọn dẹp hết thức ăn, ta lại bắt đầu kêu đói, bảo họ chuẩn bị một mâm khác.
Trong lòng ta thầm hướng về họ mà nói lời tạ tội:
“Các ngươi ráng chịu thêm chút nữa thôi, đợi Thế tử gia nhà này chịu không nổi mà hòa ly, thì chẳng còn ai hành các ngươi nữa.”
Sau vài bận như thế, rốt cuộc cũng có người nhịn không nổi, bẩm sự tình lên quản gia.
Ta chẳng biết chuyện này có lọt được vào tai Tiêu Hàn Lâm hay không.
Chỉ biết hắn chẳng có động tĩnh gì.
Thấy hắn vẫn lãnh đạm như cũ, ta lại bày kế khác.
Sai người đem toàn bộ những chùm hoa lê đang nở rộ trong viện… đập cho rụng sạch sẽ.
Lần này Tiêu Hàn Lâm đã có phản ứng.
Dù sao hắn cũng vô cùng yêu thích hoa lê.
Nghe nói hai cây lê trong viện đều là từ chi nhánh do cố nhân tặng, hắn đã tốn không ít công sức chăm sóc.
Hắn giận dữ đến viện ta, bước vào liền chất vấn.
Ta đỏ mắt, nước mắt ngân ngấn, giọng u uất đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn:
“Thiếp vừa ngửi thấy hương lê hoa là lòng liền bứt rứt bất an, đêm đêm chẳng chợp mắt nổi… Những cành hoa ấy, đến động vào cũng không được sao?”
Tiêu Hàn Lâm mặt mày âm trầm, chỉ lạnh lùng nhìn ta một lát, rồi xoay người bỏ đi.
Có thể thấy được lần này hắn thật sự tức giận.
Hừ, cái gì mà cố nhân tặng lê, nghe thôi đã biết chẳng phải người thường, chắc chắn là vật cũ người xưa để lại.
Tốt! Ta xem như nắm được tử huyệt rồi.
Thế là… ta liền dốc sức chăm sóc kỹ hai gốc lê ấy.
Tiêu Hàn Lâm nhịn đến hôm nay rốt cuộc vẫn là nhịn không nổi nữa…
Bước chân vào thư phòng, ta liền thu lại vẻ lười biếng thường ngày, thay bằng bộ dạng yếu đuối, mảnh mai.
Kỳ thực trong lòng đã sớm ngân nga khúc ca, hân hoan vô cùng.
Nhịn không nổi rồi chứ gì?
Vậy thì đừng nhịn nữa. Hòa ly thư đóng dấu một cái, đôi ta hai đường chia tay, ai đi đường nấy, chẳng phải khoái hoạt hơn sao?
Lúc này trời đã về khuya, ta thong thả bước đến bên án thư, đứng nghiêm.
“Thế tử, người cho gọi thiếp?”
Tiêu Hàn Lâm không ngẩng đầu, chỉ chăm chú nhìn tờ giấy trước mặt.
Ta liếc mắt nhìn lướt qua.
Hòa ly thư! Quả đúng là hòa ly thư rồi!
Tốt, rất tốt.
Giọng của Tiêu Hàn Lâm trầm thấp:
“Hôm nay gọi nàng đến đây, là có việc muốn thương lượng.”
“Nàng vào hầu phủ đã mấy tháng, ắt hẳn cũng cảm nhận được ta và nàng vốn chẳng có chút tình cảm gì.”
Trên mặt ta hiện vẻ tổn thương, thoáng rưng rưng.
Hắn hơi khựng lại, tựa hồ đã hạ quyết tâm:
“Vậy nên… ta muốn cùng nàng…”
Lời chưa dứt, ngoài cửa sổ bỗng có bóng đen lướt qua.
Rầm!
Cửa sổ chạm khắc tinh xảo bị phá toang.
Vài hắc y nhân bịt mặt nhanh như chớp lao vào, vung kiếm đâm thẳng về phía Tiêu Hàn Lâm.
Thích khách!