Chương 5: Phản công của Thế tử phi

Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt

Chương 5: Phản công của Thế tử phi

Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ hôm đó, Tiêu Hàn Lâm bắt đầu cố tình, vô ý thử thách ta. Ban đầu, hắn chỉ làm rơi chén trà cạnh ta để xem phản ứng của ta có nhanh nhạy không, rồi sau đó càng lúc càng quá đáng.
Từ ngày thành thân, hắn hiếm khi đặt chân đến viện của ta, chứ đừng nói đến chuyện chăn gối. Thế nên, khi thấy nam nhân trước mặt thản nhiên cởi ngoại bào ngay trước mắt, gân xanh trên thái dương ta khẽ giật.
"Thế tử gia, ngài đây là... định làm gì?"
Tiêu Hàn Lâm lười biếng đáp:
"Ngủ. Bản thế tử nghĩ lại, dạo gần đây quả thực có phần lạnh nhạt với nàng... Về sau sẽ không như vậy nữa. Thế tử phi cứ yên tâm."
Ồ, lại giở trò thử ta đây mà. Quả nhiên là... hắn đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
Ta nhướng mày, tay chỉ về phía sau phòng:
"Thiếp đang định tắm rửa. Thế tử gia cũng muốn... cùng tắm luôn chăng?"
Tiêu Hàn Lâm nhướng mày, nhẹ nhàng thốt ra một chữ:
"Ồ? Sao lại không?"
Quả nhiên là đã trúng kế. Hắn đến phòng ta vào đêm khuya thế này, mục đích nào có phải là để ôn nhu triền miên gì đâu, chẳng qua là muốn xem trên người ta có thương tích gì không, xem ta có từng lên chiến trường, có dấu vết đao thương mũi tên hay không.
Vậy thì ta cứ để hắn nhìn.
Ta liếc hắn một cái, không nói thêm lời nào, xoay người bước về phía bồn tắm.
Phía sau, tiếng bước chân khẽ vang lên.
Ta chẳng buồn ngoảnh đầu lại, chỉ lặng lẽ gỡ từng lớp xiêm y.
Vạt áo trượt xuống, để lộ tấm lưng trắng ngần, mịn màng như ngọc, không một vết thương, không một dấu sẹo nào.
Ngay khoảnh khắc ấy.
“Keng!”
Một tiếng vang chát chúa. Tựa hồ có thứ gì đó rơi xuống đất.
Nghe kỹ... hình như là chiếc bình phong đặt ở cửa.
Ta quay đầu lại.
Trong phòng, bóng người đã không còn nữa.
Hửm. Chỉ vậy thôi sao?
Ta cong môi, khẽ cười. Không buồn đuổi theo, chỉ thong thả nhấc chân bước vào bồn tắm, ngâm mình trong làn nước nóng ấm đến tận xương tủy.
Tiện thể, ta cũng nên suy nghĩ đôi chút... xem phải phản kích thế nào.
Ba ngày sau, Trấn Nam lão hầu gia hồi kinh.
Từ sáng sớm, toàn phủ đã bận rộn tất bật. Tiêu Hàn Lâm đích thân đến cổng thành nghênh đón phụ thân trở về.
Phu nhân Trấn Nam hầu đã mất sớm, lão hầu gia cũng chưa từng tái giá.
Vừa bước qua đại môn, hai cha con liền trông thấy ta đang đứng ngay tại tiền viện. Tiêu Hàn Lâm thoáng sửng sốt, ngay cả lão hầu gia cũng hơi sững người.
Từ ngày ta và Tiêu Hàn Lâm thành thân, lão hầu gia đã phụng chỉ đến Phù Sơn quận tra xét quân vụ, đến nay mới hồi kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Thời điểm này, thấy ta sắc mặt trắng bệch như quỷ, dáng vẻ tiều tụy, khó trách ông không kinh ngạc.
"Thời Chi, con đây là làm sao vậy?"
Ông lo lắng hỏi ta.
Ta khẽ ho mấy tiếng, bước lên vài bước với vẻ mệt mỏi:
"Khởi bẩm hầu gia, con dâu... không sao."
Nói xong, ta lại làm bộ vô tình liếc qua Tiêu Hàn Lâm.
Lão hầu gia lăn lộn chốn quan trường mấy chục năm, sao lại không hiểu? Ông quay đầu nhìn Tiêu Hàn Lâm, giọng trầm xuống:
"Ngươi... đã lạnh nhạt, bạc đãi nàng?"
Tiêu Hàn Lâm còn chưa kịp mở miệng, ta đã 'phịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất, túm lấy vạt áo lão hầu gia, vẻ mặt hoảng hốt:
"Hầu gia, không liên quan đến thế tử! Là lỗi của con dâu! Vì thân thể yếu nhược từ nhỏ, nên mới theo phụ thân học chút quyền cước rèn thân. Thế tử thấy con dâu múa đao múa thương, chướng mắt cũng là chuyện dễ hiểu."
"Từ sau ngày thành thân, người chưa từng bước chân vào phòng con dâu, điều ấy... con dâu đều có thể thông cảm được cả!"
"Con dâu tuy cầm kỳ thư họa có chút hiểu biết, nhưng không thể khiến thế tử hài lòng, chắc là do tài nghệ chưa đủ. Tóm lại, tất cả đều là lỗi của con dâu, hầu gia ngài ngàn vạn lần chớ trách tội thế tử..."
Tiêu Hàn Lâm cứ thế nhìn ta chằm chằm, không nói một lời nào cho đến khi lão hầu gia giơ chân đá hắn một cước.
Nghe nói, hắn bị phạt quỳ trong từ đường suốt một canh giờ.
Tin ấy vừa truyền đến, ta suýt nữa bật cười thành tiếng tại chỗ. Tuy biết lão hầu gia cũng chỉ làm vậy để dỗ dành ta mà thôi, nhưng thấy Tiêu Hàn Lâm chịu chút "thiệt thòi" thế này... lòng ta vẫn khoan khoái vô cùng.
Lúc ấy, trong từ đường.
Tiêu Hàn Lâm chầm chậm đứng dậy, xoa xoa đầu gối tê mỏi.
Lão hầu gia bước vào từ cửa, liếc hắn một cái:
"Quỳ xong rồi?"
"Quỳ rồi."
Không rõ lão hầu gia nghĩ tới điều gì, bất chợt khẽ bật cười.
"Tân tức phụ của ngươi... thú vị đấy."
Ông hỏi: "Bình thường nàng cũng hay làm bộ làm tịch như vậy sao?"
Tiêu Hàn Lâm nhắc lại:
"Làm bộ làm tịch?"
Khóe môi hắn hơi cong, ánh mắt thấp thoáng ý cười nói:
"Phụ thân không thấy nàng là... rất đáng yêu, rất thật lòng sao?"
Thẳng thắn, có thù tất báo.
Lão hầu gia liếc mắt nhìn nhi tử nhà mình, không nói gì thêm, chỉ thong thả bước sâu vào trong từ đường:
"Đi theo ta, có việc muốn bàn giao cho ngươi."
...
Phụ thân ta lâm bệnh rồi.
Khi nhận được thư từ phủ Tống gửi đến, tay ta run lên làm rơi chén trà, nước nóng tràn ra, ướt đẫm cả tay áo.
Lúc này, Tiêu Hàn Lâm trái lại biểu hiện được vài phần dáng vẻ của một phu quân.