Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt
Chương 8: Bí mật sau bức tường
Thế Tử Phi Nhà Ta Có Hai Bộ Mặt thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những bức họa này rốt cuộc hắn lấy từ đâu? Ai lại đi vẽ chân dung một binh sĩ vô danh ở Mạc Bắc?
Khi ấy ta chẳng qua chỉ là một tiểu tốt vô danh, khoác khôi giáp, chìm nghỉm giữa vạn binh lính. Làm gì có ai để ý đến ta mà vẽ lại?
Không muốn sa lầy vào những bức họa vô nghĩa, ta bắt đầu khéo léo lật tung các rương tủ, ngăn ngầm, tìm kiếm những manh mối hữu ích hơn.
Lục lọi nửa ngày, cuối cùng… chẳng thu được gì.
Lòng ta dần dâng lên nỗi phiền muộn, chẳng lẽ đêm nay lại tay trắng trở về?
Đang do dự, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ.
Ta lập tức thổi tắt nến, vội vàng ẩn mình vào bóng tối.
Tĩnh tâm lắng nghe, hóa ra âm thanh ấy phát ra từ phía sau bức tường.
Căn mật thất này… còn có một mật thất lớn hơn ở bên cạnh?
Ta nhẹ bước tiến tới, men theo vách tường, sờ soạng từng tấc một. Cuối cùng tìm được một viên gạch hơi lỏng lẻo. Ta cẩn thận gỡ xuống, dán mắt nhìn qua khe hở.
Chỉ thấy trong căn mật thất rộng lớn phía sau, Tiêu Hàn Lâm và lão hầu gia đang ngồi đối diện nhau.
Tiêu Hàn Lâm trầm giọng hỏi:
"Mọi chuyện đã an bài xong xuôi cả chưa?"
Lão hầu gia đáp:
"Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa. Giờ Tý bảy ngày sau, ta sẽ đi gặp Ba Thập Đồ."
Tim ta chấn động dữ dội.
Ba Thập Đồ?! Con trai út của Khả Hãn Đột Quyết?
Kẻ đó thiên tư trác tuyệt, văn võ song toàn, được người Đột Quyết tôn làm tiểu khả hãn tương lai. Hắn sẽ xuất hiện tại kinh đô Đại Tề ư?
Cha con Tiêu gia lại hẹn bí mật gặp hắn… rốt cuộc họ đang mưu tính điều gì?!
Phụ thân từng nói ông nghi Tiêu gia có tư thông với Đột Quyết, xem ra… quả nhiên không phải lời nói suông.
Ta cảm thấy tim đập loạn như trống trận, trong tai văng vẳng tiếng máu chảy tim đập.
Bên kia dường như tạm ngừng đối thoại.
Ta lại nghiêng mắt nhìn.
Chỉ thấy lại có thêm một người bước vào. Trên thân y mặc hắc y bó sát, động tác nhẹ nhàng như mèo, khí tức trầm ổn, rõ ràng là một ám vệ.
Ta nghe thấy Tiêu Hàn Lâm cất giọng gọi:
"Cửu Kiếm, thế tử phi đã ngủ chưa?"
Người kia đáp:
"Phòng đã tắt đèn."
Ngừng lại một chút, hắn lại hỏi:
"Thế tử có cần thuộc hạ vào xác nhận không?"
Tim ta giật thót.
Tiêu Hàn Lâm trầm giọng nói:
"Không cần. Hôm nay nàng hẳn đã mỏi mệt, cứ để nàng nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm phiền nàng."
"Tuân mệnh."
Một bên, lão hầu gia cười nhẹ:
"Hàn Lâm, ta nhớ trước đây hình như ngươi chẳng ưa tiểu nha đầu ấy mấy. Khi thánh chỉ ban hôn vừa hạ xuống, ngươi còn làm ầm lên, bảo cả đời này không cưới ai ngoài người kia…"
"Phụ thân."
Tiêu Hàn Lâm điềm tĩnh ngắt lời, nét mặt không gợn sóng.
"Con người… là sẽ thay đổi. Hiện giờ ta thấy Tống Thời Chi rất tốt. Ta… rất thích nàng."
Ta hoàn toàn không nghe lọt câu nào nữa.
Toàn bộ tâm trí ta đã dồn cả vào người đang đứng cạnh hai cha con Tiêu gia.
Hắn lúc này ngẩng đầu, ánh trăng rọi xuống gương mặt, ta nhìn rõ ràng.
Chính là hắn.
Một trong những thích khách đêm đó, kẻ từng bị ta túm lại đánh cho một trận.
Hắn là người của Tiêu Hàn Lâm ư?
Một tên Đột Quyết, lại nghe theo mệnh lệnh của Tiêu Hàn Lâm sao?
Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ thật sự có vấn đề!
Cái màn “thích khách đột nhập” hôm ấy, e rằng cũng là một ván cờ được bày ra để thăm dò ta…
Ta bị đưa vào tròng rồi.
Không, mà là cả Tống gia đều đã bị đưa vào thế cờ.
Tâm loạn như ma, ta nhìn thấy ba người bọn họ chuẩn bị rời đi, không dám trì hoãn thêm, lập tức lui về, khôi phục viên gạch về vị trí cũ, rồi lặng lẽ rời khỏi mật thất, xuyên màn đêm trở về viện của mình.
Vừa nằm xuống giường, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
Một bóng người dừng lại trước cửa, do dự một lúc, rồi đẩy cửa bước vào.
Ta nhắm mắt lại, khẽ điều chỉnh hơi thở.
Hương thơm lạnh nhàn nhạt lướt qua chóp mũi, đó là mùi quen thuộc trên người Tiêu Hàn Lâm.
Hắn đứng bên giường, cúi đầu lặng lẽ nhìn ta.
Không chạm vào, cũng chẳng nói lời nào, chỉ lặng nhìn.
Ánh mắt hắn nhìn ta, khiến từng sợi lông trên lưng ta dựng cả lên, suýt nữa thì không thể giữ vững giả trạng.
Tiêu Hàn Lâm khẽ đưa tay, kéo chiếc chăn trượt khỏi eo bụng ta lên cao, rồi lại nhẹ nhàng đẩy bàn tay ta vốn đang để ngoài chăn vào trong.
Động tác ấy cực nhẹ, thậm chí có phần rón rén dè dặt.
Lòng ta chấn động.
Hắn chẳng làm gì thêm.
Chỉ đứng đó một lúc, trầm mặc không lời, rồi quay người rời khỏi phòng.
Mà ta… cả đêm không thể chợp mắt.
Hôm sau, chính là ngày dự yến thưởng hoa của Quý phi nương nương.
Trời vừa hửng sáng, đám nha hoàn đã tới giúp ta sửa soạn dung nhan.
Chúng thay cho ta một bộ la y sắc trắng, đuôi váy thêu hình phượng vũ nguyệt, từng bước đi như vẽ nên hoa trên đất, thật mỹ lệ, cũng thật vướng víu khó chịu.
Cảm giác như cả linh hồn ta bị trói buộc trong từng sợi lụa.
Khi ta tới tiền viện, Tiêu Hàn Lâm đã chờ sẵn.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt có chút kinh ngạc sững sờ.