Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 105: Bóng Ma
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái gì? Người gửi tín hiệu cầu cứu lại là Tang Hủ?
Tang Hủ không hiểu gì cả — vậy thì mình là ai?
Đèn trong căn âm trạch phía đông nam bỗng dưng tắt lịm, không còn phản hồi nữa, dường như người bên trong đã gặp chuyện.
"Thú vị đấy," Thẩm Tri Ly bật cười, "Có muốn đi xem không? Anh Châu, nếu đó thật sự là Tang Hủ, vậy anh sẽ có tận hai bà vợ đấy nhá."
"Tặng tên kia cho cậu, có dám nhận không?" Châu Hà lạnh giọng.
Thẩm Tri Ly phá lên cười.
Cả nhóm tiếp tục dò xét khu vực quanh đó, mỗi căn âm trạch họ vào đều có ít nhất một chiếc quan tài đá. Có không ít căn giấu đồ quý, Tang Hủ lục được một cuốn "Long Hoa Bảo Điển" không đầy đủ trong một căn nhà âm, bên trong ghi chép một số thần thông Lên Thềm thuộc đạo Tu La. Tuy nhiên toàn bộ chữ viết đều là văn tự cổ của nước Ly, phải đợi Thẩm Tri Đường dịch ra mới hiểu được. Cậu có thể nhờ Châu Hà, nhưng chắc chắn tên này sẽ chẳng đời nào chịu làm việc rườm rà như vậy.
Tang Hủ định đưa sách cho Hàn Nhiêu, sau đó quét thành bản điện tử đem bán. Giờ đây, cậu sẽ tận dụng Tang Hủ để cung cấp nguyên liệu tu luyện cho các nhân viên, giúp họ lên cấp. Còn sếp tổng như cậu thì chỉ cần ngồi chờ nhân viên gánh vác mà thôi.
Sau đó lại tìm thêm vài cuốn cổ thư không nguyên vẹn, đến nỗi ba lô của Châu Hà không chứa nổi, Tang Hủ đành chụp lại toàn bộ bằng điện thoại, tiện thể chụp luôn mấy tấm ảnh quan tài đá. Dù chưa biết giá trị ra sao, nhưng về hiện thực sẽ đưa cho Thẩm Tri Đường nghiên cứu. Giáo viên cô đang bắt cô viết luận văn, mà cô thì đang đau đầu vì thiếu đề tài.
Châu Hà cho rằng các âm trạch quá nguy hiểm, nên chọn một chỗ hẻo lánh để cắm trại. Nơi hắn chọn có bức tường cao che chắn, phía sau nối liền với con hẻm nhỏ — nếu có biến, còn đường rút lui. Hơn nữa, ở đây hầu như không nghe thấy những tiếng thì thầm quái dị kia, an toàn hơn nhiều so với ngủ trong âm trạch. Dù sao thì cũng chỉ là tương đối.
Tang Hủ vẫn không sao quên được âm trạch ở đông nam phát ra tín hiệu Morse. Trong đó là ai? Lại còn tự xưng là "Tang Hủ"? Rõ ràng là cái bẫy. Nếu giờ cậu không ở trong đội, rất có thể cả nhóm sẽ tưởng đó là tín hiệu cầu cứu do cậu gửi, liền lao đến cứu — và sập bẫy.
Nhưng cái bẫy này quá lộ liễu. Tang Hủ chưa từng tiết lộ tên thật một cách dễ dàng như vậy. Nếu người đánh Morse kia thật sự là cậu, lẽ ra cậu phải trả lời rằng mình là Châu An Cẩn.
Sau khi dựng xong lều — mỗi người một cái — lẽ ra phải thay phiên gác đêm. Nhưng Thẩm Tri Ly và Văn Uyên đều không mấy tin tưởng vào năng lực của Tang Hủ. Kết quả, cậu bị loại khỏi ca trực, để ba người Châu Hà, Thẩm Tri Ly và Văn Uyên luân phiên nhau. Tang Hủ hiểu rõ mình đang là mắt xích yếu nhất trong đội. Không gây rắc rối đã là tốt rồi, nên cậu không cãi lại, ngoan ngoãn chui vào lều ngủ.
Mới chợp mắt được một lúc, trong cơn mơ màng, Tang Hủ trở mình, bỗng cảm thấy một bóng đen đè xuống người. Cậu tỉnh dậy, ngay lập tức đối diện với đôi mắt vàng rực của Châu Hà.
"... Cụ làm gì vậy?"
Châu Hà chống tay hai bên đầu cậu, thân hình bao phủ hoàn toàn lấy cậu. Hắn cúi thấp, chăm chú nhìn cậu. Quá gần. Tang Hủ như con mồi bị khóa chặt trong vòng tay, chịu đựng ánh mắt nóng rực như than lửa — đến nỗi mặt cậu tưởng chừng sắp bị đốt thủng.
Bên ngoài vọng lại tiếng nói nhỏ nhẹ, hình như Văn Uyên và Thẩm Tri Ly đang trò chuyện. Hóa ra chỉ mỗi mình Tang Hủ đang ngủ? Châu Hà đã quỳ trên người cậu, nhìn cậu từ bao giờ?
Châu Hà âm trầm hỏi: "Giờ chỉ còn hai ta. Nói đi, ngươi thích Văn Uyên ở điểm nào?"
Ơ? Hóa ra Châu Hà biết cậu để ý Văn Uyên rồi? Hắn chui vào lều giữa đêm khuya chỉ để hỏi chuyện này?
Tang Hủ thở dài, định ngồi dậy, nhưng Châu Hà vẫn chặn trước mặt, không cho cậu động đậy. Đành phải nằm ngửa, tiếp tục nhìn thẳng vào mặt Châu Hà. Cậu định trả lời, nhưng chợt cau mày, bật đèn pin soi hắn: "Khoan đã, cụ không phải đã chặn em rồi sao? Sao lại có thể nói chuyện với em? Cụ là Châu Hà thật chứ? 1 cộng 1 bằng mấy?"
Châu Hà suýt nghẹn, suýt nữa thì tức xỉu. Nhưng đã mở lời với thằng nhóc này rồi, không thể rút lại được nữa. Hắn lạnh lùng đáp: "Ta là cha ngươi. Cha ra lệnh, ngươi phải nói ngay."
Tang Hủ đành thì thầm: "Văn Uyên phẩm chất đáng tin, cấp bậc Qua Sông, năng lực xuất chúng. Hơn nữa, anh ta bị năm dòng họ khinh thường, bị dòng họ Châu khai trừ, rất có thể đã bị năm dòng họ cấm cửa. Dễ thương lượng giá cả, cực kỳ hời."
Châu Hà tức điên: "Ngươi còn định trả tiền cho hắn? Ngươi lên giường với ta bao nhiêu lần rồi, có từng trả tiền chưa?"
"?"
Bạn Thần đang bận chạy deadline dự án lớn, phải treo bàn phím một thời gian. Các bạn chờ mình nha TTvTT
Châu Hà bóp cổ cậu, gằn giọng: "Ngươi được ta bảo vệ, vậy mà dám động lòng với thằng khác? Ngươi không rủ ta lên giường nửa tháng nay, ta có từng đi tìm người khác không? Châu Đại Nan tặng trai bao cho ta, ta còn chẳng buồn nhìn! Cả đời này ta chỉ ngủ với mỗi ngươi, ngươi có xứng với ta không? Có xứng không? Ta hỏi ngươi, có xứng không!!!"
Hắn vừa nói vừa lắc mạnh cổ Tang Hủ. Cậu choáng váng, vội ấn tay lên cánh tay hắn: "Châu Hà, dừng lại."
"Người phục vụ ta phải giữ gìn thuần khiết cả thể xác lẫn tâm hồn. Ngươi dám đi theo trai khác? Hôm nay ta sẽ b*p ch*t ngươi."
"Cụ hiểu lầm rồi," Tang Hủ vội nói, "Em muốn tuyển anh ấy."
Châu Hà dừng lại.
"Cụ quên rồi sao? Em dùng danh nghĩa của cụ để mở công ty," Tang Hủ nhẹ thở, bám vào vai hắn, thì thầm bên tai, "Em định tuyển anh ấy vào công ty chúng ta. Khi vào, anh ấy sẽ là cấp dưới của cụ. Cụ là sếp lớn, em giống như quản lý chuyên nghiệp của cụ. Sếp lớn à, em đang thu nạp nhân tài cho cụ đó."
Châu Hà: "..."
Hóa ra là vậy.
Hắn buông tay, quay mặt đi chỗ khác, ậm ừ: "Thế mà em không nói sớm."
Hắn không hỏi, sao Tang Hủ biết hắn hiểu lầm? Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn: "Lỗi của em, em xin nhận."
"Ừm, ta tha thứ cho em."
Tang Hủ: "..."
Ánh mắt Châu Hà dao động, lại lẩm bẩm: "Em không giận chứ? Lúc nãy ta cố nhịn không mắng em."
"Không giận."
Hắn liếc cậu mấy lần, như thể không tin: "Tội thứ ba và thứ tư ta cũng sẽ sửa. Trùng Xác của ta có thể tạm để ở chỗ em, em xâu thành dây chuyền đeo cũng được."
Tang Hủ ngơ ngác: "Được."
"Ta đã giữ lời, em cũng phải giữ lời hứa với ta."
Ví dụ như lời hứa sẽ rủ hắn lên giường trở lại.
Châu Hà tràn đầy mong đợi, chờ cậu trả lời.
Tang Hủ hiểu hắn muốn gì, nhưng im lặng.
Theo hiểu biết của cậu, Châu Hà tuy ham muốn cao, nhưng không đến mức lúc nào cũng đòi hỏi. Nhưng giờ đây, cậu cảm giác Châu Hà đang dùng việc cậu có đồng ý lên giường hay không để đo độ giận dỗi của cậu. Tang Hủ biết mình không giận, nhưng không hiểu vì sao mình không thể thoải mái như trước, không còn sẵn sàng cởi quần trước mặt Châu Hà mà không cảm thấy nặng nề.
Từ khi có Thi Cẩu, cậu như Eva ăn quả táo, biết xấu hổ. Giờ dù Châu Hà trút dục vọng lên người, cậu cũng chỉ thấy buồn.
Châu Hà thấy cậu im lặng, bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn muốn túm lỗ tai Tang Hủ mà hét: "Mau mời ta!!!", nhưng lại ngại táo bạo quá, giống như mình quá khao khát. Cuối cùng vẫn nhịn. Hắn thật sự không hiểu Tang Hủ đang nghĩ gì — dỗ không được, không còn ngoan như xưa. Dùng bạo lực thì được, nhưng ép lên giường không bằng ép cho vui vẻ.
Hắn lôi Tang Hủ ra, chui vào túi ngủ của cậu, lầm bầm: "Thôi, em phắn đi được rồi."
Tang Hủ: "?"
Đây không phải lều của cậu sao? Túi ngủ của cậu?
Rõ ràng Châu Hà đang giận, cậu nhắm mắt, lông mày nhíu lại. Tang Hủ lặng lẽ nhìn hắn, thở dài. Dù lên giường hay không, một trong hai người cũng phải chịu đựng. Mà cậu đã quen nhịn rồi. Lâu nay chiều chuộng Châu Hà, đến mức thành bản năng — cậu muốn làm hắn vui, theo thói quen.
"Trước đây em rủ cụ bao nhiêu lần, cụ nào cũng từ chối?" Tang Hủ khẽ hỏi.
"Ta có quyền từ chối. Nhưng em không có quyền không rủ." Châu Hà cực kỳ ngang ngược.
"Vậy đợi về nhà rồi lên giường, được không?"
Châu Hà bỗng quay sang nhìn cậu: "Thật?"
"Ừm."
Dưới ánh đèn pin, mặt Tang Hủ bình thản, dịu dàng như màu xanh thẫm của núi xa. Lần đầu tiên Châu Hà chăm chú nhìn sắc mặt người khác. Nhưng Tang Hủ không biểu lộ cảm xúc, hắn khó lòng biết được cậu thật sự đang nghĩ gì.
Ánh mắt bình tĩnh, nét mặt hiền hòa — chắc là vui chứ? Giá mà Tang Hủ là chó, hắn có thể đoán tâm trạng qua cái đuôi.
Thực ra Châu Hà chẳng cần quan tâm Tang Hủ có vui hay không. Dù cậu có buồn, có ghét, vẫn phải phục vụ hắn. Đó là lời tổ tiên dạy, là mệnh lệnh cha ông, là điều cậu phải tuân theo. Trước đây hắn cũng chẳng bận tâm Tang Hủ có hạnh phúc hay không, chỉ cần cậu là hậu duệ nhà Tang, và làm hắn thỏa mãn là đủ.
Nhưng giờ đây, Châu Hà không muốn Tang Hủ chỉ biết uốn mình xu nịnh. Cậu không cần phải quá tâng bốc, nhưng phải ở lại bên hắn một cách tự nguyện, và giữ nguyên sự thân mật như cũ.
Dỗ dành thì cũng được. Ai bảo Tang Hủ nhỏ tuổi cơ. Trẻ con, cần được dỗ. Châu Hà sẵn sàng chiều, chỉ cần cậu đừng lại đòi cắt đứt quan hệ như lần trước.
Hắn véo má cậu, hỏi: "Em nói thật lòng chứ?"
Tang Hủ gật đầu.
Được đảm bảo như vậy, mây đen trên mặt Châu Hà tan biến. Hắn quay mặt Tang Hủ lại, hôn một cái thật mạnh, kéo khóa túi ngủ, rồi ngủ thiếp đi, lòng đầy thỏa mãn.
Tang Hủ lau vết nước bọt trên má, khoác áo gió, cầm điện thoại, chui ra khỏi lều.
Bên ngoài, Văn Uyên đang ngồi gác đêm trong bóng tối. Anh không bật đèn, im lặng tuyệt đối, cộng thêm cảm giác tồn tại cực thấp, gần như hòa vào bóng đêm. Dù có người đi ngang qua, cũng khó lòng phát hiện ra anh đang ngồi đó.
Tang Hủ ngồi xuống bên cạnh: "Thẩm Tri Ly về ngủ rồi à?"
Văn Uyên chậm rãi quay sang, hơi nhíu mày.
"Lúc nãy anh ấy không đang nói chuyện với anh sao?"
"Tôi không thân với anh ấy," Văn Uyên đáp.
Ý là nãy giờ anh ta ngồi một mình.
Tang Hủ cũng nhíu mày. Cậu rõ ràng nghe thấy tiếng nói chuyện. Nhưng nơi này đâu đâu cũng có tiếng thì thầm quái dị, cũng chẳng còn lạ nữa.
Cậu lại hỏi: "Tôi có một câu, anh đã nhìn thấy bí mật gì của tôi chưa?"
"Cậu bị ô nhiễm," Văn Uyên lắc đầu, "Tôi không thể nhìn bừa. Nhưng trong lòng cậu có rất nhiều âm thanh hỗn loạn, nói cùng ngôn ngữ với tiếng người trong âm trạch."
Tang Hủ rất giỏi đọc biểu cảm người khác.
Dù Văn Uyên không biểu lộ gì, nhưng anh ta quá dễ đoán. Anh ta không nói dối.
"Anh có nhìn thấy bí mật của Thẩm Tri Ly không?" Tang Hủ hỏi bất ngờ.
Văn Uyên im lặng. Hàng mi anh run nhẹ một nhịp.
Tang Hủ biết chắc anh ta đã thấy điều gì đó — nhưng không muốn nói.
Cậu nói dối mà không đổi sắc: "Trước đó anh vào giấc mơ tôi tìm tôi, dù tôi từ chối, nhưng sau vẫn dẫn cụ cố đến cứu anh. Văn Uyên, tôi hy vọng anh tin tưởng tôi."
Dù sao anh ta cũng không dám nhìn tim cậu, nên không phát hiện ra cậu đang nói dối.
Tang Hủ tiếp tục nhẹ nhàng: "Tôi tin anh nhìn ra, Thẩm Tri Ly không phải người tốt. Tôi muốn biết bí mật của anh ấy, chỉ vì lo cho sự an toàn của anh và Châu Hà. Nhưng nếu việc tiết lộ bí mật người khác đi ngược nguyên tắc của anh, tôi sẽ không ép."
Thực ra, cậu đang dằn vặt lương tâm Văn Uyên. Như thể cậu mạo hiểm cứu anh, giờ chỉ muốn biết sự thật vì lo cho anh — nếu Văn Uyên không nói, chẳng phải là có lỗi sao?
Quả nhiên, Văn Uyên nói: "Anh Thẩm đến đây để Lên Thềm."
"Lên Thềm?"
"Anh ấy cho rằng nơi này rất phù hợp để Lên Thềm. Vì sao thì tôi không biết, chỉ thấy hai chữ: Hiến Tế."
Hiến tế.
Chắc chắn là muốn hiến tế người khác.
Tang Hủ đã nghi ngờ từ lâu. Thẩm Tri Ly xuống đây là có mục đích. Cái lý do vì mẹ kia, toàn là dối trá. Từ khi xuống dưới này, chưa lần nào cậu thấy hắn nghiên cứu những ký tự chú thuật kia.
Cần phải đề phòng Thẩm Tri Ly. Kẻ này không phải đồng đội.
Dù vậy, Tang Hủ khá hài lòng về Văn Uyên. Người vừa ngay thẳng vừa dễ lừa như anh, rất phù hợp làm nhân viên công ty Ác Mộng.
Cậu quyết định gửi lời mời. Vấn đề là làm sao để anh ta chủ động nộp đơn? Có cách nào khiến Văn Uyên tự nguyện gia nhập công ty Ác Mộng không?
Tang Hủ vắt óc suy nghĩ, không thể ngủ được, đành ở lại gác đêm cùng Văn Uyên, vừa tiện thể tổng hợp lại những bức ảnh đã chụp.
Từ khi xuống lòng đất, mọi chữ viết họ thấy đều là văn tự cổ nước Ly. Tang Hủ nghĩ, rảnh thì phải học thứ chữ này từ Thẩm Tri Đường, chứ lần nào cũng phải nhờ cô phiên dịch thì phiền quá.
Lật qua lật lại ảnh, cậu đột nhiên phát hiện một tấm kỳ lạ. Đó là bức ảnh quan tài đá cậu chụp, nhưng vô tình lọt cả đồng đội vào nền phía sau. Vì ống kính tập trung vào quan tài, người phía sau bị mờ, không nhìn rõ mặt.
Nhưng màu áo và số lượng người thì vẫn phân biệt được.
Người mặc áo nỉ có mũ màu vàng kiểu Pikachu là Châu Hà. Hai người áo gió đen là Văn Uyên và Thẩm Tri Ly. Phía sau ba người, còn một bóng người mặc áo gió trắng.
Trong đội, chỉ có Tang Hủ mặc áo gió trắng.
Tang Hủ: "..."
Ảnh là do cậu chụp.
Cậu chụp được chính mình?
Nhìn kỹ lại, không có gương, không có vật thể nào phản chiếu. Vậy bóng đó là gì?
"Tang Hủ" gửi tín hiệu Morse — đã lẻn vào đội họ từ lúc nào?
Tang Hủ đưa điện thoại cho Văn Uyên xem. Văn Uyên nhìn ảnh, rồi ngẩng đầu nhìn về phía bóng tối.
Tang Hủ theo ánh mắt anh, lúc này mới phát hiện. Trong bóng tối, có thứ gì đó không bình thường. Thì ra vì lý do đó mà Văn Uyên cứ nhìn chằm chằm. Họ dựng bốn cái lều, xếp thành hàng dưới tường cao. Từ trái sang phải: lều Châu Hà, lều Tang Hủ (giờ Châu Hà đang ngủ trong đó), lều Văn Uyên, lều Thẩm Tri Ly.
Nhưng lúc này, phía sau lều Thẩm Tri Ly, xuất hiện thêm một cái lều nữa.
Chiếc lều đó ẩn sâu trong bóng tối, chỉ lộ ra một đường viền mờ ảo, tối sẫm.