Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 115: Lời thề sắt son
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng tinh mơ, cơn mưa vừa dứt, bầu trời u ám như gánh nặng đè lên đầu người. Một chàng trai trẻ lái chiếc xe thể thao rời khỏi bãi đậu xe của quán KTV, bỗng nhìn thấy một thiếu phụ đứng bên vệ đường. Nàng mặc sườn xám đỏ son, đứng duyên dáng trước trạm xe buýt, toàn thân ướt sũng, tóc đen nhánh dính bết vào mặt, càng tôn lên làn da trắng nõn như ngọc.
Chàng trai tấp sát xe, hạ cửa kính xuống, huýt sáo:
"Nàng kia, đi đâu mà cô đơn thế? Tiện thể chở nàng nhé."
Thiếu phụ mỉm cười, đôi môi đỏ thắm như lửa.
"Bé ngoan, ngươi có bằng lòng làm nô lệ của ta không?"
Chàng trai tưởng người phụ nữ sẽ nói lời ngon ngọt, ai ngờ nàng vừa mở miệng đã khiến anh sốc nặng. Anh đứng sững, không kịp phản ứng.
Thiếu phụ hơi thất vọng, hỏi:
"Sao, không bằng lòng à?"
Chàng trai vốn không thể bỏ qua cơ hội gặp gỡ người đẹp, vội vàng đáp:
"Bằng lòng, bằng lòng!"
Nói xong, anh xuống xe, mở cửa cho nàng, hỏi:
"Nàng tên gì? Sao lại đứng đây một mình?"
Thiếu phụ ngồi vào ghế sau, cười dịu dàng:
"Ta tên Trọng Tự. Chó ngoan, phận sự khác biệt, ngươi không được gọi ta là người đẹp, phải gọi ta là chủ nhân."
"Người đẹp ơi, nàng biết chơi thật đấy," chàng trai hưng phấn, "Được, sau này anh sẽ gọi nàng là chủ nhân."
Chiếc xe khởi hành. Khi dừng trước dinh thự họ Tần, Trọng Tự mở cửa, dắt theo một con chó mặt xệ xuống xe. Tần Ỷ La cung kính ra đón:
"Triệu Quân Bắc đã chết ở huyệt mộ họ Triệu. Tôi đã phái người đến đó tìm thi thể, ngày mai sẽ đưa về. Phu nhân Tự, không phải phu nhân từng nói ăn tim của Triệu Thanh Duẫn sẽ được lên Vọng Hương ư, sao..."
"Ta nói là có khả năng. Thực ra bảo Triệu Quân Bắc đi, chỉ muốn nhờ hắn làm Triệu Thanh Duẫn đã bị nhiễm huyết hồi sinh giúp ta. Đáng tiếc, hắn vẫn chết. Tên này, trước kia tưởng thư sinh yếu đuối, chỉ biết vợ con, không ngờ đã chuẩn bị kế sách chống lại ta từ trước." Trọng Tự cười nhẹ, "Sao, Triệu Quân Bắc chết rồi, ngươi hận ta à?"
Tần Ỷ La cười khẩy:
"Phu nhân nghĩ nhiều quá, tôi và y vốn chẳng thân thiết gì, chết thì liên quan gì đến tôi?"
Trọng Tự từng đến dinh thự họ Tần nhiều ngày trước, là cao thủ cấp bậc Vọng Hương, quái vật già không biết sống bao nhiêu năm. Tần Ỷ La vốn không dám lơ là, cung phụng đủ đầy. Trọng Tự bảo muốn truyền cách lên Vọng Hương, may mà bà ta thận trọng, kéo theo Triệu Quân Bắc. Hắn nóng lòng muốn lên Vọng Hương, hớn hở đi mất.
"Thà chết người chứ không chết ta," Tần Ỷ La thầm than, Lão Triệu à, đừng trách tôi.
"Bé ngoan, Vọng Hương không dễ thế đâu." Trọng Tự nhìn thẳng vào mắt bà ta, "Thủy tổ sáu dòng tộc trước đây, kẻ chết, kẻ điên, kẻ trốn biệt, thật thảm hại. Còn lại Châu Kính Quân yếu ớt, sợ ta hồi sinh tìm cô ta, bèn trốn ba nghìn năm. Kẻ này là mối họa lớn của ta, tìm được cô ta, ta không chỉ giúp ngươi lên Vọng Hương, mà còn giúp con cháu ngươi lên Thềm."
.
Tang Hủ giật mình tỉnh giấc, bắt gặp đôi mắt vàng rực của Châu Hà. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, như những mảnh vàng vụn lấp lánh trong mắt hắn, chói mắt. Châu Hà chống hai tay hai bên đầu Tang Hủ, cúi người nhìn hắn chằm chằm. Mỗi lần như thế, ánh mắt hắn như lưới trời, trói chặt cả người lẫn hồn Tang Hủ.
Tang Hủ quay đầu đi, né tránh ánh mắt hừng hực của hắn, nhưng Châu Hà lại quay mặt cậu về, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình.
"Lúc ta ngủ, ngươi đi đâu vậy?" Châu Hà nheo mắt hỏi.
"Đến huyệt mộ họ Triệu ba nghìn năm trước."
"Hả?"
"Gặp được Triệu Thanh Duẫn và cụ của quá khứ."
"Thảo nào ta cảm thấy huyệt mộ họ Triệu rất quen, quả nhiên ta từng đến đó." Châu Hà hỏi tiếp, "Ta làm gì ở đó?"
Tang Hủ im bặt. Cậu không thể nói rằng Châu Hà đã thọc miệng mình được.
Cậu ngẫm nghĩ, nói:
"Cụ tham gia hôn lễ của Triệu Thanh Duẫn và Bạch Tích."
Châu Hà giật mình, nhìn Tang Hủ nghi ngờ:
"Tang Tiểu Quai, ngươi lừa ta không?"
Tang Hủ chết máy, một lúc lâu sau, cậu cụp hàng mi dài, nói:
"Trong lòng cụ, ta là kiểu người như thế sao?"
Lẽ nào không phải ư? Châu Hà định nói vậy, nhưng nhìn thấy Tang Hủ cụp mắt như tủi thân, lời nói mắc kẹt trong miệng. Dù Tang Hủ có lừa hắn, vứt tro cốt hắn rồi ăn tro cốt hắn, con người vẫn thay đổi, hắn không nên giữ định kiến với cậu, ngộ nhỡ cậu không lừa hắn thì sao? Thế há chẳng oan cho người ta sao?
Hắn hơi áy náy, hắng giọng:
"Nói vậy, ngươi không lừa ta?"
"Lừa rồi."
Châu Hà: "???"
Tang Hủ lấy một gói Bổ Thiên Đan từ túi quần ra:
"Lừa cụ mười lăm viên Bổ Thiên Đan."
Châu Hà: "..."
Tên này lúc nào cũng vậy, làm sai, nói ra như lẽ đương nhiên, còn tròn mắt nhìn hắn, như thể nắm chắc hắn sẽ tha thứ. Châu Hà cười khẩy, nghĩ bụng lần này nhất định phải trừng phạt Tang Hủ ra trò, đòi lại cả vốn lẫn lời. Nếu không, sau này cậu sẽ coi hắn như kẻ dễ lừa thật mất.
Nhưng phạt như thế nào? Đầu tiên phải lấy lại Bổ Thiên Đan.
"Trả Bổ Thiên Đan cho ta." Châu Hà lạnh lùng nói.
Tang Hủ: "..."
Lần này vào mộng, vụ nổ trong từ đường đã ngốn mất một nửa số dư Bổ Thiên Đan của cậu. Mười lăm viên này mà trả cho Châu Hà, cậu sẽ không có tiền trả lương tháng sau cho công ty Ác Mộng, huống hồ kinh phí tuyển nhân viên mới.
Nghĩ đi nghĩ lại, sự nghiệp quan trọng hơn, cậu nhất định phải tuyển nhân viên, mở rộng quy mô.
"Xin cụ đấy." Tang Hủ nói khẽ.
"Không được."
Châu Hà công bằng nghiêm minh, đang định gây khó, Tang Hủ bỗng thơm hắn một phát lên mặt.
"Tha thứ cho em, được không?"
"Không được! Bổ Thiên Đan phải trả cho ta." Châu Hà hung dữ ra lệnh.
Tang Hủ thơm hắn phát nữa.
"... Thôi, Bổ Thiên Đan giữ cũng được, nhưng em phải xin lỗi ta, hơn nữa phải làm hết việc nhà tuần này."
Tang Hủ nâng mặt hắn, thơm chụt chụt thêm hai phát nữa.
Châu Hà hít sâu, muốn giả bộ tức giận, nhưng hắn giờ như quả bóng xì hơi, chẳng tức chút nào. Hắn nhắm mắt, chịu thua:
"Được thôi, nể tình em phải đi làm, ta làm việc nhà. Hôm nay có phải em tăng ca không? Mấy giờ, ta đi cùng em."
"Mười giờ."
Châu Hà nhìn đồng hồ, giờ là tám giờ, vẫn còn hai tiếng.
Đủ làm hai lần.
"Chuẩn bị xong chưa? Tang Tiểu Quai."
Tang Hủ khựng người, hiểu ngay hắn muốn làm gì. Đến thời khắc mấu chốt này, trong lòng lại chùn chân. Không cần nói, lần này, e rằng sau này ngày nào cũng phải làm.
Lẽ nào Tang Hủ phải làm nô lệ của hắn suốt đời ư? Tang Hủ muốn biết, trước kia hắn có cưới vợ chưa, có phi tần chưa, có sủng hạnh cung nữ chưa? Có hoàng tử hay công chúa chưa? Trong ba nghìn năm hắn trở thành Sát Sinh Tiên, lưu lạc đến nhà họ Châu, trở thành Châu Hà như thế nào? Nhà họ Châu có cung phụng trai xinh gái đẹp cho hắn không? Hắn đã từng có ai khác chưa?
Tang Hủ nói:
"Châu Hà, đợi đã."
Châu Hà nghe cậu ngập ngừng, cảm thấy mất kiên nhẫn. Lúc ở huyệt mộ họ Triệu, Tang Hủ từng nói về đến nhà sẽ làm. Các việc khác đều có thể bàn, việc này không được thương lượng. Châu Hà không cho phân bua, cởi áo gió của cậu, trong túi áo có ngọc Trùng Xác của hắn, hắn cảm nhận được bèn mò thử, quả nhiên có.
Tang Tiểu Quai đáng ghét, lấy được ngọc Trùng Xác của hắn, còn giấu giếm không kể.
Châu Hà lấy ngọc ra, chà vào bờ môi mỏng của Tang Hủ. Viên ngọc lạnh băng, môi cậu bừng đỏ. Hắn nói:
"Em không muốn thứ kia, ta sẽ nhét ngọc Trùng Xác vào em, thế cũng coi như làm em, được không?"
Đồng tử mắt Tang Hủ lập tức co lại, vô thức từ chối:
"Em không muốn."
"Ngọc Trùng Xác hay là ta, phải chọn một." Châu Hà cười xấu xa.
Tang Hủ bấu cổ hắn, dùng kế hoãn binh:
"Em dùng miệng giúp cụ nhé."
"Chọn đi." Châu Hà lạnh lùng vô tình.
"... Thứ kia."
Châu Hà cười:
"Thế mới ngoan, đừng sợ, lát nữa ta sẽ làm nhẹ thôi."
Tang Hủ còn muốn nói, Châu Hà đã vo áo cộc tay thành cục, nhét vào miệng lẻo mép của cậu, bế người lên mang vào phòng tắm. Hai người ướt sũng, Châu Hà ấn Tang Hủ vào kính, bắt đầu làm. Sợ cậu lại làm biểu cảm xin tha, khiến hắn mềm lòng, Châu Hà dứt khoát không nhìn mặt cậu, bắt cậu quay lưng lại. Lại sợ cậu đi chân trần bị lạnh, Châu Hà cho cậu giẫm lên mu bàn chân mình.
Lần này, nụ hôn của Châu Hà rất mềm mại, tỉ mỉ, không hung hãn, tràn ngập tính cướp đoạt như trước. Đến cuối cùng, trong đầu Tang Hủ trống rỗng, mọi suy nghĩ phản kháng đều tan biến, chỉ còn nhận và phục tùng.
Làm liền hai lần, hai chân Tang Hủ mềm oặt, không đứng nổi, Châu Hà cho cậu quay người ôm hắn, lấy áo cộc tay trong miệng cậu ra, để cậu dựa vào vai mình, bắt đầu lần thứ ba. Chắc cậu đã mệt lử, hơi nhíu mày, sắc mặt trắng bệch như thủy tinh, đập là vỡ.
Châu Hà nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu, giọng trầm khàn:
"Tiểu Quai, lúc em bị làm nhìn rất đẹp."
Tang Hủ vùi mặt vào hõm cổ hắn, yếu ớt:
"Cụ quá giờ rồi, em đi làm muộn mất."
"Không đi làm nữa, hôm nay nghỉ."
"Xin nghỉ phải nói lý do với Lưu Kiến Quốc."
Hắn đề xuất:
"Bảo y rằng em bị làm nhũn cả chân, không đi nổi nữa."
Tang Hủ cắn mạnh hắn một phát, hắn lại bật cười.
Tăng tốc về đích lần cuối, hai người đều run rẩy.
Châu Hà thở hồng hộc, xoa đầu cậu:
"Kết thúc rồi. Tiểu Quai, em giỏi quá."
Tang Hủ mệt đến mức không còn sức nói, Châu Hà lau sạch người cậu, bế lên giường. Tang Hủ ngả đầu xuống gối, không nhịn được nghĩ, Châu Hà là hoàng đế họ Tức, không thể nào là trai tân được. Phi tần, sủng thiếp, vẫn phải có một hai người chứ. Trước kia Châu Hà lên giường với người khác, cũng sẽ dịu dàng khen người ta giỏi lắm ư?
Thực ra chuyện quá khứ nghĩ đi nghĩ lại cũng vô nghĩa, suy cho cùng đều đã qua cả rồi, bản thân Châu Hà còn không nhớ nữa, cậu hà tất phải để bụng? Vả lại, cậu cũng không có lập trường để bụng. Lồng ngực như bị đè đá tảng, ngột ngạt không thở nổi. Kể từ khi có Thi Cẩu, trong lòng Tang Hủ cứ có cảm giác nặng nề này.
Cậu không muốn đồng bóng như vậy, việc này không giống cậu chút nào, nhưng cậu không kiểm soát được bản thân mình.
Không nghĩ đến quá khứ, vậy tương lai thì sao?
Tang Hủ chợt nói:
"Châu Hà."
"Hửm?"
Châu Hà ngồi khoanh chân trên giường, chạm vào ngọc Trùng Xác của mình, hai viên bị bóp vỡ cùng một lúc, Trùng Xác trong suốt bò vào lòng bàn tay hắn, hòa vào hắn. Hắn hít sâu, cảm nhận trí nhớ và sức mạnh thiếu hụt được bổ sung. Đầu óc đau âm ỉ, hắn nhíu chặt lông mày.
Sâu trong trí nhớ, có một người mặt mũi mơ hồ nói hắn là lợn. Đáng ghét, tên khốn nào to gan như vậy?
Tang Hủ quay lưng lại, không nhìn thấy biểu cảm của hắn, cậu hỏi:
"Sau này cụ sẽ có người mình thích sao?"
Châu Hà cố gắng nhớ lại người chửi hắn là lợn là ai, thản nhiên:
"Không biết."
Tang Hủ: "..."
Bản thân Châu Hà cũng không chắc chắn, nghĩa là có khả năng này.
Đợi đến tương lai hắn có cô gái mình thích, liệu "nam sủng" có khiến cậu phải thoái vị nhường chỗ ư? Có lẽ cậu nên kiếm chác chút đỉnh trước đó, đến khi đường ai người nấy đi, cậu không tính là thua quá thảm hại.
Tang Hủ nhắm mắt, nói:
"Châu Hà, cụ còn Bổ Thiên Đan không? Tặng em đi."
Châu Hà hoàn hồn, định nói Bổ Thiên Đan của mình đã cho cậu từ lâu rồi, hơn nữa Bổ Thiên Đan hắn từng có từ ba nghìn năm trước cũng cho cậu rồi, nhưng chưa kịp nói, lại nghe Tang Hủ:
"Vàng trong ổ mèo tặng em, Châu Bất Quai cũng là của em. Có nhà không, có xe không, có máy bay không, có du thuyền không, tặng em đi."
Nếu là trước đây, Châu Hà có cả đống Bổ Thiên Đan, cung điện cũng có mấy tòa, ngựa xe không đếm xuể.
Nhưng bây giờ, Bổ Thiên Đan đã không còn, cung điện đổ nát, ngựa xe chẳng biết ở đâu.
Châu Hà bỗng thấy chột dạ.
Ngước mắt nhìn Tang Hủ, cậu đã quay người nhìn hắn, ánh mắt pha chút phức tạp.
"Cụ chẳng có gì ư?" Tang Hủ hỏi, không khỏi thất vọng.
Châu Hà không tránh khỏi thẹn quá hóa giận, oắt con này khinh bỉ hắn ư?
Hắn đã che chở Tang Hủ, tro cốt cũng bị ăn rồi, còn muốn gì nữa? Con người Tang Hủ tham lam quá độ, như một cái động không đáy, đưa gì cũng không lấp đầy được, mở miệng ra là nhà với xe, còn máy bay du thuyền, sao cậu không bảo vũ khí hạt nhân đi? Thế mà cậu cũng nói được.
Tên đào mỏ vô liêm sỉ này, đến giờ vẫn muốn hút cạn giá trị của hắn. Châu Hà vốn đã đau đầu, giờ càng tức đến nỗi trước mắt tối sầm, trái tim đau thắt từng cơn, hắn cũng không biết mình bị làm sao nữa, khó chịu đến mức muốn giết người. Không được chửi... không được chửi... Hắn cố gắng bình tĩnh, giơ tay móc ra một thứ, đưa cho Tang Hủ.
Tang Hủ cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay Châu Hà là một chiếc khuyên tai tua rua đỏ. Tang Hủ nhớ chiếc khuyên tai này, lần đầu tiên gặp Châu Hà ở Quỷ Môn Quan, tai phải hắn đeo chuỗi tua rua này, đỏ thắm, rực rỡ như ngọn lửa.
"Không có gì khác, cho ngươi cái này."
Tang Hủ chạm vào tua rua, chau mày:
"Quý giá."