Chương 20: Giấc Mộng Đỏ

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố

Chương 20: Giấc Mộng Đỏ

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi nơi đều nhuốm màu đỏ.
Đầu óc của Tang Hủ đau nhức như sắp vỡ tung, hình ảnh ảo giác chồng chéo nhau. Cậu cảm giác da thịt mình đang bị xé rách, phát ra tiếng răng rắc như vải bị xé toạc. Cậu đứng lên, thế giới xung quanh quay cuồng, cậu loạng choạng ngã xuống đất. Vô tình ấn vào nút chụp ảnh trên điện thoại, nhìn thấy gương mặt mình trong bức ảnh toàn là những vết nứt, vô số mụn thịt nhỏ rung rẩy nhô ra từ các kẽ nứt.
Đây là gì?
Cậu cảm thấy kinh hãi, trong đầu cuồng loạn tìm cách thoát khỏi cảnh tượng này.
Ngước mắt lên, căn phòng trong biệt thự họ Châu bỗng biến mất, cậu nhìn thấy mưa đỏ che phủ bầu trời, ngọn lửa thiêu đốt cung điện đổ nát. Một thanh niên mặc áo đỏ thẫm cầm dao đứng giữa biển xác chết. Quần áo của hắn rách tả tơi, bím tóc dài nhỏ máu, mặt quỷ hoa sen thêu chỉ vàng vừa dữ tợn vừa đáng sợ.
Tang Hủ kinh hoàng nhìn quanh, phát hiện xung quanh mình máu chảy thành sông, xác người nằm la liệt. Tất cả thi thể đều quần áo tả tơi, đầu lìa khỏi thân.
Thanh niên kia từ từ quay đầu, đôi mắt vàng rực như ngọn đuốc bất diệt hiện ra trước mắt Tang Hủ.
Tang Hủ đã quen với đôi mắt này, đó chính là Châu Hà, chỉ có hắn mới sở hữu đôi mắt rực lửa như vậy. Nhưng giờ đây, hắn khác hẳn với Châu Hà ngạo ngược thường ngày, trong đôi mắt không có vui buồn, không có cảm xúc, chỉ là sự lãnh đạm như ao tù.
Không đúng, đây chỉ là ảo giác.
Tang Hủ nhanh chóng nhận ra, núi xác chết biển máu này chính là ảo giác mà cậu nhìn thấy sau khi nuốt tro cốt của Châu Hà.
Cậu sờ mặt mình, tay đầy máu tươi. Không được, phải nhanh chóng tìm cách. Cơ thể cậu đang sụp đổ, nếu không hành động kịp thời, cậu sẽ biến thành quái vật mất.
Phải rồi, Bổ Thiên Đan!
Hàn Nhiêu từng nói, nếu cơ thể sụp đổ, Bổ Thiên Đan có thể giúp phục hồi!
Tang Hủ lắc đầu mạnh, tay mò mẫm dưới đất tìm kiếm chiếc ba lô.
Ảo giác trước mắt che khuất tầm nhìn, Tang Hủ choáng váng, cảm giác như trong đầu đang mọc thêm một bộ não mới. Chân tay không còn nghe lệnh điều khiển, việc tìm kiếm ba lô vô cùng khó khăn. Bỗng nhiên, cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Châu Hà vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Đợi đã, không phải ảo giác nữa à? Sao cảm giác... Châu Hà trong ảo giác này lại đang nhìn mình?
"Ngươi đến muộn rồi." Châu Hà đột nhiên dang tay, như thể đang ôm lấy thứ gì đó, "Trăm vạn vong hồn, hãy cứu ta thành tiên."
Ngay sau đó, cơ thể Châu Hà bỗng sụp đổ, vô số sợi đen tung bay, vô số bàn tay trắng nõn vươn ra từ sâu trong cơ thể hắn. Hắn trở nên cao lớn, kỳ dị, đáng sợ. Khoảnh khắc Tang Hủ nhìn thấy hắn, cơ thể mình sụp đổ dữ dội hơn bao giờ hết. Tang Hủ nhanh chóng nhắm mắt, mong thoát khỏi cảnh tượng kinh hoàng không thể nhìn thẳng.
Nhưng cơ thể cậu cũng biến dị nhanh chóng, từng con mắt mọc ra từ mặt, từ cánh tay, quay cuồng hỗn loạn. Những hình ảnh từ muôn vàn góc độ xâm nhập vào đầu cậu, khiến lý trí lung lay như quả bom sắp nổ.
Cuối cùng, trong giây phút này, Tang Hủ tìm thấy ba lô, tay chân luống cuống lấy Bổ Thiên Đan ra. Cậu không kịp nghĩ nên ăn mấy viên, nuốt ừng ực cả vốc. Ảo giác tan biến trong chớp mắt, Tang Hủ thở hồng hộc ngã vật xuống đất. Cậu cầm điện thoại lên, kiểm tra lại gương mặt mình. Vết thương đang lành lại, những mụn thịt nhỏ như xúc tu đã bị da thịt che phủ, cậu trở lại hình dạng ban đầu.
Còn Châu Hà đột nhiên biến dị lúc nãy bỗng biến mất như chưa từng tồn tại.
Đồng thời, kim đồng hồ chỉ đến mười hai giờ.
Chuông báo thức của Tang Hủ đã cài trước đó vang lên inh ỏi.
Dòng chữ lơ lửng trước mắt xuất hiện đúng hạn.
[Chúc mừng ngươi, Tang Hủ, ngươi đã đạt tới cấp Gõ Cửa. Tố chất cơ thể của ngươi sẽ tăng vọt, đồng thời ngươi sẽ sở hữu năng lực biến thành thi thể tạm thời. Theo biên niên sử loài người, người đạt tới Gõ Cửa nhà họ Tang đã biến mất ba mươi năm, ngươi là người nhà họ Tang đầu tiên Gõ Cửa thành công trong ba mươi năm nay.]
[Giấc mộng thứ hai: Gia Đình Ngọt Ngào]
[Độ khó: Cấp D]
[Chào mừng tiến vào giấc mộng thứ hai. Xin chú ý, giữ vững lý trí, tránh xa sự điên rồ.]
[Chúc ngươi sống sót đến khi tỉnh giấc.]
***
Tang Hủ mở choàng mắt thức giấc.
Cậu đang nằm trong một căn phòng nhỏ, chắc hẳn chủ nhân là một cô bé, giấy dán tường màu hồng phấn vẽ đầy những người que, thuốc màu chảy xuống như máu. Giường bày đầy búp bê mắt to mi dài, đủ kiểu váy liền. Trên tường có nhiều hình vẽ đơn giản, đều là hình một người mẹ dắt hai đứa trẻ, một cao một thấp.
Tang Hủ không vội xem mình đang ở đâu, mà quan sát cơ thể mình trước. Rõ ràng nhiệt độ cơ thể cậu đã giảm đi rất nhiều, tay lạnh băng, nhưng không cảm thấy khó chịu. Nghĩ đến việc chuyển sinh thành chết, cậu nhanh chóng phát hiện mình đã ngừng thở. Quay đầu nhìn tấm gương nhỏ trên bàn trang điểm, gương mặt trong đó trắng bệch như xác sống.
Tốt lắm, cậu đã có được thần thông "Trung Âm Thân".
Quay đầu nhìn, cậu phát hiện ba lô và tro cốt của Châu Hà đã được mang vào đây. Trong ba lô có chìa khóa công ty, điện thoại, kính, Bổ Thiên Đan và mặt nạ Ân Giao. Cậu đặc biệt đếm Bổ Thiên Đan, còn mười hai viên, không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Lúc nãy ăn một vốc, không ngờ lại nhiều đến thế.
Thế mà lần này ba lô lại vào giấc mộng cùng cậu, liệu trước khi bước vào giấc mộng cấp D, đồ đạc xung quanh người cũng được mang theo vào không?
Cậu âm thầm ghi nhớ phát hiện này.
Đeo kính, bật điện thoại xem thử, thật bất ngờ điện thoại vẫn dùng được, thậm chí còn gửi được tin nhắn, nhưng gửi đi cũng vô ích, không ai cứu được cậu.
Chìa khóa công ty, Bổ Thiên Đan và mặt nạ cậu đều mang theo người, chìa khóa và Bổ Thiên Đan nhét vào túi quần, mặt nạ giắt sau lưng, dùng áo choàng lụa đen trùm lên. Mặc dù hơi nặng, nhưng cũng đành chịu. Cậu thắt đai áo, xuống giường, định ra ngoài xem có người ngoại tộc nào khác đến đây không.
Bỗng nhiên, một bàn tay trắng bệch tóm lấy cổ chân cậu. Luồng hơi lạnh như rắn trườn lên sống lưng cậu. Cậu nhanh chóng vặn tay nắm cửa, định rời khỏi căn phòng.
Bàn tay ma túm cậu chặt không rời, cậu vô thức định giẫm lên bàn tay kia, tiếng hét vọng ra từ dưới gầm giường: "Ngươi dám giẫm thử xem?"
Giọng nói này nghe rất quen, chính là Châu Hà.
Tang Hủ thầm đánh trống lựng trong lòng.
Tại sao Châu Hà lại xuất hiện ở đây? Lúc Tang Hủ vào mộng, Châu Hà không ở bên cạnh, không có lý do gì đưa hắn vào giấc mộng.
Hơn nữa, vừa ăn hết tro cốt của hắn, cậu vẫn chưa nghĩ xong phải đối mặt với hắn ra sao.
Sau nhà họ Châu hiến tế anh cả cho hắn, không cần tháo kính cũng có thể nhìn thấy hắn. Tang Hủ nhìn Châu Hà bò từ gầm giường ra, lông mày nhíu chặt, quan sát xung quanh, hắn hỏi: "Đây là đâu, tại sao ta lại ở đây?"
"Đây là mộng." Tang Hủ tránh sang một bên, dùng cơ thể che khuất hộp tro cốt trên giường.
"Mộng?" Châu Hà cau mày, "Tên mù nào kéo ta vào đây? Hơn nữa ta tỉnh dậy lại ở dưới gầm giường."
"Ngài cũng trở thành người ngoại tộc rồi à?" Tang Hủ đoán.
"Không thể nào." Châu Hà lạnh lùng nói.
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, Châu Hà nghĩ ngợi gì đó, đột nhiên quắc mắt nhìn Tang Hủ.
"Có phải ngươi đã ăn tro cốt của ta không?"
Tang Hủ: "..."
Châu Hà nhìn biểu cảm của cậu biết ngay, hắn hất văng cậu ra, hộp tro cốt trống rỗng trên giường lọt vào mắt hắn. Châu Hà không dám tin, cầm hộp tro cốt của mình lên, bên trong chẳng còn gì, hắn dốc ngược hộp tro cốt, không đổ ra được lấy một hạt cặn.
Châu Hà: "..."
Tang Hủ đứng im tại chỗ nhìn bóng lưng hóa đá của Châu Hà, cảm giác như có mây đen bao trùm đỉnh đầu hắn, cả căn phòng đều trở nên tối tăm.
Châu Hà nghiến răng ken két, từng chữ từng chữ gằn ra: "Tang, Hủ."
Tang Hủ trịnh trọng xin lỗi, "Xin lỗi, em không còn lựa chọn nào khác. Cõi Mộng nguy hiểm khó lường, em phải nghĩ cách Gõ Cửa."
"Ngươi ăn thì thôi, tại sao lại phải ăn hết?" Thái dương Châu Hà nổi gân xanh, đôi mắt vàng rực như muốn bốc lửa.
"Éc..."
"Ngươi có biết tu cái thần thông của ngươi, ăn một miếng là đủ rồi không. Đồ ngu xuẩn này, ngươi ăn hết rồi, không chỉ có rủi ro hóa điên, mà sau này ta không thể rời khỏi ngươi quá ba mươi trượng!"
Nói thật thì, đối với Tang Hủ mà nói, tin này cũng là sét đánh giữa trời quang.
Nhưng chuyện đã đến nước này... cũng chỉ có thể chấp nhận.
Trong giấc mộng, là một người ngoại tộc gà mờ, hình như ở cùng Châu Hà khá an toàn.
Mặc dù có thể giờ tên này còn muốn chém cậu hơn cả ma quỷ.
"Thảo nào ta lại vào mộng cùng ngươi..." Châu Hà bưng hộp tro cốt của mình, nghiến răng nghiến lợi, bỗng hắn chun mũi như ngửi thấy mùi lạ. Đồng tử mắt hắn run rẩy, vẻ mặt càng kinh hãi hơn, "Tang Hủ, có phải ngươi đổ thêm xì dầu vào hộp tro cốt của ta không?"
Tang Hủ: "..."
Im lặng, vẫn là im lặng.
"A a a a——" Châu Hà nhìn hộp tro cốt bị xì dầu của mình, mây đen trên đỉnh đầu càng lúc càng nặng trĩu, "Ta là một thằng ngu, mẹ kiếp ta bị ngươi lợi dụng đến cặn cũng chẳng còn!"
Tang Hủ hơi bất an, hình như chuyện này đả kích hắn rất nặng nề. Mọi khi hắn chỉ chửi người khác, giờ hắn bắt đầu chửi cả bản thân mình.
Tang Hủ thử an ủi hắn, "Em sẽ chịu trách nhiệm với cụ."
"Chịu trách nhiệm? Ngươi chịu trách nhiệm được cái gì?" Châu Hà đặt hộp tro cốt xuống, quay người lại hung dữ bóp cổ cậu, "Hôm nay ta sẽ giết ngươi."
Tang Hủ bị hắn bóp cổ không thở nổi, thần thông "Trung Âm Thân" lập tức khởi động, sức sống trên cơ thể cậu tan biến, nặng trĩu mùi chết chóc. Không cần thở, cảm giác ngạt thở cũng biến mất.
Nghĩ nhanh, làm sao mới dỗ được Châu Hà?
"Em không muốn ăn tro cốt của người khác," Tang Hủ nói khẽ, "Tro cốt của họ rất ghê tởm. Chỉ có của cụ, em mới không có cảm giác đó. Đêm hôm qua cụ vui vẻ lắm phải không? Ờm, coi như bồi thường đi."
Nhắc đến đêm hôm qua, Châu Hà nghẹn ngào.
Vì thiếu vị giác, hắn uống không thấy vị rượu, vô thức uống quá nhiều. Nhưng hắn chưa đến mức quên hết, hắn nhớ rõ ràng mái tóc ẩm ướt, bờ môi mím chặt, tiếng th* d*c khó nhịn của cậu thanh niên... Dáng vẻ nhẫn nhịn của Tang Hủ nom rất đẹp, tựa như một miếng ngọc, nhẫn nhịn va chạm và mài giũa, mới có thể trong suốt tỏa sáng.
Châu Hà cười khẩy, "Muốn sống thì khai thật."
"Nếu cụ muốn em chết, thế thì em sẽ chết." Tang Hủ nhìn hắn, nói, "Nhưng dù cho em chết, em cũng muốn được cụ tha thứ."
Tay Châu Hà dừng lại, Tang Hủ nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt vàng rực của hắn.
"Tận cùng thời gian ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi." Châu Hà nói.
"Thế thì em sẽ đợi đến tận cùng thời gian."
Dứt lời, Tang Hủ chống vào lồng ngực hắn, kiễng chân lên, hôn nhẹ lên gò má trắng nõn của hắn.
"Cho em thời gian bù đắp cho cụ, sau này hẵng giết em." Tang Hủ nói bên tai hắn.
Hơi thở lạnh lẽo phả vào d** tai, ngứa ngứa.
Tim Châu Hà cũng ngứa ngáy theo.
Đáng ghét đáng ghét, không thể mềm lòng được, hắn nhất định phải giết Tang Hủ.
"Ngươi muốn chết lúc nào?"
Tang Hủ nói thong thả: "Ngài ở trong mộng một mình lâu như thế, nhất định là lâu lắm rồi chưa đón Tết phải không. Em muốn đón Tết cùng ngài, được không? Cho em một tháng, tháng sau hẵng giết em."
Tháng sau...
Tháng sau...
Tháng sau nhất định phải giết y!
Châu Hà buông tay, ôm hộp tro cốt trống rỗng của mình, uốn éo nằm lên giường. Hắn quay lưng lại với Tang Hủ, kéo chăn lên cao trùm kín mặt, như giận dỗi, nói cứng ngắc: "Giấc mộng này ngươi tự vượt qua đi, đừng có mà nhờ vả ta."