Chương 21: Người Bố

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố

Chương 21: Người Bố

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tang Hủ bước ra khỏi căn phòng, đập vào mắt là một hành lang hẹp và tối tăm. Đây là một biệt thự cổ, sàn gỗ cũ kỹ kêu cót két mỗi khi có người bước qua. Dù là ban ngày nhưng ánh sáng lọt vào rất ít, khiến không gian trong nhà luôn u ám. Hai đầu hành lang đặt hai tấm gương sát sàn, hình ảnh phản chiếu trong đó khiến hành lang dường như kéo dài vô tận, tạo cảm giác rợn người.
Căn phòng hồng phấn mà cậu vừa rời khỏi nằm ở tầng hai. Từ đây, chỉ cần đi xuống cầu thang xoắn ốc là đến tầng một.
Ở khu vực ghế dài trong phòng khách, đã có khá nhiều người tụ tập, kẻ đứng người ngồi. Một người cao ráo vẫy tay về phía Tang Hủ. Cậu ngước mắt nhìn, nhận ra là Hàn Nhiêu.
"Trùng hợp thật," Hàn Nhiêu bước tới, vỗ mạnh vào vai Tang Hủ, "Chàng trai*, chúng ta lại vào cùng một giấc mộng!"
Cái vỗ mạnh đến mức Tang Hủ suýt nữa thì hộc máu.
Dù đã biết trước Hàn Nhiêu đã hồi phục, cậu vẫn giả vờ ngạc nhiên, liếc nhìn xuống chân anh ta.
"Lành hẳn rồi," Hàn Nhiêu xắn ống quần lên, khoe, "Chú xem, không để lại vết sẹo nào cả."
"Làm thế nào vậy?" Tang Hủ hỏi.
Hàn Nhiêu trầm mặt, kéo Tang Hủ ra một góc, thì thầm: "Chú thông minh, anh đang định hỏi ý kiến chú đây. Sau khi tỉnh lại, anh nhận được một bản hợp đồng tuyển dụng. Một người tự xưng là "sếp tổng" mời anh vào làm việc, trả lương mỗi tháng nửa viên Bổ Thiên Đan. Hắn biết rõ thân phận anh, biết cả địa chỉ nhà, và biết anh đang khát khao có được Bổ Thiên Đan. Hắn còn ứng trước hai tháng lương. Hai ngày trước, hắn cử anh đi tìm hai mươi tư loại mảnh tượng thần trăm năm tuổi."
"Hiểu rồi," Tang Hủ gật đầu, "Anh muốn hỏi sếp tổng này có đáng tin không?"
"Không, không phải!" Hàn Nhiêu vội vàng phủ nhận, "Chắc chắn sếp tổng là một đại sư ẩn danh, ngưỡng mộ tài năng nên mới tuyển anh với đãi ngộ cao. Anh từng vào mộng bốn lần, cũng biết chút ít về giới người ngoại tộc. Trong số đó, có rất nhiều tổ chức, nhưng ngoại trừ vài đại gia tộc đang lên thì chẳng ai dám trả lương bằng Bổ Thiên Đan."
"Hầu hết tổ chức đều nói suông, có khi còn bắt người ngoại tộc nộp tiền đặt cọc mới được nhận việc, gọi lịch sự là phí đào tạo. Sếp tổng cho anh nửa viên mỗi tháng — tức là mỗi tháng anh được sống thêm một tháng. Chàng trai*, anh khuyên chú nên tin tưởng kinh nghiệm của anh. Công ty này chắc chắn đáng tin, và có khi anh còn là người hưởng lương cao nhất đấy."
Tang Hủ: "..."
Cậu chọn im lặng.
"Nên công việc sếp giao, anh nhất định phải hoàn thành. Không chỉ làm, mà phải làm nhanh, làm tốt!" Hàn Nhiêu đầy tự tin, "Chàng trai*, anh coi chú như anh em ruột rồi, anh sẽ xin sếp cho chú vào làm, chúng ta cùng làm nên đại sự, thế nào?"
"..." Tang Hủ giả bộ suy nghĩ, rồi nói, "Để tôi suy nghĩ thêm đã."
Đúng lúc đó, một cô gái từ trên lầu bước xuống. Cô mặc sườn xám xanh da trời, tay xách túi thêu nhỏ, cổ tay đeo vòng chuỗi hạt, khí chất đoan trang, dịu dàng như đóa hoa dành dành trong chiếc bình sứ Thanh Hoa. Ngay khi bước xuống, cô lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người. Hai gã trai thô lỗ còn huýt sáo the thé. Nhưng cô gái không thèm để ý, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh cửa.
"Chắc hẳn mọi người đều là người ngoại tộc?" Một người đàn ông mặc vest, đẩy kính lên, cất tiếng, "Tôi thấy trong này không có dân bản địa."
Mọi người nhìn nhau, gật đầu đồng tình.
Người ngoại tộc và dân bản địa rất dễ phân biệt — không chỉ qua trang phục, mà còn qua khí chất. Những người trong phòng khách rõ ràng đến từ thời hiện đại.
"Chúng ta hãy lần lượt giới thiệu bản thân theo chiều kim đồng hồ," người mặc vest nói, "Tôi tên là Cao Trấn, giám đốc một công ty niêm yết, đã vào mộng năm lần."
Một cô gái ở góc phòng giơ tay: "Tôi là Lê Tiếu, chủ tiệm hoa, đã vào mộng hai lần."
Đến lượt hai gã trai — một béo, một gầy. Tên béo bụng phệ, tên gầy gò như chưa từng được ăn no.
Tên béo cười cợt: "Chúng tôi là anh em. Tôi tên Hứa Chí Đông, em tôi là Hứa Chí Tây. Vừa mới tốt nghiệp, chưa có việc làm, đã vào mộng bốn lần." Nói xong, y quay sang huýt sáo với cô gái sườn xám, "Chị ơi, ở đây sợ không? Để em bảo vệ chị nhé."
"Không cần đâu," cô gái nhẹ nhàng đáp, "Tôi là Thẩm Tri Lê, giảng viên đại học, đã vào mộng bốn lần."
Thẩm Tri Lê?
Tang Hủ và Hàn Nhiêu liếc nhau.
Cô này là chị gái của Thẩm Tri Đường?
Đến lượt hai người. Hàn Nhiêu nói: "Hàn Nhiêu, bảo vệ, vào mộng ba lần."
Tang Hủ: "Lưu Kiến Quốc, lập trình viên, vào mộng một lần."
"Xem ra tôi là người có kinh nghiệm nhiều nhất," Cao Trấn cởi cúc áo, ngồi xuống ghế dài, "Để tôi tạm thời làm chỉ huy, mọi người có ý kiến gì không?"
Hứa Chí Đông nhún vai: "Anh có kinh nghiệm, anh cứ nói đi."
"Lúc nãy tôi đã quan sát, phía sau nhà có một sân nhỏ với hồ bơi. Mở cửa ra, bên ngoài là sương mù dày đặc, di chuyển ra ngoài gần như tự sát. Căn nhà và sân sau có lẽ là phạm vi hoạt động của chúng ta," Cao Trấn phân tích.
"Đúng vậy," Thẩm Tri Lê gật đầu, "Tôi cũng kiểm tra rồi, trong nhà không có lối thoát nào."
Hứa Chí Tây mở cửa chính — quả nhiên bên ngoài là màn sương xám xịt, dường như đang chuyển động. Không chỉ vậy, bên ngoài còn có tiếng xào xạc kỳ quái, như thể có thứ gì đang rình rập. Y lập tức đóng sầm cửa lại.
"Chắc chắn đây là một gia đình bảy người: bố mẹ, ông bà, anh trai, em trai, em gái. Nhìn hai đứa nhỏ là biết," Cao Trấn nói, "Nhưng rõ ràng hiện giờ họ không ở nhà. Chủ đề giấc mộng là 'gia đình ngọt ngào', rất có thể lối ra liên quan đến gia đình này. Nhưng họ đã đi đâu?"
"Sao anh biết là bảy người?" Hàn Nhiêu hỏi.
Mọi người nhìn anh bằng ánh mắt như thể nhìn một kẻ ngốc.
Hàn Nhiêu: "?"
"Anh Hàn, trên tường phòng ăn có treo ảnh gia đình," Tang Hủ chỉ tay.
Sau bàn ăn là một bức ảnh khổ lớn: ông bà ngồi hàng đầu, bế hai đứa nhỏ, bố mẹ và anh trai đứng phía sau. Tất cả ăn mặc chỉnh tề — nam mặc vest, nữ mặc đầm dạ hội, giày cao gót; ngay cả đứa bé gái trong tay cũng mặc váy liền, thắt nơ bướm.
Cao Trấn đẩy kính, tiếp tục: "Tôi mới tỉnh, thông tin chỉ có vậy. Còn ai phát hiện gì thêm không?"
Hai gã trai đưa ra một xấp ảnh: "Chúng tôi tìm thấy ảnh thường ngày của gia đình này."
Mọi người xem qua — toàn ảnh đời thường: ông bà dạy cháu làm đồ gỗ, xây nhà chơi, mẹ nấu ăn... Có cả ảnh bà bị ốm, bố đút thuốc cho bà nằm trên giường.
"Tôi tìm thấy một băng ghi hình trong phòng ngủ," Thẩm Tri Lê rút từ túi thêu ra một hộp băng.
Lê Tiếu vội móc túi: "Tôi cũng có một cái."
Mọi ánh mắt đổ dồn về Tang Hủ và Hàn Nhiêu.
Tang Hủ mới tỉnh đã bị Châu Hà quấy rầy, chẳng có thời gian tìm tòi.
Còn Hàn Nhiêu — đến bức ảnh gia đình mà còn không thấy, huống chi là thứ khác.
Hứa Chí Đông phì cười: "Một bảo vệ, một lập trình viên, hai người có phải đồ ngu cùng từ một công ty ra không?"
"Thằng khốn!* Có tin tao đập vỡ đầu mày..."
Hàn Nhiêu định xông tới, bị Tang Hủ kéo lại. Cao Trấn bước vào giảng hòa: "Anh Hàn và cậu Lưu mới kinh nghiệm, sơ suất là điều bình thường. Không sao, từ giờ cùng hợp tác, tin chắc họ sẽ đóng góp. Chúng ta đi tìm đầu băng, xem hai cuộn này đã."
Họ tìm thấy đầu băng trong kho tầng một, nối với TV phòng khách. Cao Trấn nhét băng của Thẩm Tri Lê vào. Màn hình hiện nhiễu, rồi hình ảnh dần hiện ra.
Ánh nắng ấm áp. Ông bà nằm phơi nắng trên ghế trúc. Anh trai đá bóng da với hai em, quả bóng đỏ bay lung tung trong sân. Mẹ vừa cười vừa nướng thịt. Người quay phim là người bố, thi thoảng vang lên tiếng ông nhắc các con cẩn thận. Lũ trẻ cười tươi hét: "Bố chơi cùng nào!"
Hình ảnh im lặng trôi qua, rồi bỗng chốc chuyển cảnh — lần này là trong nhà.
Người quay phim mở cửa phòng ngủ: ông bà đang ngủ say, ngáy như sấm. Máy quay rời đi, sang phòng kế — em trai ngủ ngửa, tay chân dang rộng.
Xuống tầng, phòng ngủ thứ ba: anh trai khoảng mười hai mười ba tuổi, tường dán kín poster cầu thủ bóng rổ. Phòng thứ tư: giấy dán tường hồng, nhà chơi sát tường, bé gái ôm búp bê ngủ trên giường.
Máy quay rời khỏi, vào phòng ngủ thứ năm: bố mẹ đang ngủ. Mẹ nằm ngửa, bố nằm nghiêng, mặt quay vào bóng tối, không nhìn rõ.
Tới đây, cả phòng im phăng phắc. Một nỗi sợ lạnh lẽo trườn dọc sống lưng như rắn.
Tất cả bảy người trong gia đình đã xuất hiện. Vậy ai là người quay phim?
Bỗng nhiên, một bàn tay cầm kim tiêm xuất hiện. Nó tiêm vào người mẹ — bà ngoẹo đầu, dường như đã hôn mê. Bàn tay biến mất, rồi trở lại — lần này cầm con dao.
Hình ảnh tiến lại gần người bố trên giường. Lưỡi dao áp sát cổ ông.
Rồi dao chém mạnh.
Lê Tiếu hét thất thanh, bịt mắt.
Trong cảnh quay, đầu người bố lăn lông lốc xuống sàn như quả bóng, máu phun đỏ ống kính, màn hình nhuộm đỏ.
Ngoại trừ Lê Tiếu, những người khác bình tĩnh bật tiếp băng còn lại. Màn hình lóe lên — người mẹ hôn mê bị treo lên cây trong sân sau. Ống kính đứng yên, quay cảnh cửa sổ.
Người mẹ tỉnh lại, giãy giụa, muốn kêu nhưng không thành tiếng. Cổ bà từ từ nghiêng, chết trong tư thế treo cổ.
Xem xong, không khí trong phòng đông cứng.
Dù chỉ thấy bố mẹ bị giết, nhưng khả năng cao những người còn lại cũng không sống sót. Gia đình này không phải đi vắng — mà đã chết sạch.
Lê Tiếu run rẩy: "Đây... là nhà ma."
Cao Trấn nói: "Chắc còn nhiều băng nữa, chia nhau tìm đi."
Lê Tiếu rụt rè: "Băng máu me thế này, thôi đừng xem..."
Cao Trấn liếc cô: "Cô mới vào mộng lần đầu à? Không hiểu tình hình thì đêm nay gặp thứ gì mà sống? Không tìm được lối thoát?"
Mọi người chia nhau tìm. Tang Hủ và Hàn Nhiêu tranh thủ dò xét kết cấu biệt thự. Biệt thự bốn tầng: tầng bốn là gác mái; tầng ba là phòng ông bà, em trai, phòng đọc và kho; tầng hai là phòng bố mẹ, anh trai, em gái và phòng đàn; tầng một là phòng khách, ăn và bếp mở. Có cả thang máy, nhưng không ai dám dùng — không gian kín, dễ sinh biến.
Biệt thự hoàn toàn khép kín. Như Cao Trấn nói: không có lối thoát.
Hàn Nhiêu ngạc nhiên: "Nhà to thế này, sao không thấy dấu hiệu gì của lối ra?"
Tang Hủ nhíu mày, im lặng.
Tìm suốt mấy tiếng, mọi người quay lại phòng khách — không ai tìm được gì.
"Không thể nào, tìm lại!" Cao Trấn gắt.
"Không kịp rồi," Thẩm Tri Lê chỉ đồng hồ treo tường, nhẹ nhàng nói, "Chúng ta tỉnh lúc mười hai giờ, giờ đã sáu giờ. Ban đêm dễ xảy ra chuyện, tôi đề nghị sáng mai hãy hành động."
"Được," Cao Trấn thở dài.
Thẩm Tri Lê rút từ túi ra một xấp bùa, dịu dàng: "Đây là bùa tránh tà do cao nhân viết, có thể đuổi ác. Dán lên cửa, nếu kẻ quay phim còn đây, đêm nay cũng không dám vào."
Hứa Chí Đông cười tươi nhận bùa: "Cảm ơn chị, chị tốt quá."
Lê Tiếu lí nhí: "Chị Thẩm, tối em ngủ cùng chị được không?"
Thẩm Tri Lê mỉm cười áy náy: "Xin lỗi, em không quen ngủ cùng người khác."
Hai anh em Hứa Chí Đông cười hì hì: "Em gái, ngủ cùng anh đi?"
Lê Tiếu rụt vai lắc đầu — ở cùng hai tên lưu manh này, thà ngủ một mình.
Cao Trấn hỏi: "Hay ngủ cùng tôi?"
Cô cắn môi lắc đầu, rồi liếc sang Tang Hủ. Cậu trông hiền lành, đáng tin hơn. Tang Hủ nhận ra ánh mắt, nói ngay: "Xin lỗi, tôi cũng không quen ngủ cùng ai."
Lê Tiếu cúi đầu, thất vọng.
Cao Trấn nhìn quanh: "Đây là lần đầu tôi vào mộng cấp D, không rõ khác gì cấp F. Có ai từng vào chưa?"
Mọi người lắc đầu.
Tang Hủ nghe mà nhíu mày — sao giấc mộng thứ hai của cậu đã là cấp D?
Cao Trấn tiếp tục: "Không sao. Theo kinh nghiệm, mấy đêm đầu thường yên ổn. Mọi người chỉ cần ở yên trong phòng, sẽ không có vấn đề lớn. Nếu cần đi vệ sinh, tốt nhất tiểu vào góc phòng. À, có điều lạ — điện thoại dùng được. Chúng ta kết bạn WeChat đi. Sáu rưỡi sáng mai, tập hợp lại đây."
Mọi người lập nhóm. Tang Hủ tạo tài khoản phụ để tham gia.
Trời tối dần, sương mù bao phủ biệt thự, không phân biệt ngày đêm. Để an toàn, ai nấy đều trở về phòng. Tang Hủ quay lại căn phòng hồng phấn.
Cậu không dán bùa lên cửa. Người ngoài không đáng tin, đồ người ngoài đưa thì tốt nhất đừng dùng. Việc không ai chịu ngủ cùng Lê Tiếu cũng vì lý do đó — ai cũng đề phòng nhau.
Hơn nữa, trong phòng cậu có Châu Hà. Hắn còn đáng sợ hơn mọi bùa chú. Cũng chính vì Châu Hà, cậu mới không ở chung với Hàn Nhiêu.
Châu Hà vẫn nằm trên giường, chăn trùm kín mặt, bất động như một gò đất nhỏ.
Tang Hủ đóng cửa, đứng im một lúc, rồi hỏi: "Đêm nay có muốn l*m t*nh không?"
Châu Hà không thèm đáp.
Thôi, cậu nghĩ, để hắn yên. Cậu bước vào nhà vệ sinh, vò lá bùa của Thẩm Tri Lê xuống bồn cầu, tiêu hủy cho chắc. Xong, cậu nhắn Hàn Nhiêu bảo anh ta làm tương tự.
Cậu mở vòi nước, chuẩn bị rửa mặt.
Điện thoại bỗng rung lên.
Châu Hà: [Oắt con.]
Tang Hủ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn gương. Trong gương, Châu Hà vẫn nằm trên giường, bất động.
Cậu giật mình. Không ngờ Châu Hà có điện thoại, còn biết gõ chữ, biết số cậu.
Hủ: [Có chuyện gì?]
Châu Hà: [Không có gì, chửi ngươi chơi thôi.]
Tang Hủ chăm chú nhìn gương. Tin nhắn hiện từng dòng trong khung chat, nhưng trên giường, Châu Hà không hề động vào điện thoại.
Lẽ nào...
Hủ: [Cụ đang ở đâu?]
Châu Hà: [Ở gác mái ngắm sao. Sao trong mộng đẹp hơn. Sao ngoài thế giới các ngươi chán quá.]
Châu Hà không trong phòng. Vậy thứ trên giường là cái gì?
Tang Hủ lập tức căng thẳng.
Đúng lúc đó, thứ trên giường ngồi dậy.
Qua gương, cậu thấy chăn tuột xuống, một đôi chân bước xuống giường — đi giày da bóng, quần âu kẻ ca rô.
Không biết là ai. Nhưng chắc chắn không phải Châu Hà.
Hủ: [Cứu em, ma vào phòng rồi, em bị kẹt trong nhà vệ sinh.]
Tang Hủ đóng sầm cửa nhà vệ sinh. Ngay sau đó, tiếng đập cửa vang dội, đinh tai nhức óc. Cánh cửa mỏng như giấy, nứt toác thành hàng chục khe hở dưới sức đập dữ dội. Qua khe nứt, Tang Hủ thấy đôi mắt trắng dã đầy hung tợn của gã đàn ông ngoài kia — và đường chỉ khâu trên cổ.
Là người bố bị chém đầu.
Châu Hà: [Ha ha.]
Châu Hà: [Tự lo đi. Chết cũng đáng đời.]
Tang Hủ định năn nỉ thêm, nghĩ Châu Hà sẽ mềm lòng nếu cậu nịnh nọt vài câu.
Gửi tin, bị từ chối nhận.
Tang Hủ đã bị chặn.