Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 28: Giết người
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô ta lặng lẽ bò trên đầu họ như loài côn trùng.
Tang Hủ vỗ vai hai người, chỉ vào tấm gương.
Hai anh em đứng sững lại.
"Chạy đi." Tang Hủ nói.
Họ chạy ra khỏi phòng, Tang Hủ theo sát phía sau, đồng thời đóng cửa. Ma nữ đá cửa mở tung, ba người chạy ùa xuống tầng. Đến phòng khách, Tang Hủ quát: "Vào tầng hầm."
Trong cơn hoảng loạn, hai anh em vô thức chạy xuống tầng hầm theo lời Tang Hủ. được dẫn dắt, họ chạy đến góc đông bắc sân sau, kéo mở nắp giếng, lần lượt trèo xuống cầu thang gỗ. Tang Hủ cũng theo xuống, sau đó đóng nắp giếng, khoá lại. Vừa đóng xong, tiếng động thùng thùng vọng từ phía trên. Ma nữ quỳ trên nắp giếng, dùng đầu đập liên hồi như điên cuồng.
Tang Hủ quan sát tầng hầm dưới ánh sáng gương, mọi thứ đều là ảo, nhưng vị trí thì không thể sai. Tốt, giờ cậu đã biết tầng hầm nằm ở chỗ nào. Đây là nơi cuối cùng chưa bị lục soát, rất có thể lối thoát nằm ngay trong tầng hầm này.
"Làm sao đây?" Người anh hỏi Tang Hủ, "Chúng ta bị nhốt dưới này rồi."
Tang Hủ gọi đến số của Châu Hà.
"Alo," giọng nói uể oải của Châu Hà vọng qua điện thoại, "Muốn ta đến nhặt xác à?"
"Xin ngài giúp," Tang Hủ định nói vị trí của mình, "Em đang ở..."
Châu Hà ngắt lời cậu, "Ngươi đã suy nghĩ kỹ, muốn ta cứu ngươi?"
"Sao cơ?"
"Nếu nhờ ta cứu, ngươi sẽ không bao giờ trở thành người nhà họ Tang."
"Vì sao?"
Châu Hà cười nhạt, "Vì ngươi không đủ tư cách."
Tang Hủ nhíu mày, im lặng.
"Không cần nhờ ngài nữa." Nói xong, cậu cúp máy.
.
Bên ngoài tấm gương, Châu Hà nhìn điện thoại, ngạc nhiên.
Hắn không ngờ đứa bé này dám cúp máy với mình.
"Thế nào?" Hàn Nhiêu bên cạnh tỏ vẻ căng thẳng, "Anh Châu, cậu ấy không sao chứ?"
Dưới đất, Thẩm Tri Ly bị trói gô, mặt vẫn còn dấu vết bị đánh.
Thẩm Tri Ly không nhịn được, cười gằn, "Anh Châu, sao cậu ta không cần anh cứu? Khinh thường anh à?"
Châu Hà nghiến răng, "Ta muốn xem không có ta, hắn có thể thoát thân thế nào?" Hắn mở ảnh Vô Thường Tiên do Hàn Nhiêu gửi, "Hình như ta từng nhìn thấy cô gái này nhỉ?"
Hắn nhìn chằm chằm tấm ảnh lâu, nhưng chẳng thấy bóng dáng Vô Thường Tiên đâu.
.
Trong tầng hầm, Tang Hủ ngửa đầu nhìn miệng giếng.
Nắp giếng đã bị ma nữ đập lõm một lỗ.
"Anh không đến cứu chúng ta à?" Người anh lo lắng hỏi.
"Không sao," Tang Hủ chỉ vào giá rượu vang, "Các em trốn sau đó đi, lát nữa ma nữ xuống, anh sẽ giữ chân cô, các em tranh thủ chạy ra ngoài."
Cô em ôm búp bê hỏi, "Thế anh thì sao?"
"Mặc kệ anh," Tang Hủ liếc nhìn nắp giếng, "Cô ta sắp vào rồi, mau núp đi."
Hai anh em trốn ra sau giá rượu, đúng lúc nắp giếng rơi xuống đoàng một cái. Ma nữ chúi đầu bò vào, Tang Hủ nhặt sợi dây thừng dưới đất, thắt thành thòng lọng, lùi ra tận cùng tầng hầm, để lại không gian cho hai anh em chạy ra ngoài.
Quả nhiên, ma nữ nhìn thấy Tang Hủ liền chạy thẳng về phía cậu. Gương mặt thối rữa đó há to miệng, ngay từ xa đã ngửi thấy mùi thối nồng nặc. Ma nữ đuổi theo Tang Hủ, hai anh em lén lút ló ra từ sau giá rượu, chuẩn bị trèo lên thang gỗ.
Bỗng nhiên, cô em ho thành tiếng, ma nữ đột ngột ngoái đầu.
Tang Hủ thấy vậy, dùng dây thừng quấn quanh đầu ma nữ, "Chạy mau!"
Cô em ho đến mức váy đầy máu, anh trai sốt ruột cõng cô bé lên lưng. Búp bê rơi xuống đất, không còn thời gian nữa, người anh dẫn em chạy ra khỏi tầng hầm. Tang Hủ chạy vòng quanh ma nữ, cô ta đuổi sát không tha, dù có thể dùng Trung Âm Thân cũng không thể xem thường tốc độ của ma nữ. Mấy lần suýt bị đuổi kịp, lưng bị cào nát máu.
Thấy thời gian đã muộn, hẳn hai anh em đã thoát ra ngoài, Tang Hủ thắt chặt đầu dây thừng còn lại vào cột gỗ trong tầng hầm, rồi chạy về phía thang gỗ không thèm ngoái đầu, tiện thể nhặt búp bê dưới đất lên. Ma nữ nhìn theo lưng cậu, đuổi theo nhưng dây thừng ngắn quá, kéo giật cô ta lại.
Tang Hủ leo lên thang, định trèo ra ngoài, vừa ngẩng đầu thì chợt nhìn thấy rất nhiều gương mặt cứng đơ trắng bệch nằm rạp ngoài tầng hầm.
Họ tạo tiếng động quá lớn, ông nội, bà nội, em trai đều đến đây. Ba gương mặt, ba cặp mắt nhìn chằm chằm, chỉ chờ Tang Hủ tự chui ra.
Đằng sau, dây thừng kêu rền rẹt, sắp đứt đôi. Ma nữ vươn tay về phía cậu, móng tay sắc nhọn sắp chạm tới lưng Tang Hủ.
Tiến thoái lưỡng nan, cậu đã rơi vào bước đường cùng.
Tang Hủ thở dài nhẹ, mở điện thoại. Ngoài tìm Châu Hà, còn cách nào khác nữa chăng?
Cược một phen vậy.
Cậu mở ảnh Vô Thường Tiên.
Ngay khi mở tấm ảnh, ông bà và em trai lập tức biến mất, ma nữ sau lưng cũng rụt lại.
Một bàn tay dài kỳ dị thò vào tầng hầm, bóp cổ Tang Hủ, nhấc cậu ra ngoài. Tang Hủ bị ném xuống đất, một gương mặt trắng bệch đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, lòng trắng vẩn đục nhìn Tang Hủ chằm chằm, còn Tang Hủ thì nhắm nghiền mắt.
"Tôi có thể đưa hai anh em rời khỏi giấc mộng." Tang Hủ nói.
Móng tay đen ngòm của Vô Thường Tiên đã găm vào bả vai cậu, máu tươi trào ra òng ọc, mặt Tang Hủ tái nhợt.
Cậu nói nhanh: "Cô giết Nhân Tiêu, muốn trở thành hoàn chỉnh, chẳng phải chính vì muốn đưa chúng rời khỏi mộng ư? Tôi là người ngoại tộc, tôi có thể giúp cô. Trở thành hoàn chỉnh phải trả giá, đúng không? Dù cô có trở thành hoàn chỉnh, đến lúc đó, cô có còn là cô nữa không? Cô đưa chúng đi được thật ư?"
Vô Thường Tiên vẫn không ngừng hành động, dùng miệng lưỡi cảm hoá phản diện trong phim truyền hình đều là giả dối, lời lẽ của Tang Hủ không lay động được Vô Thường Tiên. Trong đau đớn, Tang Hủ gần như cảm thấy bả vai mình sắp bị xuyên thủng. Cậu đã đoán sai rồi ư, hình thái tồn tại của Vô Thường Tiên giống Châu Hà đến vậy, lẽ nào không giữ được ý thức của bản thân như Châu Hà, chỉ biết giết người thôi ư?
Trung Âm Thân vô thức khởi động, cơ thể chuyển sống thành chết, máu tươi không chảy ra nữa, đau đớn cũng biến mất.
Vô Thường Tiên dừng hành động.
Tang Hủ nghe thấy một giọng nữ cực nhẹ——
"Trung Âm Thân. Ngươi là, người nhà họ Tang."
Tang Hủ do dự giây lát, gật đầu. Cậu cảm thấy bàn tay lạnh băng của Vô Thường Tiên rút ra khỏi lồng ngực mình, bầu không khí ngưng đọng xung quanh bắt đầu chuyển động trở lại.
"Dòng họ Tang, nói lời, giữ lời," giọng Vô Thường Tiên mờ ảo như gió, "Ta, tin ngươi."
"Cô quen biết nhà họ Tang à?" Tang Hủ trầm giọng hỏi.
"Gặp mặt nhiều lần..." Vô Thường Tiên nói khẽ, "Nhà họ Tang, nhờ ta, giữ gìn, một phần của, Sát Sinh Tiên."
Một phần của Sát Sinh Tiên?
Tang Hủ sửng sốt, Sát Sinh Tiên là cái gì?
Cậu cảm thấy một thứ rơi vào lòng mình, chạm vào lạnh toát, hình như là thứ gì đó dạng viên bi.
"Giữ kỹ vào, đừng, đưa cho Sát Sinh Tiên."
Tang Hủ thầm giật mình, hỏi: "Lẽ nào kẻ cô bảo là Châu Hà?"
Vô Thường Tiên lẩm bẩm: "Giờ hắn, tên là Châu Hà ư?"
Vừa dứt lời, không còn âm thanh gì nữa.
Tang Hủ vươn tay mò mẫm phía trước, trống không, hình như Vô Thường Tiên đã bỏ đi.
"Cô còn ở đây không? Lá bùa trên mặt cô cho tôi một tờ được không? Tóc cũng được." Tang Hủ chưa bỏ cuộc, hét to.
Không ai trả lời.
Hầy, xem ra không lấy được bùa rồi.
Tang Hủ mở mắt ra, trước mắt chỉ có sân sau và bể bơi, cô ta đã đi mất, nhưng có một lá bùa nhẹ bẫng rơi cạnh chân cậu. Tang Hủ nhặt lá bùa lên, gấp gọn, cẩn thận bỏ vào túi. Cậu lại cầm viên bi lên, giơ ra nắng quan sát. Trong đó dày đặc sương mù, có thể nhìn thấy thấp thoáng hình dạng một con côn trùng.
Rốt cuộc đây là cái gì?
Không có thời gian nghĩ quá nhiều, cậu kiểm tra vết thương ở vai phải trước tiên, mặc dù lại nặng hơn hẳn, nhưng cảm giác khâu là được, không cần ăn Bổ Thiên Đan. Bổ Thiên Đan rất quý giá, không chỉ cần dùng để tu luyện thần thông, còn phải phát cho nhân viên, khởi nghiệp gian nan, cậu phải tăng thu giảm chi.
Tang Hủ băng bó vai qua loa, thấy trời đã sáng, cậu mở công ty, thảy viên bi của Sát Sinh Tiên vào. Thúy Hoa và Nhị Nha nhìn thấy viên bi này đều như kinh hãi tột độ, lại tự gấp mình thành cục, chui vào thùng rác.
Không rảnh để ý đến chúng, cũng không có thời gian đặt viên bi vào nơi phù hợp hơn, ngộ nhỡ Vô Thường Tiên đi mất, đám tà ma nọ lại đến thì tiêu. Cậu đóng cửa, cất chìa khoá đi, vừa ôm vai vừa loạng choạng trở về trước tấm gương.
.
Bước ra khỏi gương, lập tức bị Hàn Nhiêu ôm chầm.
"Chàng trai*, anh biết ngay chú không sao mà!"
Dưới đất là Thẩm Tri Ly bị trói gô, trên mặt vẫn còn dấu vết bị đánh.
"Thế mà mày lại sống được." Thẩm Tri Ly cười, "Vượt ngoài dự đoán."
Tiếng khóc khe khẽ vọng ra từ căn phòng màu hồng phấn, Tang Hủ nhìn Hàn Nhiêu, để lộ ánh mắt ngờ vực. Hàn Nhiêu thở dài, nói: "Cặp anh em dân bản địa kia... hầy, chàng trai*, chúng chỉ là NPC, tại sao anh thấy buồn thế nhỉ?"
Bước vào phòng, Tang Hủ nhìn thấy người anh trai ngồi bên giường, cô em gái nằm trên giường, đang ho khù khụ. Sắc mặt cô bé trắng bệch, như một người giấy nhỏ, tuỳ tiện xé một phát là sẽ tan tác.
Anh trai ngoảnh đầu nhìn thấy Tang Hủ, gọi: "Anh ơi, anh mau cứu em gái em với. Em ấy... em ấy nôn ra nhiều máu lắm."
"Không cứu được nữa." Giọng Châu Hà vọng tới từ đằng sau.
Hắn đi vòng từ sau lưng Tang Hủ bước vào, quan sát Tang Hủ, ánh mắt thoáng dừng ở vết máu trên bả vai cậu, hừ một tiếng rồi nói: "Từng bị mượn thọ, già nửa sinh mệnh bị mượn mất. Vốn dĩ sinh mệnh đã không dài, còn bị mượn mất nhiều thế này, sống đến giờ đã là kỳ tích rồi."
"Không đâu," người anh thanh minh, "Bố em bảo chỉ mượn một ít thôi."
"Ngươi bị lừa rồi, ngu ngốc." Châu Hà tỏ vẻ không hề vui.
Người anh trai mở to mắt, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tang Hủ chau mày, nói với Châu Hà: "Ngài đừng nói gì nữa."
"Ngươi bảo ai đừng nói nữa?" Châu Hà sửng sốt, ánh mắt hết sức kinh ngạc, sau đó cười lạnh lùng, "Sao nào, cho rằng mình chiến đấu một mình được rồi, cánh cứng rồi à? Nhìn xem giờ ngươi trông như thế nào, sắp mất mạng rồi, còn dám khoe mẽ với ta? Ngươi cầu xin ta đi cứu thì ngươi sẽ chết à? Ngươi khăng khăng đòi làm người nhà họ? Ha, ngươi tưởng ta muốn giúp ngươi lắm à? Chết càng tốt!"
"Xin lỗi, nhưng xin ngài hãy tạm thời yên lặng." Tang Hủ nhìn hắn.
"..." Châu Hà chỉ vào mũi Tang Hủ mà mắng, "Sau này ta mà còn để ý đến ngươi nữa thì ta chính là chó."
Hắn tông cửa đi ra ngoài.
Tiếng khóc khe khẽ vọng ra từ căn phòng màu hồng phấn, Tang Hủ nhìn Hàn Nhiêu, để lộ ánh mắt ngờ vực. Hàn Nhiêu thở dài, nói: "Cặp anh em dân bản địa kia... hầy, chàng trai*, chúng chỉ là NPC, tại sao anh thấy buồn thế nhỉ?"
Bước vào phòng, Tang Hủ nhìn thấy người anh trai ngồi bên giường, cô em gái nằm trên giường, đang ho khù khụ. Sắc mặt cô bé trắng bệch, như một người giấy nhỏ, tuỳ tiện xé một phát là sẽ tan tác.
Anh trai ngoảnh đầu nhìn thấy Tang Hủ, gọi: "Anh ơi, anh mau cứu em gái em với. Em ấy... em ấy nôn ra nhiều máu lắm."
"Không cứu được nữa." Giọng Châu Hà vọng tới từ đằng sau.
Hắn đi vòng từ sau lưng Tang Hủ bước vào, quan sát Tang Hủ, ánh mắt thoáng dừng ở vết máu trên bả vai cậu, hừ một tiếng rồi nói: "Từng bị mượn thọ, già nửa sinh mệnh bị mượn mất. Vốn dĩ sinh mệnh đã không dài, còn bị mượn mất nhiều thế này, sống đến giờ đã là kỳ tích rồi."
"Không đâu," người anh thanh minh, "Bố em bảo chỉ mượn một ít thôi."
"Ngươi bị lừa rồi, ngu ngốc." Châu Hà tỏ vẻ không hề vui.
Người anh trai mở to mắt, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tang Hủ chau mày, nói với Châu Hà: "Ngài đừng nói gì nữa."
"Ngươi bảo ai đừng nói nữa?" Châu Hà sửng sốt, ánh mắt hết sức kinh ngạc, sau đó cười lạnh lùng, "Sao nào, cho rằng mình chiến đấu một mình được rồi, cánh cứng rồi à? Nhìn xem giờ ngươi trông như thế nào, sắp mất mạng rồi, còn dám khoe mẽ với ta? Ngươi cầu xin ta đi cứu thì ngươi sẽ chết à? Ngươi khăng khăng đòi làm người nhà họ? Ha, ngươi tưởng ta muốn giúp ngươi lắm à? Chết càng tốt!"
"Xin lỗi, nhưng xin ngài hãy tạm thời yên lặng." Tang Hủ nhìn hắn.
"..." Châu Hà chỉ vào mũi Tang Hủ mà mắng, "Sau này ta mà còn để ý đến ngươi nữa thì ta chính là chó."
Hắn tông cửa đi ra ngoài.