Chương 80: Hoàng Hậu

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố

Chương 80: Hoàng Hậu

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tức Hoang luôn cảm thấy hoàng cung thật quá rộng lớn.
Dòng họ Tức phú quý từ đời này sang đời khác, cai trị thiên hạ, nơi đây chính là chốn cư ngụ muôn đời của gia tộc Tức, đương nhiên là nguy nga tráng lệ. Tường thành sơn son chót vót, phân chia những cung điện nguy nga mái ngói cong cong. Mỗi cung điện đều được xếp đá theo nhiều hình dáng, thông dòng sông đào, biến thành một khu vườn cảnh quan tinh xảo phức tạp. Hành lang quanh co sâu hun hút, dẫn vào những nơi tối tăm bị rừng trúc che khuất, bước vào đó người ta thường nghi ngờ mình đã lạc vào cổ họng hẹp dài của một loài thú dữ.
Tức Hoang thường xuyên lạc đường, có lúc chui ra từ một cung điện lại gặp một thế giới hoàn toàn xa lạ, hoặc đột nhiên thấy trước mắt một giếng sâu thăm thẳm, hoặc hành lang vốn thẳng tắp bỗng tách thành ngã rẽ khác. Cậu nhớ Đại Quốc Sư từng dặn mình, nếu đi vào đường không quen biết, lạc vào nơi mình không biết, phải mau quay về đường cũ, đứng yên một lúc, sẽ tìm lại được đường quen.
Ngoài điều này ra, sống trong hoàng cung phức tạp này, còn phải nhớ nhiều quy tắc bất thường khác. Chẳng hạn như nếu thấy điều gì bất thường phải giả vờ không nhìn thấy. Đại Quốc Sư bảo cậu, nếu mình nhìn thấy nó, ắt nó cũng nhìn thấy mình. Vì thế dù có nhìn thấy, cũng phải giả vờ không nhìn thấy.
"Nó" là cái gì? Tức Hoang mãi không hiểu.
Sống bảy năm trong hoàng cung, ngoại trừ không phân biệt được đông tây nam bắc, cậu chẳng thấy gì khác thường. Dù thường xuyên lạc đường, cậu vẫn thích băng qua những cung điện chồng chất, đi qua con đường đá quanh co, tìm đến hoàng hậu chơi.
Hoàng hậu sống cô đơn trong cung Lãnh Tuyền, vua cha giam cầm bà ở đây quanh năm, mắng bà là kẻ điên rồ, không cho bà rời khỏi đây. Tức Hoang nài nỉ cha mình nhiều lần cho phép mình đến thăm bà, nhưng cha cậu đều không đồng ý. Dù từ nhỏ cậu đã không nghe lời, chẳng coi lệnh cấm của cha ra gì, vẫn thường xuyên chui lỗ chó đến thăm hoàng hậu.
Cung Lãnh Tuyền nằm ở phía đông hẻo lánh của hoàng cung, dường như mặt trời hầu như không bao giờ chiếu rọi nơi này, vì thế mỗi lần bước vào cung điện này đều như bước vào hầm băng. Ánh nắng như sóng nước lạnh giá, đóng băng sự tịch mịch của căn phòng. Còn hoàng hậu của cậu ngồi ngay ngắn bên cửa sổ song gỗ trinh nam hình chữ vạn, mỉm cười nhìn cậu mang ve sầu, châu chấu, mèo từ Nam Kỷ tiến cống, mang cá nhỏ bắt dưới đầm ngự đến chơi cùng bà.
Hoàng hậu không ưa vua cha, mắng vua cha là "lão già", "lão bất tử", còn vua cha thường tức đến ngất xỉu. May mà hoàng hậu hung dữ với vua cha, nhưng lại rất dịu dàng với cậu. Bà dẫn cậu đi nhặt hoa kim phượng, bỏ vào cối thuốc giã nát, chế thành sơn móng tay đỏ thắm, tô lên đầu ngón tay. Hoàng hậu biết cậu ham ăn, còn đích thân xuống bếp, dù bà nấu không được ngon, có lần trong món ăn nấu tỉ mỉ vẫn còn lông chưa vặt sạch. Cậu không trách móc tài nấu nướng của hoàng hậu, suy cho cùng bà từng là công chúa nước Tây Dung, ít xuống bếp cũng là chuyện thường tình.
Thật tiếc, cảnh đẹp ngắn ngủi.
Năm bảy tuổi, hoàng hậu bệnh nặng qua đời, cả nước để tang.
Vua cha lê bước thân thể ốm yếu, cử hành tang lễ cho bà. Đó là lần đầu tiên trong đời Tức Hoang tiếp xúc với cái chết, hoàng hậu như một con rối tinh xảo, lặng lẽ nằm trong chiếc hộp lớn lạnh lẽo, không bao giờ mỉm cười với cậu nữa.
Cậu cảm thấy ngỡ ngàng, trong tim như bị khuyết một mảng, gió lùa vào. Cậu quay về cung Lãnh Tuyền, cung điện im lìm hiu quạnh, các cung nữ thái giám từng hầu hạ hoàng hậu đều đã đến cung để tang trông linh cữu cho hoàng hậu. Hoàng hậu ngồi một mình trước cửa sổ đã không còn nữa, chỉ còn lại gió im lìm. Hoa kim phượng cũng đã héo tàn, không nghiền ra thứ nước đỏ thắm được nữa.
Đêm đã khuya, ánh trăng không rọi vào được, trong điện tối tăm quạnh quẽ. Cậu lấy ngón tay vẽ vân phỉ thủy, đeo khuyên tai chuỗi hạt, nhẫn mã não, chuỗi hạt gỗ trinh nam... mà hoàng hậu thường đeo, không nín được khóc nghẹn ngào.
Bỗng nhiên, cậu phát hiện một cuốn sổ tay cũ rách sâu bên trong ngăn tủ.
Là của hoàng hậu ư? Hoàng hậu sẽ viết những gì? Cậu rất tò mò.
Tháng hai năm Quý Sửu
Ta đã mang thai con của hắn. Đáng ghét, sao ta lại mang thai con của hắn chứ? Kinh tởm, thật sự kinh tởm. Ta chán ghét nơi này, sớm muộn gì ta cũng phải rời khỏi đây, cao chạy xa bay cùng Thiên Ý.
Tháng tư năm Quý Sửu
Thiên Ý, người nói bảo giữ lý trí, tránh xa điên cuồng, ngày nào ta cũng đọc thần chú mà người dạy ta để tự ngẫm, đảm bảo ta rất tỉnh táo. Ta sẽ giữ tỉnh táo, chờ người đến gặp ta.
Tháng bảy năm Quý Sửu
Thiên Ý, khi nào người mới đến gặp ta lần nữa? Khi nào mới quay về Ngọc Kinh? Người đừng quay về thế giới của người được không? Ta đã đợi người rất rất lâu. Ta sợ lắm... ta thật sự rất sợ! Hắn rất giống thái thượng hoàng đã chết, con ta cũng sẽ giống hắn ư?
Tháng mười hai năm Quý Sửu
Đẻ ra rồi, cuối cùng cũng đẻ ra rồi... Xấu xí quá, còn hại ta đau đớn như thế, ta thật sự ghét nó!
Ta rất tỉnh táo, ta biết rõ ta ghét nó. Có điều... may mà nó trông không giống cha nó, đây là ưu điểm duy nhất của nó.
Tháng chín năm Giáp Dần
Không ngờ nó đã biết nói, còn gọi ta là mẹ, kinh tởm quá. Thiên Ý, ta muốn thắt lưỡi nó.
Tháng mười hai năm Giáp Dần
Lão già, đồ chó, chúc cả nhà ngươi không được chết yên ổn...
Trong hoàng cung này, ngoại trừ ta tỉnh táo, những người khác đều không bình thường. Phải rồi, hôm nay ta không tự ngẫm...
Tháng sáu năm Ất Mão
Gần đây tính tình ta kém đi hẳn, hôm nay ta đã tự ngẫm chưa? Ta không dám hỏi những kẻ hầu kia, chúng đều là gián điệp mà lão già cử tới. Chúng đang giám sát ta, còn cướp Hoang Nhi khỏi ta. Lão già tưởng thế này là có thể khiến ta khuất phục được ư? Ta chẳng quan tâm đến Hoang Nhi chút nào!
Tức Hoang lật tiếp, mười mấy năm đều như một, ngày nào hoàng hậu cũng chửi rủa vua cha một lần.
Tháng một năm Mậu Ngọ
Có kẻ đang nhìn trộm ta, nhất định là lão già đó. Hắn thật kinh tởm, hắn nhìn trộm ta trong gương, nhìn trộm ta dưới ao, nhìn trộm ta trong bể tắm, còn nhìn trộm ta qua mắt người khác!
Tháng mười một năm Mậu Ngọ
Ta đã hầm con mèo phiền phức đó cho Hoang Nhi ăn, hì hì, Hoang Nhi ăn rất ngon lành.
Tháng một năm Kỷ Mùi
Ta không sợ chút nào hết, hoàng cung rất tốt đẹp, ta thích nơi này, ta muốn ở đây mãi mãi.
Tháng mười hai năm Kỷ Mùi
Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Thiên Ý, ta nhất định phải giữ tỉnh táo. Tỉnh táo tỉnh táo tỉnh táo tỉnh táo!
Thiên Ý, cứu ta với.
Đọc xong cuốn sổ của hoàng hậu, toàn thân Tức Hoang lạnh toát.
Con mèo phương nam mà cậu đặc biệt mang tới đã bị hoàng hậu hầm cho mình ăn rồi ư? Thảo nào trong đĩa lại có lông, thảo nào vị thịt quái dị như thế. Có điều lúc đó cậu nếm thử món ăn hoàng hậu nấu lần đầu tiên, trong lòng chỉ có vui sướng, không hề nghi ngờ mảy may.
Vừa nghĩ đến con mèo con chỉ biết kêu meo meo đó đã bị mình ăn mất, trong bụng cậu bèn cuồn cuộn dịch vị, không kìm được nôn khan. Tuy nhiên đã quá lâu, mèo con đã chẳng còn chút gì, dù cậu thò tay vào họng móc thì cũng chẳng nôn ra được gì hết.
Cậu không thể tưởng tượng được, người phụ nữ viết cuốn sổ điên rồ này và hoàng hậu mà cậu biết lại là cùng một người. Hoàng hậu trong ấn tượng dịu dàng yên lặng, thường ngồi bên cửa sổ chải mái tóc bóng mượt của mình, mỉm cười nhìn cậu chạy về phía bà. Sao bà lại chỉ ước gì cậu chết đi?
"Thiên Ý" mà hoàng hậu nhớ mãi không quên là ai?
Cậu ra sức lật về phía sau, nét chữ ngoáy phần sau cuốn sổ đã không thể nhận dạng được nữa, hơn nữa còn có thêm rất nhiều ký tự kỳ quái không rõ nghĩa. Hình dáng ký tự giống như giun xéo, nét chữ méo mó, cậu chưa bao giờ trông thấy, chẳng biết là ngôn ngữ nơi nào.
Cậu lục tung hòm tủ, tìm manh mối khả nghi khắp nơi, hòng chứng tỏ cuốn sổ đó không phải của hoàng hậu. Cậu tìm thấy hộp gương vỡ nứt, mảnh đá vân mẫu... Mọi thứ có thể phản chiếu bóng người đều đã bị đập nát vụn. Cậu lại đến chỗ cửa sổ, ngồi trên chiếc ghế đẩu mà hoàng hậu thường ngồi, hòng tìm được gì đó trên bàn. Thế nhưng rốt cuộc là phải tìm gì, bản thân cậu cũng không biết.
Tiếng gọi của nô tài vọng tới từ bên ngoài: "Thái tử điện hạ, điện hạ! Bệ hạ gọi điện hạ đến trông linh cữu, đến phiên điện hạ trông linh cữu rồi!"
Đã muộn quá rồi, đến lúc đi rồi. Nếu các đại thần đến viếng, phát hiện cậu không có mặt ở đó, cậu ắt sẽ bị vua cha trách mắng.
Cậu đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi. Ngẩng đầu lên, cậu bỗng cứng đờ.
Bên ngoài, trong hành lang quanh co, có một bóng người đen ngòm đứng đối diện phía bậu cửa sổ này.
Bóng người nọ tóc đen buông xõa, hình như đang quay lưng về phía cậu, nhưng lại như có điểm nào không đúng. Một giây sau, Tức Hoang chợt biết được điểm nào không đúng. Mũi chân dưới váy người nọ quay về phía cậu, đáng lẽ phải đối mặt với cậu, nhưng rõ ràng trên cổ người nọ lại là phần gáy.
—— "Điện hạ, khi ngài trông thấy điểm bất thường, nhất định phải giả vờ không nhìn thấy. Nên làm gì thì làm nấy, đừng để "nó" phát hiện ra ngài nhìn thấy điểm bất thường."
—— "Điểm bất thường là cái gì?"
—— "Chính là những thứ không hợp lý, ngài chưa từng nhìn thấy."
Điểm bất thường... Người này cơ thể quay thẳng người, mà gáy lại quay về phía cậu, chẳng phải chính là biểu hiện bất thường đấy sao?
Theo lời Đại Quốc Sư nói, nên làm gì thì làm nấy, đừng bỏ chạy, để "nó" phát hiện ra. Bây giờ cậu nên đi tới cung để tang trông linh cữu, mà lối ra duy nhất để rời khỏi cung Lãnh Tuyền chính là hành lang mà quái nhân nọ đang đứng. Thế có nghĩa là, cậu muốn rời khỏi đây thì phải đi qua quái nhân nọ.
Lòng bàn tay bắt đầu túa mồ hôi, Tức Hoang nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch như trống dồn.
Cậu gửi gắm hy vọng vào cung nữ ngoài kia bước vào đây, nếu đông người, chắc quái nhân nọ sẽ bỏ chạy phải không? Nhưng mãi mà ngoài kia không có âm thanh gì nữa, có thể đám ngốc đó đã đi chỗ khác tìm cậu rồi. Không thể giằng co tiếp được, bị nhận ra nỗi sợ của mình thì sẽ gay go.
Tức Hoang hít sâu một hơi, quay người đẩy hàng cửa gỗ trinh nam hoa hiên đỏ, quái nhân nọ vẫn đang đứng bất động trong hành lang.
Đừng sợ, đừng sợ. Tức Hoang bắt đầu hối hận không luyện tập thần thông tử tế, hiện giờ cậu chỉ biết bắn một đốm sét lập loè, không có chút tính sát thương nào. Cậu đi tới chỗ quái nhân nọ từng bước một, khoảng cách giữa họ đang rút ngắn dần, trái tim cậu treo lơ lửng, chỉ sợ quái nhân nọ vươn tay ra tóm lấy cậu.
Còn cách ba bước.
Còn cách hai bước.
Còn cách một bước.
Cậu thấp thỏm, đi tới cạnh quái nhân nọ.