18. Chương 18: Bị lừa

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Muốn giết ta? - Trương Huyền trợn mắt, nhìn thấy đối phương rút dao ra, hắn giọng hơi gấp.
May mà hắn vừa mới luyện công xong, nếu không, đối phương lặng lẽ đột nhập như thế này, chẳng lẽ lại không phải vì muốn sát hại mình sao?
- Trước hết phải xác định rõ kẻ này là ai đã!
Trương Huyền biết, loại người chuyên mai phục ban đêm như thế này, chắc chắn không phải làm một mình, không cẩn thận sẽ động tới tổ chức phía sau. Nếu không tìm hiểu xem ai muốn hại mình, giết được kẻ này rồi, sau đó vẫn sẽ có người đến, không tìm ra được tổ chức đứng sau, hắn sẽ chẳng bao giờ ngủ yên được.
- Ai đó?
Đang suy nghĩ không biết làm thế nào để đối phương tiết lộ tổ chức phía sau, Trương Huyền bỗng nghe thấy một tiếng động nhỏ. Người mặc áo đen cầm dao trước mặt hắn, giờ đã đứng cách hắn không xa.
Vì Trương Huyền đã nhìn thấy đối phương rút dao, nên khá cảnh giác, nhưng người kia vẫn bị hắn phát hiện.
- Ta…
Chỉ thoáng một cái đã bị phát hiện, Trương Huyền trợn mày, định xông tới đánh, nhưng đột nhiên trong lòng hơi rung, một ý nghĩ lóe lên.
- Ta đến giết lão sư phế vật Trương Huyền! Ngươi là ai?
Trương Huyền hạ thấp giọng, không muốn người khác nghe thấy.
Nếu đối phương đến giết hắn, nói rằng mình cũng có cùng mục đích, chắc chắn có thể đánh lạc hướng được.
- Ngươi đến giết hắn? - Người mặc áo đen sững người, nhưng thấy Trương Huyền cũng che mặt, cử chỉ lén lút, nên cũng tin tưởng phần nào.
- Không sai, lão sư tồi tệ nhất học viện, cứ giữ lại sẽ chỉ gây họa cho học sinh!
Trương Huyền nói tên mình ra, nhưng chẳng hề ngượng chút nào.
- Há, vậy ngươi động thủ đi, ta ở đây canh chừng cho ngươi! - Người mặc áo đen nói.
- Sao? - Trương Huyền nhăn mặt, liên tục từ chối:
- Sao ngươi không động thủ trước? Dù gì chúng ta cũng có chung mục đích, ai ra tay cũng vậy thôi!
- Hay là ngươi động thủ đi, ta cũng không muốn giết hắn, chỉ muốn dạy hắn một bài học. Nhưng nếu ngươi có thể giết hắn thì đương nhiên là tốt rồi! - Người mặc áo đen thúc giục.
- Dạy hắn bài học?
Trương Huyền không hiểu nổi, chỉ là dạy hắn bài học… thế thì cầm dao để làm gì? Hắn không nhịn được hỏi:
- Ngươi muốn dạy hắn thế nào?
- Hừ, tên nhóc này dám vô lễ với tiểu thư nhà ta, ta định cắt bỏ cái đồ chơi kia của hắn! Để hắn biến thành thái giám! - Mặt người mặc áo đen đầy oán hận.
- … - Nghe những lời đầy thù hận và ác độc như thế, Trương Huyền chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà.
May mà hôm nay hắn ngủ say, nếu không, khi mở mắt ra có lẽ đã phải hầu hạ hoàng thượng rồi!
**!
"Con mẹ mày, ngươi là ai mà ác độc thế!"
Vô lễ với tiểu thư của ngươi?
Trương Huyền cẩn thận nhớ lại, từ sau khi hắn sống lại, hình như chẳng hề động tới tiểu thư nào cả!
- Tên Trương Huyền này, ta chỉ nghe nói hắn dạy dỗ không đúng cách, chưa từng nghe nói hắn ức hiếp con gái! Xảy ra chuyện gì? - Trương Huyền thật sự không nhịn được, liền hỏi.
- Hừ, tên nhóc này mặt người dạ thú! Lão sư gì chứ, nhất định là súc sinh! Tiểu thư nhà chúng ta… không nói cho ngươi biết, càng nghĩ càng giận! – Dù người mặc áo đen đã hạ thấp giọng, nhưng trong giọng vẫn đầy phẫn nộ.
- … - Trương Huyền chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cuối cùng hắn đã làm gì sai à? Bị mắng là súc sinh? Hắn làm gì tiểu thư nhà họ? Còn nữa, tiểu thư nhà họ rốt cuộc là ai? Xinh đẹp thì không sao, nhưng nếu là người quái dị, để hắn vô duyên vô cớ mang tiếng súc sinh, chẳng phải quá thiệt thòi sao!
- Sao ngươi lại muốn giết hắn? - Sau khi mắng xong, người mặc áo đen đột nhiên nhìn Trương Huyền.
- Ta? - Không ngờ đối phương lại hỏi ngược lại, Trương Huyền chẳng biết trả lời thế nào, đành phải cắn răng nói:
- Ta… Ta cũng không thể chịu nổi khi thấy hắn khi dễ con gái nhà lành!
- Ngươi biết hắn khi dễ nữ nhân? Hắn khi dễ ai nữa hả? - Người mặc áo đen cảnh giác hỏi.
- Hắn… - Trương Huyền hừ một tiếng:
- Sao ta phải nói cho ngươi biết chứ!
- Cũng phải, nếu chúng ta đều muốn động thủ, ngươi ra tay trước đi! - Người mặc áo đen thấy đối phương không muốn nói, dù trong lòng rất tò mò, nhưng cũng không hỏi thêm nữa, phất tay áo.
- Hay là ngươi lên trước đi! Ta muốn ra tay xong hắn phải chết ngay, ngươi thiến hắn trước, sau đó ta sẽ giết hắn! - Trương Huyền nói.
- Cái này… - Người mặc áo đen do dự, liếc mắt nhìn Trương Huyền, trong lòng đầy nghi ngờ.
Hắn bắt đầu hoài nghi.
Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, bản thân hắn đang định đến thiến Trương Huyền, đằng sau lại xuất hiện một người muốn giết tên lão sư súc sinh kia? Nếu không phải vì e dè thực lực của đối phương, chỉ sợ hắn đã sớm động thủ, đánh tên này ngất xỉu rồi.
- Sao vậy? Không tin ta hả? Nếu như không muốn giết hắn, ta hơn nửa đêm ăn no không ngủ, chạy tới đây làm gì! – Trương Huyền nhìn ra sự hoài nghi của hắn, liền giải thích.
- Ừ - Nghe Trương Huyền nói như thế, người mặc áo đen chần chừ một chút, vẫn gật đầu.
Cũng đúng, hiện tại đã hơn nửa đêm, nếu như không phải tới giết Trương Huyền, lúc này che mặt chạy tới đây làm gì!
- Không phải ta không tin ngươi, nếu đã có cùng mục tiêu, vậy thì cùng xông lên đi! – Sau khi người mặc áo đen suy đi nghĩ lại, liền nói.
Hắn vẫn còn có chút không tin kẻ trước mắt này.
- Ngươi quá cẩn thận rồi, yên tâm đi, ta làm người có nguyên tắc căn bản! Bất quá, ngươi đã không tin… - Trương Huyền cũng không nói nhảm, vẫy tay một cái:
- Vậy liền cùng xông lên đi! - Nói xong Trương Huyền liền vọt lên phía trước.
- Võ giả đỉnh phong cấp năm? – Nhìn thấy hắn khẽ động, người mặc áo đen lập tức nhận ra tu vi của Trương Huyền, liền vận khinh công, theo sát phía sau.
Thấy hắn theo phía sau, Trương Huyền vội vàng nhìn lại.
Ầm ầm!
Thiên Đạo thư viện chấn động, xuất hiện một quyển sách.
Đối phương theo gấp sau lưng, cũng tương đương với việc hắn phải thi triển võ thuật, chỉ cần thi triển, Thiên Đạo thư viện liền có thể nhìn ra khuyết điểm, tìm được lai lịch.
Nhìn lại hướng thư tịch.
Chỉ thấy bìa viết hai chữ "Diêu Hàn".
- Cái tên này rất quen thuộc… Hình như đã nghe qua ở đâu đó? - Trương Huyền sững sờ, lập tức lật ra trang thứ nhất.
- Diêu Hàn, quản gia của thành chủ Bạch Ngọc thành, võ giả cấp sáu. Ích Huyệt cảnh sơ kỳ, mở tám huyệt đạo!
- Là hắn?
Nhìn thấy ba chữ Bạch Ngọc thành, Trương Huyền liền bắt đầu nhớ lại.
Người này không phải là tên đại quản gia ở Bạch Ngọc thành hôm nay lúc hắn thu nhận học sinh Triệu Nhã, đã xông ra chất vấn hắn sao?
Thảo nào giọng nói và tên gọi đều nghe quen tai như vậy!
Chỉ là…
Nói như vậy, tiểu thư mà hắn nói chính là Triệu Nhã… Ta đã làm gì nàng? Khiến ngươi muốn đích thân chạy tới thiến ta?
- Dám vu oan cho ta, cho dù thực lực của ngươi mạnh hơn, ta cũng muốn dạy dỗ cho ngươi một bài học! – Trương Huyền càng nghĩ càng giận.
Nếu như là tiền thân đã làm chuyện gì thất đức, bản thân sau khi xuyên qua thành đối phương, cho dù là không cam lòng, cũng sẽ cố gắng chấp nhận, nhưng mấu chốt là… Hắn không làm gì cả, lại bị chửi hai chữ súc sinh như vậy, thực là đáng giận!
Nghĩ vậy Trương Huyền liền tiếp tục nhìn xuống.
- Công pháp tu luyện: Bạch Ngọc Chu Thiên Công!
- Võ kỹ: Huyền Thân Chưởng đại thành, Huyền Thân Quyền đại thành…
- Khuyết điểm: Mười sáu chỗ, một, vì mệnh môn ở mông, nên không có cách nào sửa được chiêu thức… Thứ hai… Thứ ba…
Giống như trước đây, trên thư tịch cũng có ghi lại khuyết điểm của người này.
Mở tám huyệt đạo, vậy chứng tỏ lực lượng có 12 đỉnh, nếu muốn đánh chính diện, bản thân Trương Huyền chắc chắn không phải là đối thủ của hắn!
Bất quá…
- Ích Huyệt cảnh thì đã sao? 12 đỉnh thì thế nào? Hôm nay không giáo huấn ngươi một trận, ta sẽ không tên là Trương Huyền!
Hô!
Nghĩ vậy, Trương Huyền ngừng lại.
- Sao vậy? – Thấy hắn đột nhiên dừng lại, khiến vẻ mặt của người mặc áo đen cũng cực kỳ khó hiểu.
- Nhìn kìa, đĩa bay! - Trương Huyền tiện tay chỉ lên trời.
- Đĩa bay? Đĩa bay là cái gì? - Người mặc áo đen sững sờ, vội vàng xoay người nhìn theo, động tác này liền khiến hắn quay mông về phía Trương Huyền.
Lúc đó trong lòng tên áo đen tràn đầy nghi hoặc, hồ điệp (bươm bướm), thông điệp, gián điệp, hắn đều biết, nhưng "đĩa bay" là cái quái gì?
- Cho ngươi chết! – Nhân cơ hội hắn còn đang đứng ngẩng ngơ, Trương Huyền cũng không do dự, liền đạp tới một cước đầy oán hận.
Bành!
Diêu Hàn còn chưa kịp phản ứng, liền bị đá trúng mệnh môn, lảo đảo bay về phía trước, đụng đầu vào một khối nham thạch cách đó không xa, lập tức chảy máu.
Muốn đến thiến ta, có tin ta chỉ cần vài phút cũng có thể thiến ngươi không?
Càng nghĩ càng giận, Trương Huyền liền vọt tới lần nữa, trực tiếp ngồi ở trên người đối phương, hung hăng đập từng quyền, từng quyền một lên mặt đối phương.
Cường giả Ích Huyệt cảnh cái gì, cường giả 12 đỉnh gì chứ, không phải rất lợi hại sao? Bị tìm thấy mệnh môn, biết được khuyết điểm, chỉ cần bị đánh lén một cái là xong đời!
- Ngươi… - Diêu Hàn hiển nhiên không ngờ tới, người có cùng mục đích muốn giáo huấn tên nhóc Trương Huyền lại đột nhiên nổi điên quay lại đối phó mình, chuyện quan trọng hơn là bị một đá trúng ngay mệnh môn, toàn thân hắn liền cứng ngắc, muốn đánh lại cũng không đánh nổi, tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy, sắp nổ tung.
Không phải đã nói cùng một mục đích muốn đối phó Trương Huyền sao?
Mẹ nó!
Chữ tín đâu?
Nguyên tắc làm người căn bản gì đó đâu?
Lưu manh ở đầu đường xó chợ còn chưa chơi xấu như vậy à…
Diêu Hàn chỉ cảm thấy mặt mình đau nhức từng trận, hắn sắp đau đến phát điên rồi.
Cho tới giờ khắc này, hắn mới biết mình bị người bịt mặt này lừa rồi.
Hơn nữa còn bị lừa một cú rất thảm.