68. Chương 68: Hắn định làm gì đây?

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 68: Hắn định làm gì đây?

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Gia gia, tôi từng nghe nói tộc trưởng Vương Hoằng, đây đúng là một trong những cao thủ hàng đầu, sức mạnh ngang ngửa với vị lão sư xếp hạng thứ mười trong số các đại sư siêu cấp, võ công sớm đã đạt đến tầng bảy võ giả đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đạt chức vị tông sư! Sao lại phải đến chào hỏi người thường như vậy? – Ánh mắt Thượng Bân lấp lánh, không dám tin vào những gì vừa nghe.
Vương quốc Thiên Huyền, ai biết đến Vương thất cũng biết đến tứ đại gia tộc, tộc trưởng Vương Hoằng là cao thủ mạnh nhất trong số đó, võ công sớm đã đạt tới võ giả đỉnh phong cấp bảy, danh tiếng lẫy lừng. Loại người như vậy, bình thường chỉ có người khác đến nịnh bợ, thậm chí không phải ai muốn gặp cũng gặp được. Hôm nay lại đích thân đến chào hỏi gia gia của hắn, nếu không phải do chính tai Thượng Bân nghe thấy, thật khó tưởng tượng sẽ có chuyện này!
- Ha ha, nhất định là Vương Đào! – Thượng Thần trưởng lão cười nói.
- Vương Đào thiếu gia?
- Không sai, Vương Đào là con trai trưởng của tộc trưởng Vương Hoằng, tương lai chắc chắn sẽ kế thừa Vương gia. Ta nhận hắn làm học sinh, thậm chí giúp hắn thuận lợi thăng cấp võ giả Bì Cốt cảnh cấp bốn. Có thể là, tộc trưởng đã biết công lao dạy dỗ của ta bấy lâu nay, nên cố ý đến để cảm ơn! – Thượng Thần trưởng lão vuốt râu, đắc ý giải thích.
- Vương Đào là... học sinh của hắn sao? – Nghe xong đoạn đối thoại này, Trương Huyền đứng bên cạnh sửng sốt.
Hắn đã sớm biết ca ca của Vương Dĩnh được một vị trưởng lão thu nhận làm đệ tử, nhưng không bao giờ nghĩ rằng chính là vị trưởng lão trước mắt đây.
- Đúng vậy! – Trầm Bích Như gật đầu, sắc mặt khó coi:
- Ngươi phải nghĩ cách xem nên xử lý như thế nào đi. Ý đồ của Thượng Thần trưởng lão nhắm vào ngươi rất rõ ràng, hắn hiện tại lại có Vương gia làm chỗ dựa, về sau uy thế càng mạnh như hổ, ngươi dù có giữ lại học viện, cũng chắc chắn sẽ không sống những ngày yên ổn!
- Sau này hãy nói đi! – Trương Huyền không thèm quan tâm.
Đối phương nếu quả thật tận tâm tận lực nhằm vào hắn, hắn cũng không phải đèn đã cạn dầu. Cùng lắm thì tiết lộ thực lực, đối chọi một chút xem ai mạnh hơn ai!
Có được Thiên Đạo thư viện, có thể xem thấu tất cả khuyết điểm, ai thắng ai thua còn chưa xác định được đâu.
- Ngươi... – Thấy bộ dáng của tên nhóc này, Trầm Bích Như tức giận đến mức dậm chân một cái.
Bản thân mình đang suy nghĩ cho hắn, hắn lại không quan tâm chút nào, thật sự khiến người khác nổi trận lôi đình mà!
- Đi, chúng ta đi nghênh đón một chút! – Trong lòng Thượng Thần trưởng lão đầy đắc ý, vội vàng đi ra, dẫn theo đám người Thượng Bân đi về phía đại môn.
Một tộc trưởng trong tứ đại gia tộc đích thân đến, đừng nói chỉ nghênh đón tới cửa, cho dù có phải nghênh đón từ ngoài học viện vào đến đây cũng đáng.
Nếu quả thật có thể giữ gìn mối quan hệ giao hảo này thuận lợi, chỉ sợ sang năm người có thể ứng tuyển chức vụ Phó viện trưởng, chỉ có thể là lão!
- Thượng trưởng lão! – Còn chưa tới đến trước cửa, một nhóm bảy, tám người liền đi nhanh tới, đi đầu là một người trung niên, hai lông mày mang theo khí thế hùng hồn, vừa nhìn liền biết là người chức cao vọng trọng.
Vương gia tộc trưởng, Vương Hoằng!
Đi theo sau hắn là mấy lão giả, mọi cử động đều để lộ ra một ít thực lực thuộc hàng Ích Huyệt cảnh, không cần đoán cũng biết, là Vương gia trưởng lão.
Phía sau cùng, là hai thanh niên, một người chính là Vương Đào, người còn lại cháu của nhị trưởng lão năm nay vừa mới thi được vào học viện, Vương Nham, nghe nói đã đến bái Lục Tầm lão sư làm sư phụ rồi, thiên phú không tồi, rất được hoan nghênh.
- Vương tộc trưởng đích thân tới thật làm cho ta thụ sủng nhược kinh, có chuyện gì thì ngươi chỉ cần nói một tiếng là được rồi, tới như vậy, thực sự là... Quá vinh hạnh rồi! – Thượng Thần trưởng lão vội nói.
- Chuyện này, nói thật, ta tới nơi này, thật sự là có chuyện muốn tìm ngươi... – Tộc trưởng Vương Hoằng cười nói.
- Vương tộc trưởng cứ nói đừng ngại! – Thượng Thần trưởng lão vội nói.
Nếu như có thể giúp cho đối phương một tay, về sau chắc chắn có thể dựa dẫm vào cây đại thụ Vương gia này...
- Tiểu nữ Vương Dĩnh, chắc hẳn Thượng trưởng lão đã sớm biết, nghe nói nàng nhận một vị lão sư, tên là Trương Huyền... – Vương Hoằng tộc trưởng chậm rãi nói.
- Trương Huyền? Vương tộc trưởng muốn tìm hắn để gây sự? – Ánh mắt Thượng Bân lóe lên, hưng phấn đến nỗi suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Trước đó đã thấy Vương Đào thiếu gia đứng trước cửa phòng học của Trương Huyền, biết Vương Dĩnh cũng bị Trương Huyền lừa gạt làm học sinh của hắn, Thượng Bân vốn đã lường trước rằng chắc chắn Vương gia sẽ không đồng ý để chuyện này cứ tiến triển như vậy, nhưng hắn có nằm mơ cũng không ngờ, tốc độ của đối phương lại nhanh như vậy, thậm chí tộc trưởng cũng đích thân tới!
Nắm đấm xiết chặt, trong lòng Thượng Bân đang điên cuồng cười lớn.
Kết quả học tâm khảo vấn của ngươi thắng thì đã sao? Đây chính là Vương gia! Thiên Huyền Vương thành là một trong tứ đại gia tộc Vương gia, đắc tội với bọn hắn, đừng nói ngươi chỉ là một lão sư kém nhất học viện, cho dù ngươi có cao siêu như Vương Siêu lão sư đi chăng nữa, thì chắc chắn cũng không thể tránh khỏi số kiếp!
Hắn nghĩ tới, tất nhiên Tào Hùng cũng nghĩ đến, hưng phấn đến nỗi toàn thân run rẩy, tựa như bị điên.
- Im miệng, đây là chỗ ngươi có thể lên tiếng sao! – Nghe thấy tôn tử cắt ngang lời nói của Vương tộc trưởng, Thượng Thần trưởng lão vội vàng quát lớn.
Mặc dù hắn là chủ nhiệm, nhưng quá nhiều chuyện xảy ra, hắn cũng chỉ biết là Trương Huyền chiêu mộ được năm học sinh, cụ thể năm người đó là ai hắn cũng không để ý cho lắm.
Thượng Thần cũng không biết, Vương Dĩnh cũng là học sinh của hắn.
- Không sao... – Vương Hoằng tộc trưởng khoát tay áo, đang muốn tiếp tục nói chuyện, phía sau Vương Đào liền đi tới:
- Cha!
- Sao vậy? – Vương Hoằng tộc trưởng nhướng mày.
- Người kia chính là Trương Huyền lão sư! – Vương Đào chỉ về phía Trương Huyền.
Vừa đi vào đại sảnh Vấn Tâm Tháp, hắn liền nhận ra Trương Huyền.
- Hắn chính là Trương lão sư? – Vương Hoằng tộc trưởng quay đầu nhìn sang, lông mày giương lên.
- Không sai, vị này chính là lão sư của học viện chúng ta, Trương Huyền! – Không ngờ lá gan của tên nhóc Trương lão sư này cũng thật là lớn, đến Vương Dĩnh mà hắn cũng dám lừa gạt, Thượng Thần trưởng lão mắt sáng lên, cười khanh khách giới thiệu.
- Hắc hắc! Lần này hắn gặp phải xui xẻo rồi, hình phạt của Vương tộc trưởng đưa ra cũng sẽ không giống như những quy tắc trong học viện của chúng ta đâu...
- Đáng đời, thiên kim của Vương tộc trưởng mà cũng dám lừa gạt, lá gan cũng quá lớn rồi đó... – Thấy Vương Hoằng tộc trưởng vừa nhìn về hướng của Trương Huyền, Thượng Bân, Tào Hùng, tất cả đều cười to trong lòng.
Có thể trở thành một trong các tộc trưởng của tứ đại gia tộc, có người nào mà không tâm ngoan thủ lạt?
Làm lão sư kém nhất học viện, lừa gạt nữ nhi của đối phương, chắc chắn là chỉ còn đường chết mà thôi!
Ngay lúc hai người cho rằng lần này Trương Huyền đã gặp phải tai kiếp khó thoát, chắc chắn sẽ gặp phải xui xẻo, đột nhiên thấy được một cảnh tượng khó tin.
Chỉ thấy tộc trưởng Vương Hoằng đi hai bước đến trước mặt Trương Huyền, không phẫn nộ, cũng không ra tay đánh hắn như trong tưởng tượng của bọn họ, mà là... Một khuôn mặt hưng phấn, trực tiếp khom người thấp nhất có thể, tràn đầy cẩn trọng từng li từng tí:
- Vương Hoằng bái kiến Trương Huyền lão sư!
Cái khom người kia thật giống như đang bái kiến một vị lãnh tụ vĩ đại không bằng, sợ trong lời nói có gì đó đường đột hay động chạm gì làm đối phương không hài lòng.
- Đệch… !
- Không nhìn lầm chứ! Chuyện này... Chuyện này sao có thể như vậy được? – Thượng Bân, Tào Hùng đồng thời co người lại, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.
Làm cái gì vậy?
Kịch bản không phải như vậy, không phải là tộc trưởng Vương Hoằng vừa nhìn thấy Trương Huyền sẽ lớn tiếng quát lớn, sau đó đánh cho hắn một trận tơi bời hay sao?
Thượng Thần trưởng lão vốn còn muốn giả làm người tốt, tỏ ý khuyên can, lời mới nói phân nửa, liền thấy cảnh này, lập tức giống như ăn phải chuột chết, nụ cười trên mặt cứng đờ, suýt nữa sặc nước bọt chết.
Không phải Trương Huyền lừa gạt Vương Dĩnh làm học sinh sao?
Không phải nói hắn muốn tới đòi công đạo sao?
Ai có thể nói cho ta biết, như vậy mẹ nó là đang xảy ra chuyện gì không?