70. Chương 70: Lão sư đáng kính!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 70: Lão sư đáng kính!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

-Ta khéo!
- Không nhận? Đại ca, ngươi nói thật chứ? - Thượng Bân, Tào Hùng, Trầm Bích Như cùng nhau túm lấy tóc Trương Huyền, tất cả đều tức giận đến mức muốn điên.
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện khiến họ phải kinh ngạc, vượt xa mọi điều họ từng chứng kiến.
Vương Đào là ai? Là thiên tài siêu cấp thứ mười của học viện, là niềm mong ước của mọi lão sư. Ngay cả Thượng Thần trưởng lão cũng phải dựa vào tư cách chủ nhiệm của mình mới có thể thuyết phục được gia tộc Vương giao hắn cho mình.
Một thiên tài như thế, lại thêm thân phận tiểu gia của Vương gia, thế mà hắn lại từ chối? Chuyện này khiến cả nhóm Thượng Bân cảm thấy như vừa nhận phải một đòn nặng nề, không thể nào thở nổi.
Trước đó họ vừa mới mắng Trương Huyền là kẻ lão sư kém cỏi, không thu được học sinh nào, thế mà giờ gia tộc Vương lại đích thân đưa con trai đến cầu xin. Điều tồi tệ hơn là... Vương Đào lại không nhận!
- Trái tim của ta, lá gan của ta...
Thượng Thần trưởng lão cảm thấy máu nóng trong cổ họng sôi sục, chỉ chờ bật ra bất cứ lúc nào.
Lẽ nào còn có thiên lý? Lẽ nào còn có vương pháp?
Ta là trưởng lão, chủ nhiệm phòng giáo dục, các ngươi hủy khóa của ta, tìm một giáo viên không có lấy một điểm khảo hạch, thậm chí còn bị đứa nhóc chết tiệt này khinh thường!
Thượng Thần trưởng lão cảm thấy mặt mũi mình như muốn chìm xuống đất, hận không thể có một cái hố để chui ngay vào đó.
Quá mất mặt! Không biết trốn đi đâu!
Mạc Tường trưởng lão đứng bên cạnh, suýt chút nữa đã trợt mất hai tròng mắt.
Vừa rồi Mạc Tường trưởng lão đã thay đổi cách nhìn về Trương Huyền, nhưng giờ xem ra vẫn chưa đủ!
- Không nhận học sinh? - Vương Hoằng tộc trưởng cũng thấy xấu hổ, lập tức nháy mắt với con trai.
- Khẩn xin Trương lão sư thu ta làm học sinh! - Vương Đào vội vàng tiến lên, quỳ xuống đất cầu xin.
Trước đây hắn coi thường Trương Huyền biết bao, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến hai chân của muội muội được chữa lành, công lực của nàng đột nhiên tăng vọt, lại nghĩ tới chuyện hôm qua kiếm của mình bị đối phương kẹp giữa hai ngón tay, lòng hắn đã thật sự bội phục.
- Không nhận! - Trương Huyền gạt tay.
Học sinh lựa chọn lão sư, lão sư cũng phải có quyền chọn học sinh!
Tên Vương Đào này hôm trước còn xông thẳng vào phòng học, không biết lễ phép, thậm chí còn động binh khí đối với mình, sao mình có thể thu nhận hắn làm học sinh?
Dù cho ban đầu Triệu Nhã chỉ chất vấn hắn vài câu, cuối cùng vẫn bị phạt quét dọn vệ sinh!
Làm lão sư, nếu không có uy nghiêm, học sinh sẽ khinh thị, sao có thể trở thành một lão sư giỏi?
- Ta biết là mình lỗ mãng, đụng phải lão sư, mong lão sư nể tình tuổi trẻ bồng bột, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa trên dưới, đừng chấp nhặt với ta có được không! - Vương Đào hiểu rõ nguyên nhân Trương Huyền từ chối, vội vàng nhận tội.
Uy nghiêm của sư đạo không thể bị làm nhục, hắn rút kiếm định chém người ta. Đối phương không màng tới hắn thì thôi, giờ phút này lại muốn bái người ta làm thầy, bị từ chối cũng là chuyện đương nhiên!
- Đúng vậy, tiểu nhi lúc trước không biết lão sư đại tài, có chút mạo phạm, mong lão sư thứ lỗi... - Vương Hoằng tộc trưởng cũng vội vàng giải thích.
- Vương tộc trưởng không cần phải nói những lời này, Trương lão sư không thu nhận học sinh, ta cảm thấy không phải là bởi vì lý do này! - Đúng lúc này, một giọng nói không hợp thời vang lên.
Nhìn lại nơi phát ra âm thanh, chính là Tào Hùng, kẻ vừa thua trong vòng học tâm khảo vấn trước đó.
Nếu là vừa rồi, dựa vào uy nghiêm của Thượng Thần trưởng lão, có thể giúp hắn triệt tiêu Trương Huyền, nhưng bây giờ, thậm chí đường đường là Vương Hoằng tộc trưởng cũng đã tới cầu Trương Huyền, học tâm khảo vấn thất bại sẽ bị phạt, chỉ sợ lại không xong!
Dù sao đều đã có cái kết quả này, hắn cũng không quan tâm cá chết lưới rách, mất cả chì lẫn chài nữa.
- Ừm? - Nghe thấy có người chen vào nói, Vương Hoằng tộc trưởng sầm mặt lại, không vui.
- Bản thân thực lực của tên Trương Huyền lão sư này chỉ có võ giả Chân Khí cảnh cấp ba, mà Vương Đào thiếu gia lại là cường giả Bì Cốt cảnh cấp bốn, thực lực còn không bằng đối phương, làm sao có thể dạy dỗ, làm sao có thể chỉ điểm cho học sinh? Hắn không dám nhận, chính là tự mình biết mình! - Tào Hùng dữ tợn quát.
- Không sai, thực lực của hắn thậm chí còn không bằng Vương Đào thiếu gia, sao có thể thu nhận Thiếu gia làm học sinh, nói đùa cái gì chứ! - Thượng Bân vội vàng phụ họa theo.
- Vương tộc trưởng nghĩ lại, ngươi rút khóa học của ta cũng không sao, lại muốn Vương Đào thiếu gia bái một vị sư có thực lực còn chưa bằng thực lực của học sinh, về sau trên việc tu luyện chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy! - Ánh mắt của Thượng Thần trưởng lão cũng lóe lên.
Đúng rồi, thực lực của Trương Huyền trước mắt chỉ là võ giả Chân Khí cảnh tầng ba, đây là sự thật mà tất cả mọi người trong học viện đều biết.
Đường đường là cường giả tầng bốn, lại đi bái một người lão sư tu vi thậm chí còn thấp hơn mình, đúng là làm trò cười cho thiên hạ mà!
- Chuyện này... - Vương Hoằng tộc trưởng cảm thấy hoang mang.
Hắn chỉ từ miệng Vương Dĩnh nghe nói lý luận dạy học của Trương Huyền rất kinh người, nhưng không biết rõ tu vi của hắn.
Vương Đào tuy đã từng giao đấu với đối phương, nhưng lại chưa bao giờ nói qua, hắn cũng không biết rõ.
Nếu những điều mà những người ở đây nói là sự thật, thực sự của vị Trương lão sư này chỉ có võ giả tam trọng chân khí cảnh, thật đúng là không thể nào có thể dạy bảo Vương Đào!
Lão sư mặc dù nắm giữ lý luận có thể truyền thụ, nhưng tu luyện chỉ có tự mình trải qua mới có thể cảm ngộ càng sâu, nếu như chính lão sư cũng không đạt tới cấp bằng mình, chỉ sợ cũng không dạy được phương pháp gì tốt.
Cái này rất giống với Trương Huyền lão sư kiếp trước vậy, làm sao có thể dạy bảo học sinh?
Không ít chuyện cần lão sư chỉ điểm, mới có thể giúp học sinh càng ngày càng tiến bộ.
Nếu không, cho dù có lý luận khá hơn đi chăng nữa, cũng là trăng trong gương hoa dưới nước, không có chút tác dụng nào.
- Trương Huyền, cho dù ngươi có muốn dạy Vương Đào thiếu gia, ngươi cũng không có thực lực này đâu! Không có thì bớt làm bộ làm tịch đi, võ giả cấp ba, lừa gạt mấy học sinh vừa mới nhập học thì có thể chứ còn muốn qua mặt mấy học sinh cũ ở trường thì không có cửa đâu! – Thấy Trương Huyền không nói gì, Tào Hùng lại càng thêm hưng phấn trừng mắt chửi rủa.
- Đúng vậy, Vương tộc trưởng, Tào Hùng lão sư nói rất có lý, chính Trương Huyền còn chưa đột phá tới võ giả cấp bốn, cũng là vì không biết nên tu luyện thế nào, làm sao có thể chỉ điểm võ giả Bì Cốt cảnh cấp bốn tu luyện! - Thượng Thần trưởng lão tìm được lòng tin đã mất, vuốt râu nói.
- Không đúng, tất cả những gì các ngươi nói đều không đúng! - Nghe thấy mọi người chế giễu, Vương Đào không phục, vội vàng đứng dậy giải thích:
- Ai nói thực lực của Trương lão sư không bằng ta? Hôm qua ta vô ý mạo phạm, lúc ấy toàn lực đánh xuống một kiếm, liền bị hai ngón tay của hắn nhẹ nhàng kẹp lại, nếu như chỉ là Chân Khí Cảnh, khẳng định là không thể là được như vậy!
- Hai ngón tay kẹp lấy? Ha ha, Vương Đào thiếu gia, cho dù ngươi muốn cho hắn chút mặt mũi, cũng phải nói điều gì đáng tin cậy một chút có được hay không? - Tào Hùng cười lạnh:
- Ngươi là cường giả Bì Cốt cảnh hậu kỳ của cấp bốn, công lực đã vượt qua 700 kg, lại thêm tốc độ và trọng lượng của kiếm, một chiêu đánh xuống, cho dù là cường giả sơ kỳ của Ích Huyệt cảnh muốn tay không tấc sắt tiếp được cũng đã là một điều rất khó khăn, chứ nói chi là hai ngón tay... Ngươi nói như vậy, chẳng lẽ vị lão sư khảo hạch không điểm này đã đạt được tới Ích Huyệt cảnh tầng bảy giống như trưởng lão hay sao!
Kiếm mặc dù nhẹ nhàng, nhưng là do một cường giả Bì Cốt cảnh hậu kỳ dùng toàn lực đánh xuống, tốc độ nhanh như tia chớp, nếu không hiểu cực kỳ rõ kiếm pháp hoặc biết được điểm yếu nào đó của đối phương, e rằng cường giả Ích Huyệt cảnh sơ kỳ cũng rất khó có thể tiếp được... Vương Đào lại nói lão sư kém nhất học viện tiện tay tiếp được... Nói đùa cái gì!
- Ta cũng nhìn thấy, lão sư thật sự dùng hai ngón tay giữ lại lưỡi kiếm! - Lưu Dương vội vàng giải thích.
Cảnh tượng ngày hôm đó là do Lưu Dương tận mắt nhìn thấy, không có nửa phần giả dối.
Nhưng mà, độ tín nhiệm của hắn đối với Trương Huyền cao như vậy, nói chưa dứt lời, e là người ngoài nhìn vào, sẽ nghĩ Lưu Dương đang cố gắng nói giúp Trương Huyền.
- Vương Hoằng tộc trưởng, ngươi là người tu luyện trên mọi người ở đây! - Không để ý tới hai người giải thích, Thượng Thần trưởng lão cười lạnh:
- Ngươi cảm thấy Ích Huyệt cảnh trung kỳ có thể sử dụng hai ngón tay tiếp được một kiếm do Vương Đào thiếu gia toàn lực đánh xuống không?
- Chuyện này... - Vương Hoằng tộc trưởng dừng lại.
Hai ngón tay giữ lại một kiếm đánh toàn lực của Vương Đào... nếu bình thường là cường giả Ích Huyệt cảnh, đúng thật là rất khó có thể làm được!
Trương lão sư này mặc dù lý luận rất tốt, nhưng trẻ tuổi như vậy thì đến được Ích Huyệt cảnh trung kỳ... Ngay cả hắn cũng không tin.
Dù sao đi nữa thì chuyện này cũng quá kinh khủng!
- Vương Đào thiếu gia, ta biết ngươi muốn bái Trương Huyền làm thầy, lúc này mới cố ý nói những lời này để đề cao thanh danh của hắn, nhưng mọi thứ phải có chừng mực, vượt qua quá nhiều, cũng không dễ... – Thấy Vương Hoằng câm miệng không nói gì, Thượng Thần trưởng lão nói thẳng, khí độ Lăng Vân, phóng khoáng tự do, đang muốn tiếp tục thẳng thắn nói thêm một ít lý luận cao thâm để chứng minh Vương Đào nói dối, liền nghe được tiếng của lão sư trực ban ở bên ngoài gian phòng vang lên lần nữa.
- Thượng trưởng lão!
- Tìm Trương Huyền? Ai? Tại sao cả ngày hôm nay đều như vậy?
Người này cũng tìm, người kia cũng tìm...
- Dạ... Là thế tử của Trấn Nam Vương, Bạch Tốn tiểu Vương gia! - Trực ban lão sư nói.