71. Chương 71: Tôi không dám!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 71: Tôi không dám!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Bạch Tốn Tiểu vương gia?
Tất cả mọi người trong phòng đều chấn động.
Vị Bạch Tốn Tiểu vương gia này, dù tuổi còn trẻ, nhưng là thiên tài võ thuật, mười bảy tuổi đã đạt đến đỉnh cao võ giả năm tầng. Tại toàn bộ Thiên Huyền Thành Đô, tiếng tăm của hắn vô cùng lừng lẫy.
Trầm Truy bệ hạ từng đích thân đánh giá, cho rằng hắn có thể trở thành võ giả cảnh cường trẻ tuổi nhất của Thiên Huyền vương quốc!
Trấn Nam vương trấn thủ nam cảnh, không ở vương đô, nhưng vị Tiểu vương gia này cũng không học tại Hồng Thiên học viện. Thay vào đó, nhờ thành tích xuất sắc, hắn đã thi vào Bắc Võ học viện, một học viện uy danh còn vượt xa Hồng Thiên học viện!
Bắc Võ học viện vốn là học viện hàng đầu, có danh sư ngồi trấn giữ.
Chỉ những thiên tài nổi danh khắp mười ba nước mới có thể thi vào đây.
Những ngày qua, hình như Trấn Nam vương quay về Thiên Huyền thành nhận chức, hắn cũng đi theo phụ thân trở về. Chỉ là... Hắn đến đây làm gì? Tìm Trương Huyền lão sư?
Một người là lão sư kém cỏi nhất, một người là thiên tài siêu cấp, con trai độc nhất của đệ nhất quyền thần... Hai người hoàn toàn không có chút quan hệ nào!
Giữa họ có thể có chút hiểu biết gì? Địa vị cách biệt quá lớn!
- Mời vào!
Dù không rõ nguyên nhân, Thượng Thần trưởng lão vẫn không dám thất lễ, vội vẫy tay.
Chỉ lát sau, một thiếu niên áo trắng bước vào, phía sau theo vài tùy tùng, tất cả đều mặc áo giáp, ánh mắt lạnh lùng.
Thiếu niên tuổi còn trẻ, nhưng khí thế cường đại, sức mạnh toàn thân như mặt trời chiếu sáng, khiến người ta cảm thấy áp lực, mạnh mẽ.
Đều là võ giả năm tầng đỉnh cao, nhưng so về khí thế, Bạch Tốn vượt trội hơn Thượng Bân, Trầm Bích Như rất nhiều.
- Chào Tiểu vương gia...
Thượng Thần, Vương Hoằng tộc trưởng và mọi người đồng loạt đứng dậy.
Vương gia tuy là một trong tứ đại gia tộc của Thiên Huyền vương thành, nhưng cùng vị quyền thần trấn thủ một phương như Trấn Nam vương, vẫn có chênh lệch nhất định.
Bất cứ lúc nào, nơi nào, người nắm giữ quân đội luôn là người có quyền lên tiếng.
- A! Trương đại sư, ngươi quả nhiên ở đây...
Tùy ý khoát tay áo, không để ý đến đám người Thượng Thần đang cúi chào, Bạch Tốn mắt nhìn loạn, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, phấn khích bước tới trước mặt Trương Huyền.
- Ngươi làm sao lại đến đây?
Trương Huyền hơi nhướng mày.
Dù Lục Trầm đại sư nói, muốn hắn theo mình học tập, nhưng... Cũng không cần nghe lời như vậy đi, thật sự là tìm đến đây!
- Cha ta nhận chức xong liền đi, vương thành ta chờ không được bao lâu, đương nhiên muốn mau chóng cùng đại sư học tập, tranh thủ thông qua sát hạch!
Bạch Tốn giải thích một câu.
- Đại sư?
Bạch Tốn Tiểu vương gia làm sao biết hắn? Quan hệ giữa họ như thế nào? Không phải xưng hô lão sư sao? Sao lại xưng đại sư?
Nhìn thấy Bạch Tốn quả nhiên tìm Trương Huyền, hơn nữa thân thiết như vậy, tất cả mọi người lần thứ hai như nằm mơ.
Chuyện gì xảy ra?
Họ lại thật sự nhận thức...
Trương Huyền không phải lão sư sao?
Đại sư... Đây là cách xưng hô gì?
Hơn nữa... Trương Huyền ngươi đây là thái độ gì? Lẽ nào không thấy Thượng Trường Lão, Vương tộc trưởng nhìn thấy Tiểu vương gia đều khom người sao? Ngươi không những không hành lễ, còn cau mày, nhăng mặt cái em gái ngươi a... Ai cho ngươi cái gan lớn như thế?
- Làm càn!
Thượng Thần trưởng lão không nhịn được nữa, bước lên phía trước, khí thế hống hách:
- Trương Huyền, ngươi làm sao cùng Tiểu vương gia nói chuyện như vậy? Còn không lập tức bái kiến? Thân là lão sư, liền chút lễ nghi cũng không hiểu sao, quả thật không có quy củ, mất mặt xấu hổ!
Nói xong, một mặt tươi cười nhìn về phía Bạch Tốn:
- Bạch tiểu vương gia, ngươi đừng nóng giận, Trương Huyền này, thực lực thấp kém, người cũng ngốc, không hiểu lễ nghi...
Hắn lời còn chưa nói hết liền nhìn thấy Bạch tiểu vương gia hơi nhướng mày, trong mắt lộ ra hàn khí lạnh lẽo, cả người như sư tử xù lông.
- Con mẹ nó ngươi là ai vậy? Cút sang một bên! Trương Huyền đại sư, tính theo bối phận còn là ông nội ta, con mẹ nó ngươi nói như vậy, là muốn tìm cái chết sao?
- Ông nội sao?
Rầm!
Mọi người lần thứ hai ngã xuống.
Ta khéo, tiểu vương gia của ta ơi, ngươi có biết cái tiếng “gia gia” này nghĩa là thế nào không?
Phụ thân của Bạch tiểu vương gia là Trấn Nam vương, cùng quốc vương Trầm Truy bệ hạ ngang hàng luận giao... Ngươi nói hắn là gia gia ngươi, há không cho thấy bối phận của hắn còn trên cả Trầm Truy bệ hạ?
Thượng Bân trưởng lão mới vừa hung hăng cực kỳ, hiện giờ toàn thân run lên, suýt chút nữa không ngất đi.
Đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Phát sinh cái gì...
Đặc biệt là hai người Thượng Bân, Tào Hùng lập tức muốn điên rồi, tóc đều bị vồ xuống một đống, con ngươi bất cứ lúc nào cũng sẽ thoát ly viền mắt.
Liền ngay cả Mạc trưởng lão vẫn trấn định tự nhiên, cũng cảm thấy cằm tê rần, chẳng biết lúc nào đã giật một mảng râu xuống.
- Không sai! Trương gia gia chính là một đời thư họa đại sư, thực lực càng là cường hãn, ba người như ta đều không phải là đối thủ, ngươi dĩ nhiên nói hắn làm càn, thực lực thấp kém? Con mẹ nó ngươi chính là muốn chết? Hay là tìm đánh? Bạch Dương!
Bạch Tốn vẫy tay một cái.
- Có thuộc hạ!
Nương theo tiếng la, một người trung niên từ phía sau hắn bước ra.
- Vả miệng!
Bạch Tốn nói.
- Dạ!
Người trung niên đi lúc đi ra còn không chút bắt mắt, giờ khắc này mí mắt vừa nhấc, một luồng sát khí trong nháy mắt dâng lên, như là Địa ngục ác ma đi ra từ trong ngàn vạn hài cốt.
Tuy rằng tu vi giống như Thượng Thần trưởng lão, đều là Ích huyệt cảnh, có thể khí tức cả người cường đại hơn quá nhiều.
- Binh vương!
Trong lòng mọi người rùng mình.
Có thể có loại sát khí này, đều là binh sĩ luyện ra từ trong vô số trận chiến đấu, vô số tình huống cửu tử nhất sinh, loại binh sĩ này đều có thể nói binh vương, mỗi người ý niệm như sắt, cường hãn đến mức tận cùng, có thể vượt cấp chiến đấu.
Phóng thích sát khí xong, để tâm thần người hoảng hốt, ngay lập tức, người trung niên Bạch Dương đi tới trước mặt Thượng Thần trưởng lão, một cái tát quất tới.
Đùng!
Một tiếng vang lanh lảnh, Thượng Thần trưởng lão còn không phản ứng lại, liền bị đánh như con quay, quay một vòng, máu tươi phun mạnh, hàm răng rơi mất mười mấy cái.
- Ngươi...
Ổn định thân hình, Thượng Thần trưởng lão tức giận sắp nổ.
Hắn đường đường Hồng Thiên học viện trưởng lão, Ích Huyệt cảnh cường giả, lại bị người vả miệng trước mặt bao nhiêu người...
Có thể... Tuy rằng nổi giận nhưng hết cách rồi, đối phương là con trai độc nhất của Trấn Nam vương, Bạch tiểu vương gia, thật sự dám đánh hắn, Trấn Nam vương tuyệt đối sẽ giết tới, đem cả sào huyệt của hắn đều bưng!
Chuyện như vậy lại không phải chưa từng xảy ra.
Năm đó có một đại thế lực không kém gì Vương gia, có người không có mắt tìm Bạch tiểu vương gia gây phiền phức, đem hắn đả thương, bị Trấn Nam vương nổi giận mang binh nhảy vào phủ đệ, chém đầu cả nhà, cuối cùng Trầm Truy bệ hạ cũng không nói gì, trái lại động viên một trận, phong thưởng Bạch Tốn danh hào Tiểu vương gia.
Không phải vậy, coi như hắn là Thế Tử, cũng không có tư cách xưng là Tiểu vương gia.
- Đều là Trương Huyền... Càng nghĩ càng giận, một luồng lửa giận nổi lên nhưng không dám làm gì Bạch Tốn, không thể làm gì khác hơn là chuyển đến trên người Trương Huyền.
Thượng Thần trưởng lão trong lòng nhỏ máu, nhưng cắn răng nói.
- Không dám thì tốt, nói thật cho ngươi biết, ta là đang cứu ngươi đó, nếu như để Trương gia gia ra tay, hắn không khống chế được khí lực, ngươi khẳng định đã sớm chết rồi!
Nói đến đây Bạch Tốn nhớ tới cuộc giao chiến vào buổi tối ngày hôm ấy, thân thể không tự chủ được rùng mình một cái.
Hắn nói là lời thật, vị Trương đại sư ở trước mắt này, chỉ riêng thân thể cũng có lực lượng hơn bốn mươi đỉnh, then chốt còn không khống chế được khí lực, một cái tát quất tới, chính hắn không cảm thấy cái gì, người khác e rằng sẽ thành bánh thịt.