Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt)
Thám tử đại tài và kế hoạch 'ngoài quy trình'
Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt) thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ôi... Chẳng lẽ lúc ấy ngài Phong đang ở gần đó và trông thấy tôi sao?" Odetta kinh ngạc hỏi. Phản ứng của cô cho thấy phán đoán của Giác ca lần này hoàn toàn chính xác với thực tế.
"Ừm... Chỉ là suy luận theo lẽ thường một chút thôi." Phong Bất Giác đáp, trong lòng lại tự giễu cợt: "Có nhầm lẫn gì không... Mấy suy luận vớ vẩn lúc nãy cũng đoán đúng kha khá, mà bây giờ suy luận nghiêm túc thì lại càng không sai chút nào... Phải làm gì với tám chương còn lại đây, vụ án này sao mà đơn giản thế!
Phu nhân, bà cũng quá thật thà rồi! Một NPC có vẻ ngoài và khí chất như bà chẳng lẽ không thể có chút mưu mẹo nào sao? Giờ bà nói hết ra thế này, chẳng phải đã ném luôn nguyên nhân hung thủ bố trí phòng kín ra ánh sáng rồi sao! Giờ chỉ cần tìm được động cơ của Patton là có thể kết án rồi chứ gì...
Mà cái tên Patton này cũng chẳng giúp được gì, ngoài Schofield ra thì ngươi còn có thể lay động ai nữa không? Chưa kể, cho dù một mình Schofield đến xử lý vụ án này, cuối cùng cũng có thể phá án chứ? Rốt cuộc để ta mang thân phận 'thám tử lừng danh' để làm gì chứ... Vụ án này đổi thám tử thành cảnh sát cũng giải quyết được thôi.
Cứ thế viết tiếp thật sự ổn sao... Bởi vì độ dài quá dư dả, tên tác giả đã điên cuồng bắt đầu miêu tả ta một cách kinh dị các kiểu... Cái gã này, từ trước khi truyện đạt hơn một triệu chữ đã thiết lập cho ta sở thích đọc, đam mê suy luận cùng với việc không thể sợ hãi, giờ còn đổ dồn sự chú ý vào cốt truyện, thỉnh thoảng lại cho ta lấy lý do ra ngoài lấy tài liệu để kéo dài tiến độ sáng tác. Bây giờ lại đột nhiên thêm cho ta hai cái thuộc tính khó hiểu 'không biết buộc dây' và 'chuuni lúc nấu', quả thực bịa ra được thêm một ngàn mấy trăm chữ, tuy trông như làm phong phú tính cách nhân vật, nhưng bản đại gia cứ có cảm giác phong cách và hạn cuối của mình liên tục bị hắn kéo xuống..."
Đương nhiên, Phong Bất Giác không hề hay biết rằng nhân vật chính tự xưng là Vương mỗ* đã từng dám châm biếm tác giả trong chính truyện của mình, đến khi truyện kết thúc vẫn còn là "xử nam". Bởi vậy, hắn mới dám tự tin chửi bới trong đầu như thế, mong mọi người đừng để ý.
Trở lại chuyện chính.
Ngay lúc này, cánh cửa bếp từ bên ngoài bị đẩy vào, thanh tra Schofield ló đầu vào, thấy Giác ca liền nói: "A, ngài Phong, ngài thật sự ở đây." Hắn dừng lại một chút rồi tiếp lời: "Ôi, là ngài đang đứng bếp sao?"
"Đúng vậy." Phong Bất Giác quay đầu đáp, "Sao vậy? Chẳng lẽ từ trước đến giờ anh chưa từng xuống bếp sao?"
"A... Ha ha..." Schofield cười, "Vợ tôi rất giỏi nấu ăn, hầu như không cho tôi xuống bếp."
"A..." Phong Bất Giác đáp qua loa một tiếng, trong lòng thầm lẩm bẩm: "Này này... Ta chỉ thuận miệng hỏi một chút, ngươi cứ trực tiếp trả lời 'không có' là được rồi, cần gì phải bày ra vẻ mặt cười muốn ăn đấm như thế kia... Lại còn nói thêm mấy lời thừa thãi...
Với khả năng suy luận của bổn đại gia, vừa thấy cái bụng phệ và chiếc nhẫn trên ngón áp út của ngươi là đã đoán được tài nấu nướng của vợ ngươi không tệ rồi... Giờ ngươi lại trưng vẻ mặt này rõ ràng là có ý chế nhạo ta mà...
Quả nhiên là bởi vì biểu hiện đê hèn của ta lúc nãy nên cái tên này cảm thấy bất mãn sao...
Thấy ta chướng mắt thì cứ nói thẳng ra đi... Nói mấy câu như 'Mời đón bảy quyền chính nghĩa của ta, ngài Phong!' cũng đâu có khó."
"A, vâng, tôi đến đây để báo cho ngài biết rằng phu nhân Carol, lão gia Colston, quản gia Henderson, Tiến sĩ Powell, ngài Patton, tiểu thư Nancy và Jack, đã toàn bộ tập trung ở phòng ăn." Schofield đáp, "Ngoài ra, nếu ngài cảm thấy không có vấn đề gì thì tôi muốn để Carl và Mark đưa thi thể nạn nhân lên trấn trước, ngài cũng biết đấy... mặc dù bây giờ là cuối thu, thi thể cũng đang ở trong bọc đựng xác, nhưng để thêm một lúc nữa thì mùi sẽ..."
"Này... Ngươi thật đúng là đầy nghĩa khí, báo luôn một mạch tên của bảy người ra, được gần hai mươi mấy chữ, rồi ngay sau đó lập tức nối tiếp một câu không liên quan để che giấu..." Phong Bất Giác thầm khen trong lòng.
"Ừ, cứ theo ý anh đi." Giác ca ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói, "À, mà, hiện trường vụ án cũng không còn gì cần xem xét, dù sao cũng đã không cần điều tra nữa rồi."
"Đã hiểu." Schofield đáp một tiếng rồi chuẩn bị rời đi.
Lúc này, Phong Bất Giác như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu gọi đối phương: "Thanh tra!"
"Sao vậy?" Schofield vội vàng dừng lại.
"Anh đã nói... Anh từng làm cảnh sát hình sự nhiều năm ở thành phố phải không?" Phong Bất Giác hỏi.
Ánh mắt Schofield khẽ biến đổi: "Đúng vậy, sao thế?"
"Vậy, ở cục cảnh sát thành phố lớn, anh có... người bạn đáng tin cậy nào không?" Phong Bất Giác hỏi một cách khá mơ hồ.
Schofield nghe xong liền hiểu, ý thực sự của Giác ca là: "Ngươi lăn lộn ở thành phố trong thời gian dài như vậy, hẳn sẽ có một vài mối quan hệ chứ?"
"Ừm... quả thật có một vài người bạn cũ có quan hệ tốt." Schofield khoác lên mình một vẻ mặt khác, đó là bộ dạng mà hắn có khi lần đầu tiên đến biệt thự này: tự tin, can đảm và cứng rắn.
"Xin thứ lỗi vì không thể tiếp đãi." Phong Bất Giác nói với hai người phụ nữ bên cạnh, đồng thời cầm lấy một chiếc khăn, vừa lau tay vừa đi ra cửa phòng bếp.
Sau khi đến bên cạnh Schofield, Giác ca một tay ôm vai đối phương, một tay đẩy cửa, dẫn hắn ra ngoài.
"Tôi biết... Ngài thanh tra không phải kiểu người hời hợt." Phong Bất Giác cười nói.
"Quá khen..." Vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt Schofield. Đây chính là lời khen từ vị thám tử lừng danh, đối với một thanh tra mà nói, cảm giác tự mãn trong chớp mắt này khó mà kìm lại. Để so sánh, điều này giống như việc Lương Triều Vỹ đến gần một diễn viên phụ và nói rằng "Anh đóng rất hay."
"Để tôi nói thẳng, thanh tra, tôi đã biết hung thủ là ai." Phong Bất Giác hạ giọng, nhìn qua hai bên hành lang một chút, sau khi xác định không có ai, hắn nói nhỏ, "Nhưng hiện tại còn thiếu một số thông tin nên không thể kết án. Chúng ta cần điều tra rõ động cơ của hắn, khi đó toàn bộ vụ án mới có thể sáng tỏ. Cho nên... cần bạn của anh giúp đỡ một chút."
"Ý của ngài là sao?" Schofield hỏi.
"Tôi muốn nhờ ngài gọi điện, liên lạc với mấy người bạn cảnh sát trong ngành, xem xem có ai có thể giúp anh đi kiểm tra quá khứ của tên hung thủ này." Phong Bất Giác nói.
"Nhưng làm vậy... dường như không đúng quy trình lắm..." Schofield nói.
Phong Bất Giác mỉm cười: "Cho nên mới cần 'người bạn đáng tin' chứ."
Schofield do dự mấy giây, rồi cũng cười: "Thám tử lừng danh quả thực là thám tử lừng danh... Xem ra ngài cũng hiểu rất rõ về khu vực màu xám trong giới cảnh sát nhỉ."
"Nói thì dễ thôi..." Phong Bất Giác nói, "Tôi chỉ biết những mánh khóe thông thường, chẳng hạn như tịch thu một số ma túy từ bọn côn đồ trên đường rồi đem đến nhà của một số tên lưu manh không thể bị kết án do không đủ bằng chứng, và rắc chúng vào lò sưởi. Mấy thứ đó... tôi đều hiểu."