Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 12: Ngôi Làng Bí Ẩn
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giấc ngủ của Trần Trường Sinh lần này là lần đầu tiên trong suốt hơn mười năm qua hắn được ngủ sâu và trọn vẹn đến vậy.
Không còn những cơn đau hành hạ, không tiếng sư huynh gọi dậy giữa đêm để thử chiêu, không cảm giác lạnh buốt dưới đất rừng hay cái cứng nhắc của chiếc giường gỗ cũ kỹ. Hắn chìm vào một thế giới dịu êm, ấm áp và yên tĩnh đến lạ kỳ.
Trong mơ, hắn thấy mình ngồi trong một căn nhà nhỏ bằng gỗ, trước mặt bày đầy gà quay, vịt nướng thơm lừng. Cha mẹ hắn ngồi cạnh, ánh mắt hiền hậu, mỉm cười nhìn hắn ăn. Nụ cười ấy như tia nắng ấm áp xua tan mọi nỗi đau, mọi cô độc mà hắn từng gánh chịu.
Khi tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua khung cửa chạm trổ tinh xảo, chiếu nhẹ lên mặt, Trần Trường Sinh từ từ mở mắt. Cả người hắn nhẹ bẫng, sảng khoái chưa từng thấy. Cơn đau kinh niên dường như tan biến, thay vào đó là cảm giác thư giãn, dễ chịu đến lạ.
"Đây là..." Hắn ngơ ngác nhìn trần nhà trang trí hoa văn cầu kỳ, rồi cúi xuống nhìn tấm nệm lông Tuyết Điêu mềm mại dưới thân. Ký ức ngày hôm qua ùa về.
À, đúng rồi. Hắn đang ở Túy Tiên Lâu, phòng nghỉ xa hoa nhất.
Hắn ngồi dậy, vươn vai. Lần đầu tiên, cơ thể hắn không phát ra tiếng "rắc rắc" quen thuộc, mà tràn đầy sinh lực, dẻo dai. Hắn liếc sang ao thuốc bên cạnh, nước vẫn còn ấm. Có lẽ nhờ ngâm mình tối qua mà cơ thể được thả lỏng đến vậy.
"Giá mà ngày nào cũng được thế này thì tốt biết mấy," hắn lẩm bẩm, lòng dâng lên khao khát mãnh liệt với một đời sống bình yên.
Đúng lúc ấy, một luồng kiếm khí sắc bén nhưng được kiềm chế cực tốt bỗng bùng lên từ góc phòng. Trần Trường Sinh giật mình quay lại, thấy Lâm Phong đang ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn, mắt nhắm nghiền. Thanh Phong Kiếm đặt ngang đùi, rung nhẹ, như đang cộng hưởng cùng chủ nhân. Linh khí trong phòng cuộn về phía y, tạo thành một xoáy nhỏ.
Một lúc sau, xoáy linh khí tan dần. Lâm Phong thở ra một hơi dài, luồng khí trắng đục bay ra như mũi tên. Y từ từ mở mắt, và trong khoảnh khắc đó, một tia kiếm quang lóe lên trong đôi đồng tử rồi vụt tắt.
Khí chất của y so với hôm qua đã thay đổi rõ rệt. Vẫn là chính khí lẫm liệt, nhưng giờ thêm phần sắc bén, nội liễm và thâm sâu hơn.
"Luyện Khí tầng chín!" Lâm Phong cảm nhận linh lực dồi dào trong đan điền, không giấu nỗi niềm vui sướng. Chỉ một đêm tu luyện trong căn phòng này, hiệu quả còn vượt xa một tháng khổ tu trước kia. Không chỉ đột phá, kiếm ý của y còn được gột rửa, trở nên tinh thuần hơn rất nhiều.
Y biết, tất cả là nhờ "tiền bối". Không chỉ vì căn phòng tu luyện tuyệt vời, mà quan trọng hơn là những "chỉ điểm" vô hình. Đạo lý "Đại Đạo Chí Giản", "Phản Phác Quy Chân" mà y tự ngộ, đã giúp tâm cảnh đột phá, kéo theo tu vi tăng vọt.
Lâm Phong đứng dậy, thấy Trần Trường Sinh đã tỉnh, liền bước tới, cúi người hành lễ trang trọng.
"Đa tạ tiền bối đã ban cho cơ duyên!"
Trần Trường Sinh nhìn y với ánh mắt khó hiểu. Hắn ngủ một giấc, ban cho cơ duyên gì?
"Ngươi nói gì vậy?"
Lâm Phong thấy "tiền bối" thản nhiên như không, lòng càng thêm khâm phục.
Cao nhân quả nhiên là cao nhân, ban ơn trời biển mà xem như chuyện nhỏ!
"Bẩm tiền bối, nhờ phúc của ngài, vãn bối đã may mắn đột phá lên Luyện Khí tầng chín," y thành khẩn nói.
"Ồ, vậy à? Chúc mừng." Trần Trường Sinh gật gù, xoa bụng đang kêu réo. "Ta đói rồi, có gì ăn không?"
Lâm Phong lại sững người, rồi nhanh chóng tự hiểu.
Đúng rồi! Tu vi đột phá có gì đáng khoe trước tiền bối? Với cảnh giới của ngài, Luyện Khí tầng chín chẳng khác chi con kiến! Điều quan trọng nhất của sinh mệnh vẫn là những nhu cầu cơ bản — Ăn! Tiền bối đang dùng hành động dạy ta đừng kiêu ngạo, phải giữ vững bản tâm!
"Dạ, vãn bối sẽ cho người mang bữa sáng lên ngay!" Lâm Phong vội đáp, rồi chạy ra mở cửa.
Bữa sáng còn thịnh soạn hơn tối hôm qua: cháo linh cốc, bánh bao nhân thịt yêu thú, linh quả tươi ngon… Trần Trường Sinh lại ăn đến quên trời đất.
Sau khi ăn no, Lâm Phong cẩn trọng hỏi: "Tiền bối, tiếp theo chúng ta nên đi đâu? Hay… ở lại Thanh Dương Thành thêm vài ngày?" Y có chút lưu luyến căn phòng tu luyện tuyệt vời này.
Trần Trường Sinh lập tức lắc đầu. Ở lại? Để đợi Vương gia tới gây sự lần nữa? Hắn sợ phiền phức lắm rồi.
"Đi. Rời khỏi đây ngay." Hắn nói dứt khoát.
"Dạ, vâng!" Lâm Phong thấy "tiền bối" đã quyết, không dám cãi lời.
Tiền bối muốn đi, chắc chắn có thâm ý. Có lẽ ngài cảm thấy nơi phồn hoa không phù hợp tu hành, muốn tìm về với thiên nhiên yên tĩnh. Hoặc là, ngài đã cảm nhận được một cơ duyên mới phía trước!
Khi hai người chuẩn bị rời đi, Tôn Bằng đã đợi sẵn ở cửa. Ông ta miễn toàn bộ chi phí, rồi cung kính đưa họ một túi trữ vật.
"Tiền bối, đây là chút thành ý nhỏ của Túy Tiên Lâu, bên trong có ít linh thạch và lương khô, dùng cho lộ phí. Mong ngài nhận cho."
Trần Trường Sinh định từ chối, nhưng nghe thấy "lương khô", hắn do dự. Cuối cùng, hắn nhận lấy. Đồ ăn miễn phí, không lấy mới là dại.
Hai người rời Túy Tiên Lâu dưới ánh mắt cung kính của Tôn Bằng và nhân viên. Khi bước ra đường, Trần Trường Sinh lập tức cảm nhận sự thay đổi.
Mọi ánh mắt đổ dồn về họ. Không còn khinh miệt hay tò mò như hôm qua, mà là kính sợ, sùng bái, lẫn chút hoảng sợ. Người dân tự động dạt sang hai bên, nhường đường rộng rãi. Tiếng xì xào không ngớt.
"Nhìn kìa! Chính là vị cao nhân đó!"
"Ngài trông bình thường quá, đúng là khí chất phản phác quy chân trong truyền thuyết!"
"Đừng nhìn thẳng! Trêu chọc ngài, cả nhà cũng không đủ bồi thường đâu!"
Trần Trường Sinh bị nhìn chằm chằm nên vô cùng khó chịu. Hắn rụt cổ, kéo vành áo thấp, bước nhanh, chỉ mong thoát khỏi thành phố phiền phức này.
Lâm Phong đi bên cạnh, lưng thẳng, ngực ưỡn, tự hào chưa từng có. Được đi cùng cao nhân như thế này, là vinh hạnh lớn nhất đời y.
Rời Thanh Dương Thành, Trần Trường Sinh như trút được gánh nặng ngàn cân. Cảm giác bị hàng trăm ánh mắt dò xét, tiếng thì thầm không dứt, không khí tiềm tàng phiền phức — tất cả khiến hắn ngột ngạt. Hắn thà bị yêu thú gặm còn hơn đối mặt với sự phức tạp của con người.
Con đường đất trải dài trước mặt, hai bên là đồng lúa xanh mướt đến tận chân trời. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất, mùi cỏ. Sự yên bình của thôn dã khiến tâm trạng Trần Trường Sinh tốt lên. Hắn ngâm nga vài câu chẳng ra điệu, bước chân cũng nhẹ tênh.
Lâm Phong đi bên, thấy dáng vẻ thảnh thơi của "tiền bối", lòng dâng lên một tầng ngộ.
Tiền bối quả nhiên ưa thích thiên nhiên hơn chốn phồn hoa. Đây là cảnh giới hòa hợp trời đất, xa lánh hồng trần. Con đường tu luyện của ta còn dài phải học hỏi!
"Tiền bối," Lâm Phong cung kính hỏi, "chúng ta đi về hướng đông bắc, khoảng ba ngày nữa sẽ tới một trấn nhỏ, có thể nghỉ chân ở đó."
"Ừ, tùy," Trần Trường Sinh lơ đãng đáp.
Hai người tiếp tục hành trình. Ban ngày đi đường, ban đêm tìm hang động hay gốc cây lớn để nghỉ. Lâm Phong thiền tu, còn Trần Trường Sinh nhóm lửa nướng thịt yêu thú săn được, hoặc đơn giản là tìm chỗ êm ngủ một giấc. Cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên, đúng như những gì hắn hằng mơ ước. Hắn thậm chí nghĩ, đi cùng tên nhóc này cũng không tệ, ít nhất không lo đói.
Sau ba ngày, khi mặt trời ngả về tây, nhuộm đỏ một góc trời, họ thấy một ngôi làng nhỏ nép dưới chân dãy núi xanh. Vài cột khói bếp bay lên mờ ảo, trông rất yên bình.
"Tiền bối, phía trước có làng. Vào đó nghỉ đêm được không?" Lâm Phong đề nghị.
"Được," Trần Trường Sinh gật đầu. Đi đường bụi bặm, có chỗ tắm rửa, có giường ngủ thì còn gì bằng.
Nhưng khi đến gần, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa.
Quá yên tĩnh.
Yên lặng đến đáng sợ. Chiều muộn, đáng lẽ trẻ con chạy chơi, người lớn từ đồng về, vậy mà cả làng không một bóng người. Con đường đất vào làng vắng tanh, hai bên là những căn nhà gỗ cửa đóng then cài kỹ. Không tiếng chó sủa, không tiếng gà gáy, chỉ có tiếng gió rít qua mái tranh, lạnh lẽo rợn người.
Không khí u ám, nặng nề, như bị một đám mây đen vô hình đè xuống.
Lâm Phong lập tức cảnh giác. Là kiếm tu, trực giác y rất nhạy. Y cảm nhận được nỗi sợ và tuyệt vọng rải rác trong không khí.
"Tiền bối, nơi này không ổn," y nói nhỏ, tay đã đặt lên chuôi Thanh Phong Kiếm.
Trần Trường Sinh cũng thấy khó chịu. Không có sát khí hay yêu khí, nhưng áp lực này khiến hắn nhớ lại cảm giác bị các sư huynh mạnh nhất "mượn" để thử chiêu — một bất an sâu thẳm trong tiềm thức.
"Hay là đi chỗ khác?" Hắn đề nghị. Trực giác của một "bao cát" chuyên nghiệp mách bảo: nơi này phiền phức to.
Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Không được. Dân làng rõ ràng đang gặp chuyện kinh khủng. Là tu sĩ chính đạo, gặp bất bình sao có thể làm ngơ?"
Trần Trường Sinh trong lòng kêu khổ. Lại nữa rồi! Cái tinh thần chính nghĩa chết tiệt này của tên nhóc sớm muộn gì cũng hại chết hắn (về tinh thần).
"Nhưng..."
"Tiền bối," Lâm Phong quay sang, ánh mắt thành khẩn. "Ngài đã dạy vãn bối rằng, tu luyện không chỉ tăng tu vi, mà là giữ vững đạo tâm. Thấy người gặp nạn mà không cứu, vậy tu tiên để làm gì?"
Trần Trường Sinh câm lặng. Hắn dạy câu đó khi nào?
Thấy "tiền bối" im lặng, Lâm Phong tự cho là ngài đã đồng ý. Y vui vẻ nói: "Vào xem sao. Tìm quán trọ nghỉ trước đã."
Hai người bước vào đường chính làng. Tiếng bước chân vang lên lạc lõng trong im lặng chết chóc. Thỉnh thoảng, họ cảm nhận ánh mắt sợ hãi lén nhìn qua khe cửa.
Đi một đoạn, họ thấy một quán trọ hai tầng, biển gỗ cũ kỹ ghi hai chữ: "Quán Trọ Bình An" — có lẽ là nơi duy nhất trong làng.
Lâm Phong gõ cửa. "Cốc, cốc, cốc."
Không tiếng trả lời.
Y gõ lại, giọng ôn hòa: "Cho hỏi có ai ở nhà không? Chúng tôi là lữ khách, muốn nghỉ chân."
Bên trong vẫn im lặng.
Trần Trường Sinh mất kiên nhẫn, bước lên định đập mạnh. Nhưng chưa kịp làm, cánh cửa "két" một tiếng, hé ra khe nhỏ. Một đôi mắt già nua, đầy sợ hãi và cảnh giác nhìn ra.
"Các... các người là ai? Đến đây làm gì?" Giọng nói run rẩy.
"Lão bản, chúng tôi chỉ muốn trọ một đêm," Lâm Phong chắp tay.
Người bên trong im lặng lâu, như đang đánh giá. Có lẽ thấy khí chất chính trực của Lâm Phong và vẻ ngoài vô hại (thậm chí mệt mỏi) của Trần Trường Sinh, ông ta mới từ từ mở cửa.
Một lão già tóc bạc, lưng còng, mặt đầy nếp nhăn. Ông ta nhìn hai người, rồi vội vàng liếc ra đường vắng, nhanh chóng lách người ra hiệu họ vào.
"Mau... mau vào đi!"
Vừa bước vào, lão già liền đóng sầm cửa, cài then cẩn thận, như sợ có thứ gì theo vào.
Bên trong quán tối om, mùi ẩm mốc. Đồ đạc đầy bụi, mạng nhện giăng khắp nơi — rõ ràng đã lâu không có khách.
"Lão bản, làng này xảy ra chuyện gì? Sao vắng vẻ thế này?" Lâm Phong không nhịn được hỏi.
Lão già mặt biến sắc, vội xua tay. "Tiên... tiên sư, ngài đừng hỏi nhiều. Muốn trọ thì ta sắp xếp, không thì mời đi. Đừng gây phiền cho lão già này."
Trần Trường Sinh không quan tâm chuyện làng. Hắn nhìn quanh: "Có đồ ăn không? Và cho hai phòng tốt nhất."
Lão già liếc hắn, rồi nhìn Lâm Phong, thở dài: "Chỉ còn một phòng trống. Đồ ăn chỉ có thịt khô và màn thầu. Hai vị dùng tạm."
Lâm Phong thấy thái độ lão già, biết hỏi thêm vô ích. Y gật đầu: "Vậy cũng được. Phiền lão bản dẫn đường."
Lão già dẫn họ lên tầng hai. Phòng bám bụi, nhưng ít nhất có hai giường, trông khá chắc chắn.
Sau khi lão già mang đồ ăn lên rồi vội rời đi, Lâm Phong nhíu mày: "Tiền bối, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Dân làng rõ ràng đang bị nỗi sợ bao trùm."
Trần Trường Sinh đang nhai miếng thịt khô cứng như đá, nghe vậy gắt gỏng: "Có uẩn khúc thì kệ đi. Ăn xong ngủ, sáng mai đi sớm. Ta không muốn dính vào rắc rối."
"Nhưng tiền bối..."
"Không nhưng nhị gì cả," Trần Trường Sinh cắt ngang. "Ta mệt rồi."
Lâm Phong thấy "tiền bối" không muốn can thiệp, trong lòng thất vọng nhưng không dám trái lời. Y chỉ biết tự nhủ: sẽ tự điều tra.
Đêm đó, Trần Trường Sinh vừa đặt lưng xuống giường cứng là ngủ luôn. Hắn quá mệt.
Lâm Phong không ngủ được. Y ngồi xếp bằng trên giường, tay đặt trên Thanh Phong Kiếm, lắng nghe mọi động tĩnh. Nhưng cả đêm trôi qua trong im lặng ngột ngạt. Không một tiếng động.
Sáng hôm sau, khi xuống lầu, họ thấy lão chủ quán co ro một góc, mặt trắng bệch, người run rẩy.
"Lão bản, ông sao vậy?" Lâm Phong hỏi.
Lão già ngẩng đầu, thấy hai người, nước mắt già nua trào ra. Ông bò tới, ôm chân Lâm Phong, khóc lóc thảm thiết.
"Tiên sư! Cầu xin cứu làng này! Cứu lão già này với!"
Trần Trường Sinh đang định tìm nước uống, thấy cảnh này thì đứng lại. Lâm Phong vội đỡ lão dậy.
"Lão bản, từ từ nói. Rốt cuộc làng có chuyện gì?"
Có lẽ vì quá sợ, lão già không giấu nữa. Ông kể với giọng đứt quãng.
Hóa ra nửa tháng nay, làng liên tục xảy ra mất tích bí ẩn. Cứ vài ngày lại có người biến mất — không phân biệt tuổi tác, giới tính. Tồi tệ nhất là họ đều biến mất ngay trong nhà mình, dù cửa khóa kỹ. Không tiếng la hét, không dấu vết. Người cứ thế bốc hơi, chỉ để lại căn phòng trống không.
"Tối... tối qua, lại có người mất tích," lão run rẩy nói. "Là gia đình thợ rèn A Hổ cuối làng. Cả nhà ba người, không còn ai..."
Ban đầu, dân làng nghĩ do yêu thú trên núi, cử trai tráng đi tìm nhưng vô ích. Sau lại cho là quỷ thần trừng phạt, lập đàn cúng bái cũng không hiệu quả. Nỗi sợ lan rộng, không ai dám ra khỏi nhà sau hoàng hôn. Cả làng sống trong cảnh nơm nớp, chẳng biết lúc nào đến lượt mình.
"Lão già sống một mình, không biết có qua nổi đêm nay không... Hai vị tiên sư, các ngài có thần thông, xin cứu giúp dân làng!" Lão quỳ xuống dập đầu.
Lâm Phong nghe xong, lửa giận bừng bừng. Y nắm chặt chuôi kiếm, chính khí tỏa ra.
"Yêu ma tác quái, hại dân lành, không thể dung thứ! Lão bản yên tâm, chuyện này, tôi nhất định sẽ quản!"
Trần Trường Sinh đứng bên, nghe hết câu chuyện, lòng chỉ cảm thấy một điều: phiền phức to rồi. Hắn biết, với tính cách Lâm Phong, y chắc chắn sẽ không bỏ đi. Mà Lâm Phong không đi, hắn cũng khó mà thoát.
Quả nhiên, Lâm Phong quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy mong đợi và kính nể.
"Tiền bối, chuyện này..."
Trần Trường Sinh thở dài, nhìn vẻ mặt đáng thương của lão chủ, rồi lại nhìn ánh mắt kiên quyết của Lâm Phong. Hắn biết mình không thoát được.
"Ta chỉ muốn ngủ thôi mà..." Hắn lẩm bẩm, cuối cùng gật đầu bất đắc dĩ.
Lâm Phong thấy "tiền bối" đồng ý, mừng khôn xiết. Y lập tức kéo Trần Trường Sinh đi.
"Tiền bối, đến nhà thợ rèn xem có manh mối gì không!"
"Này, từ từ đã, ta còn chưa..."
Trần Trường Sinh bị Lâm Phong lôi xềnh xệch khắp làng để "hỏi thăm tình hình". Hắn bị kéo đến hiện trường nhà thợ rèn, nhìn căn phòng trống không. Bị kéo đi hỏi những gia đình mất người thân, nghe họ khóc lóc kể lể. Hắn chẳng hứng thú, chỉ muốn tìm chỗ ngủ bù. Nhưng Lâm Phong thì nhiệt tình vô cùng, tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết, hỏi từng người, như một vị thần thám thực thụ.
Cả ngày trôi qua trong bận rộn của Lâm Phong và mệt mỏi của Trần Trường Sinh. Họ không tìm ra manh mối nào. Kẻ gây án quá sạch sẽ, không để lại dấu vết.
Khi màn đêm buông xuống, không khí làng trở nên quỷ dị, căng thẳng. Lâm Phong quyết định: đêm nay không ngủ. Họ sẽ thức canh, đợi hung thủ lộ diện.
Trần Trường Sinh nghe vậy, mặt méo xệch. Hắn chỉ muốn hét lên "Ta muốn đi ngủ!", nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Lâm Phong, hắn chỉ biết thở dài, chấp nhận số phận.
Đêm đó, hai người ngồi trên nóc quán trọ, quan sát ngôi làng chìm trong bóng tối. Gió đêm lạnh thổi qua, mang theo tiếng khóc tỉ tê vọng lại từ đâu đó rất xa.