Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 13: Mặt Nạ Quỷ Hiện
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng đêm dày đặc như mực, nuốt chửng ngôi làng nhỏ vào lòng. Trăng đêm nay bị mây đen che phủ, chỉ thoáng ánh sáng yếu ớt, bạc nhạt, càng khiến cảnh vật thêm huyền bí, rợn người. Gió lạnh thổi qua những mái nhà tranh, vọng lên những tiếng rít gào thảm thiết, như tiếng khóc của những linh hồn vất vưởng không siêu thoát.
Trên nóc ngôi nhà cao nhất của quán trọ Bình An, hai bóng người ngồi im phăng phắc.
Một người ngồi thẳng lưng như cây tùng trên núi tuyết, đôi mắt sáng như sao, không ngừng quan sát từng ngóc ngách của ngôi làng. Tay đặt lên chuôi Thanh Phong Kiếm, toàn thân căng như dây đàn, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Đó chính là Lâm Phong, đang trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Người còn lại thì hoàn toàn khác. Hắn co ro, hai tay ôm gối, đầu lắc lư như gà mổ thóc. Cơn gió lạnh thổi qua khiến hắn run cầm cập, miệng ngáp dài đến tận mang tai, nước mắt tự nhiên chảy ra. Không ai khác chính là Trần Trường Sinh, người đang phải chịu đựng một trong những cực hình đời mình: bị bắt thức đêm.
Trời ơi, sao mình khổ thế này? Trần Trường Sinh gào thét trong lòng. Ở Thanh Vân Môn, sư huynh bắt hắn ngồi thiền suốt đêm. Trốn ra ngoài, lại bị yêu thú quấy rối. Đến cả ngủ cũng không yên. Đen đủi quá!
Hắn liếc nhìn Lâm Phong bên cạnh, dáng vẻ nghiêm túc như một hiệp khách chính phái. Sao tên nhóc này lại quan tâm chuyện người khác quá chừng? Dân làng mất tích thì liên quan gì đến y? Cứu một làng, liệu có cứu được thiên hạ?
"Tiền bối, ngài có thấy điều gì bất thường không?" Lâm Phong đột nhiên quay sang hỏi, giọng trầm thấp.
Trần Trường Sinh giật mình, suýt ngã khỏi mái nhà. Hắn vội vàng lắc đầu, cố tỏ ra tỉnh táo.
"Khụ... khụ... Chưa thấy gì. Đối phương dấu mình rất kỹ." Hắn nói bừa cho qua chuyện. Thực tế, hắn chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ ngày càng mạnh, còn "đối phương" ở đâu, hắn chịu.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng. "Đúng vậy. Kẻ này hành động rất cẩn trọng, ma khí cũng được che giấu kỹ. Nếu không có người mất tích, chẳng ai phát hiện ra. Chắc chắn không phải ma tu bình thường."
Trần Trường Sinh nghe mà chỉ muốn thở dài. Hắn chẳng quan tâm kẻ kia có tầm thường hay không, hắn chỉ muốn nằm xuống. Hắn bắt đầu hối hận vì đã ở lại. Đáng lẽ hắn nên bỏ mặc tên nhóc, tự đi kiếm chỗ ngủ.
Thời gian trôi dần.
Canh một... Canh hai...
Khi tiếng mõ canh ba vang vọng từ xa, không khí làng xóm càng thêm lạnh lẽo, ma quái. Đây là lúc con người ngủ say nhất, cũng là lúc bóng tối và tội ác hoạt động mạnh mẽ nhất.
Trần Trường Sinh gục xuống, đầu tựa vào ngói, tiếng ngáy đều đều vang lên. Hắn không thể chống lại sự cám dỗ của giấc ngủ được nữa.
Bỗng nhiên, Lâm Phong vỗ nhẹ vào vai hắn.
"Tiền bối, có động tĩnh!"
Trần Trường Sinh đang mơ thấy mình ăn một cái đùi gà quay khổng lồ, bị đánh thức đột ngột vô cùng bực bội. Hắn lờ đờ mở mắt, càu nhàu:
"Gì thế? Gà cháy rồi à?"
Lâm Phong không màng đến lời nói mê sảng của hắn. Ánh mắt y dán chặt vào một con hẻm tối tăm xa xa. "Nhìn kìa!"
Trần Trường Sinh dụi dụi mắt, nhìn theo hướng chỉ. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn thấy ba bóng đen đang di chuyển vô cùng nhẹ nhàng. Chúng mặc áo choàng đen che phủ kín từ đầu đến chân, thân pháp nhanh như mèo hoang trong đêm, gần như hòa nhập với bóng tối. Nếu không phải Lâm Phong có tu vi cao, người thường khó lòng phát hiện.
Một luồng ma khí âm u, dù được che giấu kỹ, vẫn tỏa ra khiến người ta không rét mà run.
Ba bóng đen dừng trước ngôi nhà gỗ vững chãi. Một tên lấy ra vật giống như con bọ cạp đen, đặt lên ổ khóa. Con bọ cạp động nhẹ, ổ khóa kêu "tách" rồi tự động mở.
Thủ đoạn thật quỷ quái!
Ba tên ma tu cảnh giác nhìn quanh, rồi lặng lẽ bước vào. Cánh cửa đóng lại như chưa từng có ai.
"Chúng tấn công rồi!" Lâm Phong nghiến răng, mắt bừng sát khí. "Mục tiêu là nhà trưởng làng!"
Y quay sang Trần Trường Sinh, giọng nghiêm túc:
"Tiền bối, ngài ở đây quan sát tình hình, tuyệt đối đừng hành động bừa. Đám ma tu này rất nguy hiểm. Đệ đi trước!"
Nói xong, chưa kịp để Trần Trường Sinh phản ứng, Lâm Phong đã lướt xuống từ mái nhà, nhẹ nhàng như một mũi tên rời cung, lao về phía nhà trưởng làng.
Trần Trường Sinh ngồi trên mái, ngáp dài.
Ở lại quan sát? Tốt quá! Hắn chẳng muốn đi.
Hắn tìm tư thế thoải mái hơn, chuẩn bị xem xong phim thì đi ngủ.
Lâm Phong di chuyển cực nhanh. Chỉ trong vài hơi thở, y đã tới trước cửa nhà trưởng làng. Y không xông vào ngay, mà nín thở, áp tai nghe ngóng.
Bên trong vang lên vài tiếng động nhỏ, xen lẫn tiếng thì thầm và tiếng khóc bị dồn nén của một đứa trẻ.
Không thể chờ đợi thêm!
"Phá!"
Lâm Phong hét lớn, dồn linh lực vào chân, đạp mạnh một cú.
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ vững chãi bị phá tan tành.
Cảnh tượng bên trong hiện ra: ba tên ma tu áo đen đã bắt giữ gia đình trưởng làng. Trưởng làng và vợ bị dây đen trói chặt, miệng bị nhét giẻ, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Một tên ma tu bế đứa con trai năm, sáu tuổi, tay bịt miệng đứa bé, khiến nó không thể khóc.
Thấy cửa bị phá, ba tên ma tu giật mình quay lại. Khi nhìn thấy Lâm Phong, mắt chúng lóe lên hung ác.
"Là ai?" một tên gằn giọng.
"Là kẻ diệt các ngươi!" Lâm Phong không nói lời thừa. Kiếm trong tay chính là ngôn ngữ của y.
Thanh Phong Kiếm rời vỏ, phát ra tiếng "ong" trong trẻo. Một đạo kiếm quang sáng rực như trăng rằm, chém thẳng về phía tên ma tu đang giữ đứa bé.
Tên ma tu hừ lạnh, ném đứa bé sang bên, rút ra thanh đoản đao cong như lưỡi liềm, tỏa ra ma khí đen ngòm, đỡ.
"Keng!"
Kiếm và đao va chạm, tóe lửa. Tên ma tu lùi lại hai bước, còn Lâm Phong vẫn đứng vững.
"Luyện Khí tầng chín? Hừ, chỉ có vậy!" Tên ma tu cười khẩy, nhưng lòng có chút kinh ngạc. Kiếm khí của đối phương thuần túy và sắc bén, rõ ràng là đệ tử danh môn.
Hai tên ma tu còn lại cũng lập tức tấn công. Một tên đánh Lâm Phong, một tên chạy đến bắt đứa bé.
"Muốn chết!"
Lâm Phong nổi giận. Y xoay người, kiếm pháp như nước chảy mây trôi.
"Thánh Kiếm Quyết - Vạn Kiếm Hợp Nhất!"
Trong chốc lát, hàng chục bóng kiếm ảo ảnh bao phủ ba tên ma tu. Kiếm quang lấp lánh, ép cho ba tên phải liên tục lùi, chỉ có thể chật vật phòng thủ.
Trần Trường Sinh ngồi trên mái nhà, nhìn Lâm Phong một mình đấu ba, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Tên nhóc này khá đấy. Mới Luyện Khí tầng chín mà đã áp đảo ba tên cùng cấp.
Nhưng sự áp đảo không kéo dài.
"Một lũ phế vật!"
Một giọng khàn khàn, âm u đột nhiên vang lên từ bóng tối ngôi nhà. Một bóng người bước ra. Kẻ này không mặc áo choàng đen, mà là bộ hắc bào thêu hoa văn đầu lâu kỳ dị. Hắn gầy như bộ xương di động, mặt hốc hác, đôi mắt lõm sâu, tỏa ánh sáng xanh lè như mắt thú săn đêm.
Khí tức trên người hắn mạnh mẽ và tà ác, hoàn toàn áp đảo mọi người.
Trúc Cơ sơ kỳ!
Lâm Phong cảm nhận áp lực kinh người, sắc mặt trắng bệch. Y không ngờ trong đám ma tu này lại có cao thủ Trúc Cơ kỳ.
"Đại nhân!" Ba tên ma tu thấy kẻ này xuất hiện, vội vàng cúi đầu.
Tên ma tu Trúc Cơ không thèm để ý chúng. Ánh mắt xanh lè dán chặt vào Lâm Phong, môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
"Kiếm tu chính đạo? Lại có Kiếm Tâm Thông Minh hiếm thấy. Tốt lắm! Huyết nhục và linh hồn của thiên tài như ngươi, chắc chắn là món thuốc bổ tuyệt vời!"
Hắn liếm môi khô khốc, dáng vẻ như quỷ đói gặp bữa ăn.
Lâm Phong rét lạnh trong lòng, nhưng không hề sợ hãi. Y siết chặt Thanh Phong Kiếm, ánh mắt vẫn kiên định.
"Ma đầu, đừng hòng làm càn! Có ta, các ngươi chớ hại một người dân!"
"Ha ha ha! Ngu xuẩn!" Tên ma tu cười lớn, tiếng cười khó nghe. "Chỉ bằng ngươi, một tên Luyện Khí kỳ, mà dám ngăn cản ta sao? Để ta cho ngươi thấy sự khác biệt giữa Luyện Khí và Trúc Cơ, là một trời một vực!"
Nói xong, hắn không dùng pháp bảo, chỉ giơ ngón tay xương xẩu chỉ về phía Lâm Phong.
"Thi Độc Chỉ!"
Một luồng sáng xanh lục, to bằng ngón tay, từ đầu ngón tay hắn bắn ra, mang mùi hôi thối, lao về phía Lâm Phong cực nhanh.
Lâm Phong cảm nhận nguy hiểm chết người, không dám khinh suất, dồn toàn bộ linh lực vào trường kiếm, chém ra chiêu phòng ngự mạnh nhất.
"Thánh Kiếm Hộ Thể!"
Một màn chắn kiếm khí hình tròn hiện ra trước người y.
"Xèo!"
Luồng sáng xanh lục chạm màn chắn, không tiếng nổ, chỉ âm thanh ăn mòn đáng sợ. Màn chắn bị luồng sáng độc thủng một lỗ, rồi xuyên qua vai y.
"Phụt!"
Lâm Phong phun ra ngụm máu tươi, nhưng máu đen kịt. Y lảo đảo lùi vài bước, một tay ôm vai, cảm thấy đau nhức và tê dại lan khắp người. Vết thương trên vai nhanh chóng chuyển đen, bốc khói độc.
"Độc công!" Lâm Phong kinh hãi.
"Ha ha, đúng vậy. Đây là Thi Độc luyện từ hàng trăm xác. Trúng phải nó, không chỉ linh lực bị ăn mòn, mà linh hồn sẽ thối rữa dần." Tên ma tu cười đắc ý. "Ngươi cảm thấy thế nào?"
Lâm Phong cắn chặt răng, cố vận công ngăn độc lan, nhưng vô ích. Y cảm thấy linh lực trôi đi nhanh chóng, đầu óc mơ hồ.
Trần Trường Sinh ngồi trên mái nhà, nhìn thấy cảnh này, khẽ nhíu mày.
Tên nhóc này sắp không xong rồi.
Hắn vẫn không định ra tay. Hắn và Lâm Phong chỉ là bèo nước gặp nhau. Hắn không có nghĩa vụ liều mạng vì y.
Nhưng khi thấy Lâm Phong dù trúng độc nặng, vẫn cố đứng chắn trước gia đình trưởng làng, ánh mắt không hề nao núng, trong lòng hắn đột nhiên rung động.
Cái dáng vẻ kiên cường, ngu ngốc đó... thật giống cha mẹ hắn năm xưa. Họ cũng đã đứng chắn trước mặt hắn như vậy, đối mặt với bọn cướp hung hãn, dù biết không thể chống lại.
"Chạy đi, con... chạy đi..."
Giọng yếu ớt của mẹ hắn lại vang lên trong đầu.
Trần Trường Sinh siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt mà không hay biết.
Dưới nhà, tên ma tu Trúc Cơ từ từ tiến lại gần Lâm Phong.
"Thật là ý chí đáng khen. Nhưng vô dụng thôi." Hắn giơ bàn tay xương xẩu. "Để ta kết thúc nỗi đau cho ngươi."
Một trảo ấn ma khí đen khổng lồ hiện ra, chụp xuống đầu Lâm Phong.
Lâm Phong biết mình đã đến giới hạn. Y nhắm mắt, trong lòng không sợ hãi, chỉ tiếc nuối. Tiếc chưa bái sư Thánh Kiếm Sơn, chưa trở thành đại kiếm tiên. Và... tiếc chưa được nhìn "tiền bối" ra tay lần nữa.
Gia đình trưởng làng tuyệt vọng hét lên.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó.
"Vèo!"
Một bóng người đột nhiên từ trên trời rơi xuống, không tiếng động, đứng chắn trước Lâm Phong.
Tên ma tu Trúc Cơ giật mình, vội thu tay. Hắn nheo mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện. Một thiếu niên mặc áo vải bình thường, không chút linh lực dao động.
"Ngươi là ai?" hắn cảnh giác hỏi.
Trần Trường Sinh không trả lời. Hắn quay đi. Hắn sẽ không cứu tên nhóc này.