Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 17: Tin Đồn
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi giải quyết xong mọi chuyện ở ngôi làng quỷ ám, Trần Trường Sinh và Lâm Phong lại tiếp tục lên đường. Mục tiêu của họ rất rõ ràng: tìm một nơi hẻo lánh, linh khí dồi dào và yên tĩnh tuyệt đối, để Lâm Phong có thể an tâm đột phá lên Trúc Cơ Kỳ.
Với Lâm Phong, hành trình này tràn đầy hưng phấn và kỳ vọng. Mỗi bước chân, y đều cảm nhận được linh lực trong cơ thể sôi sục, bình cảnh Trúc Cơ mỏng như tờ giấy mỏng, chỉ cần một cơ hội là có thể phá vỡ. Tâm cảnh của y, sau những trải nghiệm bị "tiền bối" dạy dỗ bằng hành động, đã đạt đến độ tinh khiết chưa từng có. Y cảm giác cả thiên địa như gần gũi hơn, từng ngọn cỏ, cành cây đều ẩn chứa đạo lý. Y bước đi lưng thẳng, ánh mắt sáng rực, khí chất kiếm tu sắc bén mà nội liễm, đúng dáng một cao thủ đang ở ngưỡng cửa đột phá.
Còn với Trần Trường Sinh, đây là một chuyến đi mệt mỏi và nhàm chán tột độ. Hắn chẳng cảm nhận được đạo lý gì từ cỏ cây, chỉ thấy chân mỏi, bụng lúc nào cũng đói, và cơn buồn ngủ thì rình rập bất cứ lúc nào. Hắn đi mà vai rụt, lưng khom, mắt lim dim, thi thoảng lại ngáp dài, trông chẳng khác nào một tên gia đinh lười biếng bị chủ sai đi vác nặng.
"Tiền bối," Lâm Phong quay lại, giọng đầy phấn khích, "Ngài xem, dãy núi phía trước mây mù bao phủ, linh khí lượn lờ, chắc chắn là nơi tụ linh. Chúng ta đến đó tìm một hang động để bế quan, ngài thấy thế nào ạ?"
Trần Trường Sinh ngẩng đầu khỏi trạng thái gật gù, mơ mơ màng màng liếc về phía dãy núi. Hắn chẳng thấy linh khí gì cả, chỉ thấy núi cao chót vót, nghĩ đến việc phải leo lên là hai chân đã muốn bỏ cuộc.
"Xa quá," hắn lẩm bẩm, "Tìm quán trọ nghỉ một đêm đã rồi tính tiếp được không? Ta mỏi chân lắm rồi."
Lâm Phong nghe vậy, lập tức nghiêm mặt, trong lòng tự trách. "Vãn bối hồ đồ! Mình quên mất tiền bối đang trong quá trình 'trải nghiệm hồng trần', phải dùng thân thể phàm nhân để cảm nhận mọi mệt mỏi, khổ đau của thế gian. Việc đi bộ này cũng là tu luyện! Mình lại chỉ nghĩ đến đột phá của bản thân, thật quá ích kỷ!"
Nghĩ vậy, y vội cúi đầu: "Vãn bối xin lỗi, đã không suy xét chu đáo. Hay chúng ta tìm một trấn nhỏ gần đây nghỉ ngơi trước ạ?"
"Ý kiến hay!" Mắt Trần Trường Sinh sáng rỡ.
Trong khi đó, những dư chấn từ hành động của họ tại ngôi làng quỷ ám và Thanh Dương Thành đã bắt đầu lan rộng, tạo thành một cơn bão tin đồn quét qua các vùng lân cận.
Tại một trà lâu ở Thanh Dương Thành, không khí ồn ào như chợ họp. Từ thương nhân giàu có ngồi riêng đến các tán tu tụ ở bàn chung, tất cả đều đang bàn tán về cùng một chuyện.
Giữa trà lâu, một lão già kể chuyện gầy gò, tay phe phẩy quạt giấy, đang kể đến đoạn cao trào, giọng điệu đầy kịch tính:
"... Lúc đó, Thi Độc Lão Nhân – ma đầu Trúc Cơ kỳ khét tiếng – giáng một búa toàn lực. Ma Cốt Búa vung xuống, tiếng gió rít gào, uy lực kinh thiên! Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, vị cao nhân bí ẩn kia không né, chỉ đưa đầu lên đỡ! Nghe một tiếng 'BOONG' vang trời, cây búa pháp khí lõm ngay một vết, còn vị cao nhân chỉ xoa đầu, nhíu mày nói: 'Gãi ngứa cũng chưa đủ!'."
"Hay! Hay quá!" Mọi người đồng thanh vỗ tay, hò reo tán thưởng.
"Lão Trương, ngươi nói sai rồi!" Một gã đàn ông to béo đứng bật dậy, giọng sang sảng, "Ta có người bạn là vệ binh thành, hắn nghe từ một người sống sót kể lại. Chuyện không phải vậy!"
Tất cả ánh mắt đổ dồn về hắn. Lão già kể chuyện cũng ngưng lại, mặt không vui.
Gã to béo đắc ý hắng giọng: "Vị cao nhân đó đúng là không sao, nhưng ngài không đứng yên. Khi búa sắp chạm đầu, ngài há miệng gầm lên một tiếng! Trời ơi, các ngươi không biết đâu – đó chính là tuyệt học 'Sư Tử Hống' huyền thoại! Tiếng gầm vang, không khí đông cứng, cây búa vỡ tan thành mảnh, còn linh hồn Thi Độc Lão Nhân bị chấn ra khỏi thể xác, chết không toàn thây!"
"Ồ!" Cả trà lâu xôn xao. Nhiều người cảm thấy phiên bản này nghe còn bá đạo và hợp lý hơn.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng. Một thư sinh áo xanh, vẻ ngoài nho nhã, phe phẩy quạt, lắc đầu nói:
"Hai vị đều sai. Tại hạ có người bà con làm việc ở Túy Tiên Lâu, tận mắt chứng kiến vị cao nhân ấy đối phó Vương thiếu gia. Phong thái kia, khí độ kia – tuyệt đối không phải phàm nhân."
Thư sinh nhấp ngụm trà, ra vẻ thần bí: "Theo nguồn tin tin cậy nhất, vị cao nhân đó căn bản không phải người trần thế, mà là Thần Tiên từ Cửu Thiên hạ phàm để diệt yêu trừ ma. Khi đối mặt Thi Độc Lão Nhân, ngài thậm chí chẳng thèm động thủ, cũng không gầm thét gì cả."
"Vậy ngài làm gì?" Có người háo hức hỏi.
Thư sinh mỉm cười, đầy ngưỡng mộ: "Ngài chỉ liếc mắt một cái. Một cái liếc thôi! Ánh mắt ẩn chứa sức mạnh Thiên Đạo, Luân Hồi. Thi Độc Lão Nhân và toàn bộ đám ma tu lập tức bị ánh mắt đó hóa thành tro bụi, tan vào hư không, không để lại dấu vết!"
"Trời ơi!" "Thần Tiên hạ phàm!" "Không thể tin nổi!"
Cả trà lâu nổ tung. Câu chuyện bị tam sao thất bản, mỗi người thêm thắt một kiểu, nhưng điểm chung là: một cao nhân bí ẩn, thực lực sâu không lường, xuất hiện cùng một kiếm tu trẻ tuổi chính nghĩa. Tin đồn lan nhanh như cháy rừng, vươn tới các tông môn lớn nhỏ.
Tại Chính Điện Thanh Vân Môn.
Không khí nghiêm trọng. Chưởng môn Triệu Sơn Hà ngồi trên chủ vị, mặt âm u. Dưới điện, các trưởng lão tranh luận ầm ĩ.
"Chắc chắn là Trần Trường Sinh!" Lý trưởng lão – người từng đưa hắn về tông – đập bàn, râu dựng đứng. "Thân thể cứng hơn pháp bảo, chịu nổi công kích Trúc Cơ kỳ! Trên đời này, ngoài thằng nhóc đó, ai có thể có thể chất quái dị như vậy?"
"Lý trưởng lão, đừng nói bừa!" Vương trưởng lão râu đỏ lập tức phản bác. "Trần Trường Sinh là cái gì? Nó chỉ là bao cát biết đi, ngoài ăn với ngủ ra chẳng làm được gì! Bắt nó đi diệt ma tu? Ta thấy nó bị dọa tè ra quần còn có lý hơn! Hơn nữa, nó đã bỏ trốn khỏi tông!"
"Nó không bỏ trốn!" Lý trưởng lão tức giận. "Nó để lại thư nói đi tìm sự bình yên, khi đạt cảnh giới nhất định sẽ quay về! Đó là ra ngoài tu luyện! Chưa ra ngoài bao lâu đã làm nên chuyện kinh thiên động địa – chứng tỏ kế hoạch của chúng ta thành công! Chúng ta đã tạo ra một cao thủ!"
Các trưởng lão bàn tán xôn xao. Người gật gù, kẻ lắc đầu nghi ngờ.
"Nhưng... tin đồn nói vị cao nhân đó đi cùng một kiếm tu trẻ. Trần Trường Sinh có quen kiếm tu nào đâu?" Một trưởng lão thận trọng đặt câu hỏi.
"Biết đâu nó mới kết bạn trên đường?"
Lý trưởng lão vẫn khăng khăng: "Ta nói các ngươi biết, nếu đúng là nó, đây là vinh quang của Thanh Vân Môn! Phải lập tức phái người tìm về, tổ chức đại lễ tuyên dương! Sau đó... tăng gấp mười học phí cho các đệ tử ngoại môn muốn 'mượn' nó luyện công!"
Chưởng môn Triệu Sơn Hà nghe vậy, mắt cũng sáng lên. Ông ho khan, vẻ nghiêm nghị: "Chưa thể kết luận. Nhưng... cứ phái người điều tra theo hướng này. Nếu đúng là Trần Trường Sinh, phải mời nó về tông. Dù sao, nó cũng là 'vũ khí bí mật' của Thanh Vân Môn ta."
Tại Thánh Kiếm Sơn.
Khác hẳn Thanh Vân Môn bé nhỏ, nơi đây có hàng ngàn ngọn núi kiếm chọc trời, kiếm khí sắc bén cắt mây thành từng mảnh. Mỗi đệ tử ra đi đều là kiếm tu tinh anh.
Trong đại điện được tạc từ khối kiếm thạch khổng lồ, chưởng môn – người đàn ông trung niên toát ra khí thế như bảo kiếm tuyệt thế – đang nghe trưởng lão báo cáo.
"... Bẩm chưởng môn, tin tức đã xác nhận. Người đi cùng vị cao nhân bí ẩn kia chính là Lâm Phong, đệ tử ngoại môn, thể chất Kiếm Tâm Thông Minh."
Chưởng môn khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng: "Tốt. Lâm Phong tuy mới nhập môn, nhưng tính tình chính trực, không sợ cường quyền, ra tay cứu dân, không làm mất thể diện Thánh Kiếm Sơn."
"Nhưng thưa chưởng môn," trưởng lão lo lắng, "vị cao nhân kia lai lịch quá bí ẩn. Có tin đồn là Thần Tiên hạ phàm, có người nói là lão quái Luyện Thể. Thực lực không lường được. Lâm Phong đi cùng người như vậy, liệu là phúc hay họa?"
Chưởng môn trầm ngâm rồi nói: "Lâm Phong là thiên tài, là tương lai của tông môn. Không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng không thể để bị tông khác dụ dỗ. Hãy phái người điều tra. Không cần tiếp cận, chỉ theo dõi từ xa, xác nhận vị cao nhân kia không có ác ý với Lâm Phong. Nếu có biến, lập tức báo về."
"Vâng, thưa chưởng môn!"
Tại phủ Vương gia.
Không khí u ám, nặng nề, tràn ngập nỗi khiếp sợ.
Trong mật thất, Vương Bá Thiên – gia chủ, Kim Đan sơ kỳ, một phương bá chủ – ngồi im lặng, mặt tối như mực. Đối diện là Nhị trưởng lão Vương Khiếu, người từng thối lui nhục nhã khỏi Túy Tiên Lâu.
Một tên thuộc hạ vừa quỳ báo cáo những tin đồn bên ngoài, đặc biệt là các phiên bản thần thánh hóa việc vị cao nhân diệt ma tu.
"... Bẩm gia chủ, trưởng lão, bên ngoài đồn vị cao nhân đó chỉ liếc mắt đã hóa Thi Độc Lão Nhân thành tro bụi. Có người nói ngài ấy là Thần Tiên hạ phàm..."
"Cút ra ngoài!" Vương Bá Thiên gầm lên, âm trầm. Tên thuộc hạ run rẩy lùi nhanh.
Vương Bá Thiên quay sang Vương Khiếu, người đang tái mặt: "Nhị đệ, ý kiến của ngươi?"
Vương Khiếu hít sâu, giọng vẫn run: "Đại ca... những lời đồn... e rằng không phải vô căn cứ, thậm chí có thể còn nhẹ hơn sự thật. Hôm đó ở Túy Tiên Lâu, ta là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng khi đối mặt hắn, ta cảm thấy mình chẳng khác con kiến. Uy áp của ta vô dụng. Hắn chỉ nói hai chữ 'ồn ào', ta đã cảm giác linh hồn sắp vỡ vụn. Đó tuyệt đối không phải sức mạnh của tu sĩ bình thường, dù là Kim Đan kỳ!"
Vương Bá Thiên nghe xong, siết chặt tay, khớp xương kêu răng rắc. Là Kim Đan kỳ, ông hiểu rõ khoảng cách cảnh giới. Kẻ có thể xem thường uy áp Trúc Cơ hậu kỳ, ít nhất phải là lão quái Nguyên Anh kỳ – thậm chí còn cao hơn!
"Một kiếm tu trẻ tuổi của Thánh Kiếm Sơn... và một lão quái bí ẩn..." Vương Bá Thiên lẩm bẩm. "Họ vừa diệt nhóm ma tu Vạn Độc Tông, lại đến Thanh Dương Thành đụng độ người của ta. Chuyện này..."
Nỗi sợ len vào lòng vị gia chủ Kim Đan kỳ. Vương gia tuy bá chủ địa phương, nhưng so với lão quái Nguyên Anh kỳ, chẳng khác tổ kiến. Chỉ cần đối phương không vui, cả gia tộc có thể bị xóa sổ trong một đêm. Hơn nữa, kẻ đó lại đi cùng đệ tử Thánh Kiếm Sơn – thế lực mà Vương gia không dám đắc tội.
"Đại ca, chúng ta phải làm sao? Món nợ của Hạo nhi..." Vương Khiếu không cam lòng.
"Nợ? Ngu xuẩn!" Vương Bá Thiên quát, sợ hãi hóa thành phẫn nộ. "Hắn chỉ đánh Hạo nhi bất tỉnh – đó đã là nhân từ! Nếu không, ngươi nghĩ ngươi và Hạo nhi còn sống sót được? Ngươi muốn cả Vương gia chôn theo sự ngu dốt của nó à?"
Vương Khiếu cúi đầu, câm lặng.
Vương Bá Thiên đứng dậy, đi qua đi lại, cuối cùng ra quyết định: "Truyền lệnh! Mọi người trong Vương gia, tuyệt đối không được gây sự với hai người đó! Gặp phải, phải tránh xa! Ai dám trái lệnh, trục xuất khỏi tộc, tự sinh tự diệt! Cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra! Mặt mũi mà so với mạng sống cả gia tộc – không đáng một xu!"
Lệnh này dập tắt mọi ý định báo thù, đồng thời ngầm thừa nhận sự tồn tại của một thế lực siêu nhiên mà họ không thể đụng vào.
Tại một sơn cốc âm u của Vạn Ma Quật.
Nơi đây tràn ngập ma khí, cây cối đen kịt, không sinh vật nào dám bén mảng. Trong đại điện xây bằng xương trắng, Tông chủ Vạn Độc Tông – bóng người chìm trong sương độc tím – ngồi trên ngai đầu lâu.
Dưới chân, một tên ma tu quỳ rạp, run rẩy báo cáo:
"... Bẩm Tông chủ, hồn bài của Thi Độc trưởng lão đã nát. Toàn bộ tiểu đội đi cùng cũng chết sạch."
"RẮC!" Ngai đầu lâu nứt một vết. Sát khí kinh người tỏa ra, khiến tên ma tu dập đầu xuống đất, sợ phát khiếp.
"Thi Độc... đã chết?" Giọng Tông chủ khàn đặc, lạnh lẽo như từ cửu u. "Hắn là Trúc Cơ kỳ, lại mang Vạn Độc Châu. Ai có thể giết hắn ở một làng hẻo lánh?"
"Bẩm... bẩm Tông chủ, kẻ ra tay là một cao nhân bí ẩn, đi cùng kiếm tu Thánh Kiếm Sơn. Có tin đồn... hắn chỉ liếc mắt một cái, Thi Độc trưởng lão và toàn bộ tiểu đội đã hóa thành tro bụi..."
"VÔ LÝ!" Tông chủ gầm lên, sương độc cuộn trào. "Liếc mắt giết người? Ngươi tưởng đó là Hóa Thần kỳ sao? Dù có Hóa Thần cũng phải ra chiêu! Tin đồn nhảm nhí!"
Dù miệng nói vậy, trong lòng Tông chủ lại cực kỳ cảnh giác. Dù tin đồn có thổi phồng, nhưng việc Thi Độc trưởng lão cùng cả tiểu đội bị diệt sạch là sự thật – chứng tỏ đối phương cực kỳ mạnh, ít nhất phải là Kim Đan kỳ!
"Thánh Kiếm Sơn... Lại là lũ chính đạo khốn kiếp đó!" Tông chủ nghiến răng. "Dám giết trưởng lão Vạn Độc Tông ta – đây là tuyên chiến!"
Đại điện chìm trong im lặng chết chóc. Các trưởng lão ma tu không dám thở mạnh.
"Tông chủ, chúng ta có nên... phái người báo thù?" Một trưởng lão cẩn trọng hỏi.
Tông chủ im lặng lâu. Lửa giận dần bị lý trí kìm nén. Đối phương lai lịch bí ẩn, thực lực không lường, lại liên hệ với Thánh Kiếm Sơn. Hành động lúc này là tự sát.
"Báo thù? Đương nhiên phải báo thù!" Tông chủ cười lạnh, âm thanh rợn người. "Nhưng không phải bây giờ. Phái những con chuột ẩn nấp giỏi nhất đi điều tra. Ta muốn biết tất cả về hai kẻ đó. Khi nào nắm rõ thực lực, món nợ máu này – Vạn Độc Tông ta sẽ đòi cả vốn lẫn lời!"
Một mệnh lệnh âm thầm được phát ra. Những bóng ma Vạn Độc Tông bắt đầu hành động, nhắm vào hai kẻ đang vô tư tìm nơi bế quan đột phá.
Hai ngày sau.
Trần Trường Sinh và Lâm Phong đã tiến sâu vào dãy núi hoang vu. Cây cối rậm rạp, chim kêu vượn hót, không dấu chân người.
Lâm Phong càng đi, sắc mặt càng nghiêm trọng. Linh lực trong cơ thể không còn kiểm soát được, như dòng sông sắp vỡ đê, điên cuồng đập vào bình cảnh Trúc Cơ.
"Tiền bối..." Y thở dốc, trán đẫm mồ hôi. "Vãn bối... không chịu nổi nữa! Không thể áp chế! Phải đột phá ngay!"
Trần Trường Sinh đang gặm quả dại, nghe xong giật mình. Hắn nhìn sắc mặt đỏ trắng thất thường của Lâm Phong, cũng hiểu chuyện nghiêm trọng.
"Vậy... vậy làm sao?" Hắn lo lắng hỏi.
"Phải tìm hang động! Một nơi kín đáo và an toàn!" Lâm Phong gượng nói.
Trần Trường Sinh nhìn quanh. Núi non trùng điệp, tìm hang có gì khó? Hắn chỉ tay vào một vách đá gần đó.
"Kia có một cái lỗ, được không?"
Lâm Phong nhìn theo, thấy một hang động không lớn không nhỏ, cửa bị dây leo phủ nửa, trông rất kín đáo. Linh khí tỏa ra từ bên trong cũng khá dồi dào.
"Được! Chính là nơi đó!" Y mừng rỡ nói.