Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 16: Khắc Nghiệt Thử Thách Kiếm Đạo
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rạng đông hé lộ, những tia nắng vàng đầu tiên lọt qua những lỗ hổng trên mái nhà, chiếu rọi căn phòng đổ nát. Bụi bặm lơ lửng, lấp lánh như vô số vì tinh tú. Mùi máu tanh, mùi ma khí cùng hơi độc vẫn còn vương vấn, tạo nên một hỗn hợp khó chịu.
Trần Trường Sinh ngồi phịch xuống một mảnh gỗ còn nguyên vẹn, lưng dựa vào tường loang lổ. Hắn thức trắng đêm. Không phải vì không buồn ngủ, mà vì chẳng có chỗ để nằm. Căn phòng bừa bộn, xác của ma tu nằm la liệt, hắn không dám nằm xuống giữa cảnh tượng kinh hoàng này. Chỉ có thể ngồi mệt mỏi chờ trời sáng, trong lòng đầy oán than số phận hẩm hiu.
Lâm Phong thì khác. Sau khi được Trần Trường Sinh cứu giúp, y ngồi xếp bằng trong góc sạch sẽ nhất, bắt đầu vận khí trị thương. Vết thương do Thi Độc Chỉ gây ra vô cùng nguy hiểm, độc tố liên tục hủy hoại sinh lực của y. Nhưng Lâm Phong không hề nản lòng. Trong tâm trí, không phải là nỗi đau thể xác, mà là những hình ảnh trận chiến đêm qua, đặc biệt là những cú đấm tưởng chừng bình thường nhưng ẩn chứa đại đạo của tiền bối.
Mỗi cử động, từng chi tiết của Trần Trường Sinh đều được y tua đi tua lại trong đầu hàng trăm lần.
Tại sao tiền bối lại đứng yên chịu đòn? Đó không phải là ngu ngốc, mà là sự tự tin tuyệt đối vào khả năng phòng thủ của bản thân, dùng thân thể làm mồi nhử, tiêu hao ý chí và sức lực của địch. Đây là tầng thứ nhất: Lấy tĩnh chế động, dĩ bất biến ứng vạn biến!
Tại sao tiền bối ra tay sau cùng? Bởi ngài chờ đợi thời cơ chín muồi, khi địch đã kiệt sức, tinh thần suy sụp, không còn khả năng kháng cự. Một đòn ra sau nhưng lại đến trước, kết thúc trận chiến gọn gàng nhất. Đây là tầng thứ hai: Hậu phát tiên chí, nhất kích tất sát!
Tại sao những cú đấm của tiền bối lại đơn giản đến vậy? Bởi khi sức mạnh và sự lĩnh ngộ đạt đến đỉnh cao, mọi chiêu thức hoa mỹ trở nên thừa thãi. Sự đơn giản chính là con đường ngắn nhất để tiếp cận bản chất của Đạo. Đây là tầng thứ ba: Đại Đạo Chí Giản, Phản Phác Quy Chân!
Càng suy ngẫm, Lâm Phong càng cảm thấy con đường kiếm đạo mình theo đuổi thật nhỏ bé và nông cạn. Thánh Kiếm Quyết của y tuy mạnh mẽ, biến ảo khôn lường, nhưng so với "Đạo" của tiền bối, nó như ánh sáng đom đóm so với... mặt trăng rằm.
Y quá chú trọng vào "chiêu", mà quên mất "ý". Quá câu nệ vào "kiếm", mà lãng quên bản chất của tấn công.
"Ầm!"
Trong đầu Lâm Phong như có tiếng sét nổ. Một cánh cửa chưa từng biết bỗng mở ra. Kiếm ý của y bắt đầu thay đổi về chất. Nó không còn chỉ sắc bén thuần túy, mà còn ẩn chứa trầm ổn, giản đơn, trực tiếp đến đáng sợ.
Linh lực trong cơ thể y, dưới sự dẫn dắt của kiếm ý mới, vận chuyển theo quỹ đạo hoàn toàn khác, mạnh mẽ và hiệu quả hơn gấp bội.
Độc tố Thi Độc đang hủy hoại thân thể y, gặp phải luồng kiếm ý mới, như băng tuyết gặp lửa, bắt đầu tiêu tan, hóa thành luồng khói đen thoát khỏi cơ thể.
Khi trời sáng hẳn, dân làng do lão chủ quán và trưởng làng dẫn đầu, rụt rè kéo đến. Họ mang theo trứng gà, bánh màn thầu cùng quà quê để cảm tạ hai vị cứu tinh.
Nhìn cảnh tượng bên trong, ai nấy đều sợ hãi đến mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng khi thấy Trần Trường Sinh và Lâm Phong bình an, nỗi sợ nhanh chóng biến thành lòng biết ơn và sùng kính vô hạn.
Trần Trường Sinh lúng túng trước sự nhiệt tình của dân làng. Hắn chỉ nhận vài cái bánh rồi tìm cớ chuồn đi, để lại Lâm Phong "giao lưu" với dân làng.
Xử lý xong mọi việc, kể cả chôn cất xác ma tu ở nơi xa, Lâm Phong mới tìm thấy Trần Trường Sinh đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài bên bờ suối gần làng.
"Tiền bối," Lâm Phong bước tới, cúi người sâu. "Đa tạ ngài đã hộ pháp cho vãn bối. Vãn bối đã có chút lĩnh ngộ, độc tố trong người cũng tạm thời áp chế được."
Trần Trường Sinh lơ đãng gật đầu. Hộ pháp?
"Lĩnh ngộ rồi thì tốt," hắn nói, rồi vỗ bụng đang đói.
Lâm Phong mỉm cười. Y biết "tiền bối" chẳng quan tâm đến chuyện tu luyện.
Y gật đầu: "Gần đây có con sông, nghe nói có cá Linh Vũ rất ngon. Để vãn bối đi bắt về nướng cho ngài."
Nói rồi, y định đứng dậy. Nhưng Trần Trường Sinh đã xua tay.
"Ngươi bị thương, cứ ngồi yên đó đi."
Dứt lời, hắn đứng dậy, đi về phía sông. Lâm Phong muốn theo, nhưng sợ làm phiền, đành ngồi yên, lòng thầm cảm động. "Tiền bối không chỉ mạnh mẽ, mà còn rất quan tâm đến vãn bối!"
Trần Trường Sinh chẳng nghĩ nhiều như vậy. Hắn chỉ thấy tên nhóc bị thương, đi lại không vững, để y đi bắt cá thì không biết đến bao giờ mới có ăn. Tự mình làm vẫn nhanh hơn.
Hắn đến bờ sông, nhìn dòng nước trong vắt, thấy đàn cá bơi lội. Hắn không biết câu cá, cũng chẳng có dụng cụ. Hắn chỉ làm theo cách đơn giản nhất. Hắn đứng trên tảng đá, nhìn chằm chằm xuống nước.
Một con cá to béo, lấp lánh vảy bạc, trông ngốc nghếch nhất bơi qua, hắn đột nhiên vươn tay, tóm gọn lấy nó.
Con cá giãy giụa trong tay hắn, nhưng vô ích. Trần Trường Sinh xách con cá to gần bằng bắp chân mình, hài lòng quay trở lại.
Lâm Phong ngồi xa, nhìn thấy cảnh này, lại lần nữa rơi vào trạng thái "lĩnh ngộ".
Nhanh! Quá nhanh! Một cú ra tay không có linh lực, nhưng ẩn chứa sự tính toán và tốc độ vượt qua phản xạ của yêu thú! Tiền bối đang dạy ta rằng, tốc độ không nhất thiết phải đến từ linh lực, mà đến từ rèn luyện thuần túy và nắm bắt thời cơ hoàn hảo!
Trần Trường Sinh mang cá về, dùng cành cây sắc nhọn làm xiên, nhóm lửa nướng. Hắn không có gia vị, nhưng cá Linh Vũ vốn đã ẩn chứa linh khí, khi nướng trên lửa, mùi thơm nồng nàn, quyến rũ lạ thường lan tỏa.
Lớp da cá vàng óng, mỡ chảy xèo xèo, nhỏ xuống lửa tạo tiếng nổ vui tai.
Trong khi đó, Lâm Phong, sau khi giải quyết xong chuyện làng, cảm thấy lĩnh ngộ từ trận chiến đêm qua dâng trào. Đây là cơ hội ngàn năm có một. Y không muốn lãng phí giây phút nào. Y quyết định ngồi thiền định ngay tại chỗ, cố gắng tiêu hóa hấp thu "Đại Đạo" mà tiền bối "dạy" cho mình.
Y nhắm mắt, tâm thần chìm vào nội quan. Trong biển ý thức, hình ảnh Trần Trường Sinh lại hiện lên. Y bắt đầu đối chiếu "Đạo" của tiền bối với kiếm đạo của mình.
Thánh Kiếm Quyết của ta, chiêu thức quá phức tạp, quá cầu kỳ. Mỗi chiêu có hàng chục biến hóa, đẹp mắt nhưng không đủ trực tiếp, không đủ hiệu quả. Giống như văn hoa mỹ nhưng sáo rỗng.
Còn "Phản Phác Quy Chân Quyền" của tiền bối, chỉ một cú đấm. Nhưng một cú đấm đó ẩn chứa vạn biến. Nó là phòng ngự, là tấn công, là nắm bắt thời cơ, là nghiền ép ý chí. Nó đơn giản, nhưng là sự đơn giản sau khi nhìn thấu mọi phức tạp.
Ta hiểu rồi! Kiếm đạo đã đi sai đường! Không nên theo đuổi sự phức tạp của "chiêu", mà tìm kiếm sự thuần túy của "kiếm ý"! Một kiếm chém ra, không cần biến ảo, chỉ cần đủ nhanh, đủ mạnh, đủ sắc bén, đủ ý chí, phá vạn pháp!
"Khụt... khụt..."
Đúng lúc Lâm Phong chìm đắm trong dòng cảm ngộ, mùi thơm cá nướng đột nhiên xộc vào mũi y.
Mùi thơm nồng nàn, béo ngậy, ngọt ngào, mang linh khí tinh thuần, như bàn tay vô hình thô bạo lôi y ra khỏi trạng thái huyền diệu.
"Ọt... ọt..."
Cái bụng của Lâm Phong, vốn không có gì từ tối qua, bắt đầu phản kháng dữ dội. Nước bọt tiết ra không ngừng.
Không được!
Y cắn chặt răng, cố gắng tập trung.
Ta đang trong thời khắc quan trọng nhất! Không thể bị ngoại vật làm phiền! Sắc đẹp, tiền tài, mỹ thực... đều là phù du! Đạo tâm phải vững như bàn thạch!
Y cố loại bỏ mùi thơm, tiếp tục suy ngẫm.
Đúng vậy, kiếm ý phải thuần túy hơn. Giống như cú đấm của tiền bối, chứa đựng ý chí không thể lay chuyển...
"Xèo... xèo..."
Tiếng mỡ cá chảy xuống lửa nghe vui tai. Mùi thơm càng lúc càng đậm đặc, len lỏi vào từng lỗ chân lông, chui vào biển ý thức. Hình ảnh Trần Trường Sinh trong đầu y đột nhiên cầm cá khổng lồ, vừa ăn vừa cười.
Lâm Phong giật mình, vội lắc đầu xua đi hình ảnh đó.
"Không đúng! Đây là tâm ma! Tâm ma đang quấy nhiễu ta!"
Y nuốt nước bọt.
"Tiền bối... có phải ngài đang thử thách ta không? Đúng rồi! Chắc chắn là vậy! Ngài muốn xem định lực của ta có đủ vững vàng chống lại cám dỗ! Muốn ngộ được Đại Đạo, trước hết phải chiến thắng dục vọng bản thân!"
Nghĩ vậy, y càng quyết tâm. Y vận chuyển tâm pháp, cố bịt kín ngũ quan.
Nhưng vô ích.
Mùi cá nướng quá bá đạo. Nó kích thích khứu giác, còn có thể câu dẫn cả linh hồn.
Trần Trường Sinh ngồi bên lửa, lật cá cho chín đều. Hắn thấy cá vàng rộm, thơm phức, liền xé miếng nhỏ nếm thử.
"Ôi chao! Ngon!"
Thịt cá mềm ngọt, tan trong miệng, không chút tanh, thay vào đó vị ngọt thanh của linh khí. Hắn ăn xong lại muốn ăn miếng nữa.
Hắn quay nhìn Lâm Phong, thấy y ngồi thiền, mặt nhăn nhó, thỉnh thoảng nuốt nước bọt, toàn thân run lên.
Tên nhóc này bị sao vậy?
Trần Trường Sinh nghĩ. "Chẳng lẽ trúng độc nặng, bây giờ mới phát tác? Hay tẩu hỏa nhập ma rồi?"
Hắn thấy dáng vẻ của Lâm Phong không ổn, liền xé miếng cá to, đi tới vỗ vai y.
"Này, ngươi không sao chứ? Trông mặt tái mét. Ăn miếng cá cho lại sức."
Lâm Phong đang giằng co giữa "Đạo" và "cá nướng", đột nhiên cảm nhận bàn tay vỗ vai. Y mở mắt, thấy gương mặt tiền bối trước mặt, và miếng cá nướng vàng óng, bốc khói thơm phức chìa ra.
Cọng rơm cuối cùng đã làm gãy lưng con lạc đà.
Mọi sự kiên trì, đạo tâm, lý trí của y sụp đổ. Bản năng chiến thắng tất cả.
Y há miệng, đớp lấy miếng cá.
Và rồi, y ngây dại.
Một luồng linh khí tinh thuần ấm áp từ miếng cá tan ra, chảy vào kinh mạch y. Nó không chỉ là mỹ thực, mà còn là linh dược! Luồng linh khí nhanh chóng chữa trị tổn thương còn sót lại, bổ sung linh lực đã cạn kiệt.
Quan trọng hơn, khi luồng linh khí hòa quyện với kiếm ý vừa lĩnh ngộ, phản ứng kỳ diệu xảy ra.
"RẮC!"
Lâm Phong cảm nhận bình cảnh vô hình, thứ giam hãm y ở Luyện Khí kỳ suốt thời gian dài, đột nhiên xuất hiện vết nứt.
Cơ hội đột phá!
Cơ hội đột phá lên Trúc Cơ kỳ đã đến!
Sự lĩnh ngộ về "Đạo" của tiền bối, sự giằng co rèn luyện ý chí, và cuối cùng là luồng linh khí từ cá, ba yếu tố kết hợp, tạo nên cơ duyên không thể tưởng tượng.
Lâm Phong sững sờ nhìn Trần Trường Sinh, rồi nhìn miếng cá trong tay, lòng dâng lên biết ơn và kính sợ vô hạn.
"Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!
Tất cả đều nằm trong sự tính toán của tiền bối! Ngài không thử thách ta, mà dùng phương pháp độc nhất vô nhị giúp ta đột phá!
Ngài biết ta cần rèn luyện ý chí, nên dùng mỹ thực tôi luyện tâm cảnh! Ngài biết ta cần linh lực, nên dùng linh ngư bổ sung! Mọi hành động đều vì ta!"
"Tiền bối..." Lâm Phong kích động, giọng lạc. "Ngài... ngài..."
Trần Trường Sinh thấy y ăn xong ngây ra, liền nhíu mày.
"Sao thế? Cá có độc à?"
Câu nói kéo y về thực tại. Y vội lắc đầu, đứng bật dậy, cúi người sâu.
"Không! Không có độc! Tiền bối, vãn bối... vãn bối sắp đột phá rồi! Vãn bối cảm nhận bình cảnh Trúc Cơ đã lung lay!"
Trần Trường Sinh ngớ người. Ăn một miếng cá cũng đột phá?
Hắn nhìn cá trên tay, rồi nhìn Lâm Phong, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Lâm Phong không để ý đến vẻ mặt hắn nữa. Y vô cùng hưng phấn.
"Tiền bối, chúng ta phải nhanh chóng tìm nơi yên tĩnh an toàn! Vãn bối cần bế quan để chính thức đột phá!"
Trần Trường Sinh nhìn cá thơm phức, rồi nhìn y, trong đầu đầy nghi hoặc.