Chương 26: Người Bạn Đồng Hành Mới

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 26: Người Bạn Đồng Hành Mới

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 26: Người Bạn Đồng Hành Mới
Con hẻm nhỏ vốn đã âm u, giờ đây càng thêm tĩnh mịch, chỉ còn lại mùi máu tanh, ma khí lạnh lẽo và bụi đá vương vãi sau trận chiến. Tên thủ lĩnh Hắc Sát Giáo nằm co quắp dưới đất, hai tay gãy gập dị dạng, miệng sùi bọt máu, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh không còn là hung hãn, mà là nỗi khiếp sợ tột cùng — như thể y vừa chứng kiến một con quái vật từ địa ngục bước ra.
Hắn đã dùng đến món Linh Khí cấp trung phẩm mạnh nhất — Ma Cốt Phá Sơn Búa, một chùy có thể đập tan cả thành nhỏ. Nhưng kết quả? Chỉ khiến đối phương… hơi đau đầu. Sự thật này còn tàn khốc hơn cả thất bại. Nó không chỉ nghiền nát hai cánh tay, mà còn đập nát đạo tâm và lòng kiêu hãnh của một sát thủ Trúc Cơ.
Trần Trường Sinh chẳng thèm để ý. Hắn vẫn xoa xoa trán, cảm giác ê ẩm chưa dứt. Không quan tâm kẻ địch đã gục, cũng chẳng đoái hoài đến ánh mắt sùng bái đến mức gần như cuồng tín của Lâm Phong. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một thứ: mì sợi.
Hắn bước đi, loạng choạng vượt qua đống đổ nát, mục tiêu rõ ràng.
“Đi thôi,” hắn nói với Lâm Phong. “Tìm mì.”
Lâm Phong lập tức tỉnh táo, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. “Dạ, Lão đại!” Y vội vàng theo sát sau, dáng vẻ như một kẻ hầu tận tụy nhất.
Chưa đi được hai bước, một giọng nói lạnh lẽo như băng ngàn năm vang lên từ phía sau, buộc cả hai phải dừng lại.
“Đứng lại.”
Là Tuyết Nguyệt.
Nàng từ từ bước tới, dải lụa Nguyệt Hoa Lăng trắng bạc quấn quanh người như một linh xà sống, tản ra hơi lạnh mỏng manh. Không nhìn Lâm Phong, cũng chẳng thèm liếc tên sát thủ đang hấp hối. Đôi mắt phượng sắc như băng kiếm, lạnh lùng khóa chặt lấy bóng lưng Trần Trường Sinh.
Nàng tiến đến, cách hắn ba bước — đủ an toàn, nhưng cũng đủ áp chế. Không lời cảm ơn, không hỏi han vết thương. Ánh mắt nàng tràn đầy dò xét, nghi ngờ, và một tò mò không thể che giấu. Như một nhà nghiên cứu vừa phát hiện sinh vật lạ chưa từng ghi chép, nàng muốn mổ xẻ hắn ra để xem nội tạng bên trong.
“Ngươi,” giọng nàng trong vắt nhưng lạnh buốt, “kẻ vừa rồi… ngươi dùng công pháp gì?”
Trần Trường Sinh quay lại, nhìn nữ tử xinh đẹp mà lạnh lùng, lòng chỉ thấy phiền. Hắn đang đói, đầu thì đau, chỉ muốn tìm một bát mì nóng. Sao lại có người cứ hỏi mấy câu rắc rối?
“Công pháp gì?” hắn ngơ ngác. “Ta có biết công pháp nào đâu.”
Hắn nói thật. “Bình Phàm Quyền” là do hắn tự nghĩ ra. Còn thân thể cứng rắn này — trời sinh, hắn chẳng hiểu nguyên lý vận hành.
Tuyết Nguyệt nhíu mày. Không biết? Câu nói dối quá vụng. Một kẻ dùng thân thể trần trụi đỡ đòn năm tu sĩ Trúc Cơ, dùng đầu chống Linh Khí, lại bảo không có công pháp? Ai tin?
“Vậy bảo giáp ngươi mặc là cấp bậc gì?” nàng hỏi tiếp, ánh mắt sắc như dao quét qua bộ bạch y rách nát, bẩn thỉu của hắn, như muốn xuyên thủng lớp vải tìm thần khí ẩn giấu.
“Bảo giáp?” Trần Trường Sinh cúi nhìn, rồi ngẩng lên với vẻ mặt càng ngơ ngác. “Đây là áo Lâm Phong cho mượn. Đâu có bảo giáp nào?”
“Không thể nào!” Tuyết Nguyệt mất bình tĩnh, giọng khẽ cao hơn. “Thân thể người thường, dù luyện Luyện Thể đến đâu, cũng không thể cứng đến mức đó! Ngươi chắc chắn giấu bí mật! Rốt cuộc ngươi là ai?”
Chấn động Trần Trường Sinh mang lại quá lớn. Nó phá vỡ mọi hiểu biết của nàng về tu luyện. Là Thánh nữ Băng Cung, từ nhỏ đọc vạn quyển kinh thư, thông tu chân giới. Nhưng chưa từng thấy, chưa từng nghe một kẻ không tu vi, không khí huyết, không thần thức, lại có phòng ngự gần như vô địch. Điều này… phản khoa học. Không, phản tu chân!
Trần Trường Sinh chỉ thấy đầu càng đau. Hắn thở dài — một tiếng thở đầy mệt mỏi, như đã giải thích quá nhiều lần.
“Ta là Trần Trường Sinh,” hắn uể oải nói. “Ta không có công pháp, cũng không có bảo giáp. Ta chỉ là… bị cứng bẩm sinh thôi. Giờ ta đi ăn mì được chưa?”
Nói xong, hắn quay người định bỏ đi.
Cứng… bẩm sinh?
Tuyết Nguyệt sững người. Bốn chữ như bốn cái búa nện thẳng vào đầu. Nàng đã nghĩ đến vô vàn khả năng: lão quái giả dạng, Thần Khí ẩn hình, ma công thượng cổ… Nhưng không ngờ đến một câu trả lời đơn giản và điên rồ đến vậy.
Cứng… bẩm sinh?
Thể chất gì mà kinh khủng thế? Bất Diệt Thánh Thể trong truyền thuyết cũng không thể bá đạo vậy!
Nàng nhìn bóng lưng Trần Trường Sinh, nhìn vẻ mặt mệt mỏi, có phần ngây dại. Không thấy chút giả dối nào. Chẳng lẽ… hắn nói thật?
Một tò mò không kiềm chế nổi dâng lên. Nàng phải khám phá bí mật này! Hơn nữa…
Nàng liếc tên thủ lĩnh đang nằm gục. Hắc Sát Giáo sẽ không bỏ qua. Lần tới sẽ mạnh hơn. Nhiệm vụ tìm Băng Hồn Thảo chưa xong, đi một mình quá nguy hiểm.
Vậy nếu đi cùng người này?
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Hắn có phòng ngự gần như tuyệt đối. Đồng hành cùng hắn chẳng khác nào mang theo một tấm khiên di động cấp Thần Khí. Dù ngốc nghếch, dù kỳ dị — sự an toàn là thật!
Trong chớp mắt, Thánh nữ Băng Cung cao ngạo đã đưa ra quyết định bước ngoặt. Nàng bước nhanh, đuổi theo.
“Chờ đã.”
Trần Trường Sinh lại phải dừng lại, mặt nhăn như bị bóp.
“Lại chuyện gì nữa?”
Tuyết Nguyệt đứng trước mặt, ánh mắt lạnh đã thu lại, thay bằng vẻ bình tĩnh, nghiêm túc.
“Ta quyết định rồi,” nàng nói dứt khoát. “Từ nay, ta tạm thời đi cùng các ngươi.”
“Hả?” Trần Trường Sinh ngơ ngác.
Lâm Phong cũng sững sờ. Thánh nữ Băng Cung đi cùng họ? Vinh dự to lớn!
Tuyết Nguyệt không cho họ thời gian phản ứng, tiếp lời, đưa lý do hợp lý: “Hắc Sát Giáo sẽ không buông tha. Các ngươi đã bị thù hận, đi một mình nguy hiểm. Ta đi cùng, ít nhất có thể giúp một tay. Hơn nữa,” nàng liếc Trần Trường Sinh, “ta muốn ‘quan sát’ ngươi một thời gian, xem ngươi có nói thật hay không.”
Lời nói nửa hợp tác, nửa giám sát, chẳng phải thương lượng — mà là tuyên bố. Đúng chất Thánh nữ Băng Cung.
Trần Trường Sinh chỉ muốn từ chối. Thêm người là thêm phiền. Hắn chỉ muốn yên tĩnh.
“Không cần, chúng tôi tự lo được,” hắn nói.
Nhưng vừa dứt lời, Lâm Phong đã vội xen vào, giọng hớn hở:
“Tốt quá rồi! Tốt quá rồi!” Y chắp tay với Tuyết Nguyệt, cười tươi. “Tuyết Nguyệt tiên tử nguyện đồng hành, thật là vinh hạnh! Có tiên tử ở đây, với Băng Tâm Quyết thần diệu, chắc chắn giúp ích rất nhiều cho Sư phụ!”
Hai chữ “Sư phụ” nói ra tự nhiên, thành kính. Trong lòng y, Trần Trường Sinh đã là người thầy vĩ đại nhất. Y chỉ chờ dịp chính thức bái sư.
Nhưng hai chữ đó, với Tuyết Nguyệt, như hai đạo Thiên Kiếp đánh thẳng vào linh hồn.
“Sư… phụ?”
Vẻ bình tĩnh nàng cố giữ trong nháy mắt vỡ tan. Mắt mở to, miệng hơi há, vẻ mặt không tin nổi. Nàng đứng trơ như phỗng, giống hệt tên sát thủ lúc nãy.
Nàng quay phắt sang Lâm Phong, rồi lại nhìn Trần Trường Sinh, rồi lại quay về Lâm Phong. Ánh mắt như hỏi: “Ngươi nói lại lần nữa? Ta có nghe nhầm không?”
Tên này là ai? Nhìn一眼 biết là kiếm tu thiên phú, thể chất Kiếm Tâm Thông Minh, tuổi trẻ đã Trúc Cơ, tiền đồ vô lượng. Một người kiêu ngạo, chính trực như vậy, lại gọi một tên ngốc đầu óc có vấn đề là… Sư phụ?
Nàng nhìn kỹ Trần Trường Sinh: gầy gò, quần áo rách, mặt mũi lấm lem, mắt đờ đẫn, mệt mỏi, khóe miệng chảy dãi khi nghĩ đến mì.
Đây mà là Sư phụ? Sư phụ của một thiên tài kiếm đạo?
Thế giới điên rồi? Hay cả hai người này đều điên?
Tuyết Nguyệt cảm thấy tam quan vừa được xây lại sau màn dùng đầu đỡ búa, giờ lại sụp đổ lần nữa. Nàng hít sâu, cố giữ giọng không run:
“Ngươi… vừa gọi hắn là gì?”
Lâm Phong thấy vẻ mặt nàng, tưởng nàng kinh ngạc vì “Lão đại” khiêm tốn收 đồ đệ. Y mỉm cười tự hào:
“Tuyết Nguyệt tiên tử, vị này chính là Sư phụ tại hạ, Trần tiền bối. Dù ngài trông bình thường, nhưng thực chất là cao nhân tuyệt thế, tu vi sâu không lường, đạt cảnh giới Phản Phác Quy Chân. Mỗi hành động, mỗi lời nói đều ẩn chứa Đại Đạo. Tại hạ đi theo ngài, ngày nào cũng có lĩnh ngộ, tâm cảnh và tu vi tiến bộ vượt bậc!”
“À, tại hạ tên Lâm Phong.”
Cứ mỗi câu Lâm Phong nói, mặt Tuyết Nguyệt càng đờ đẫn. Nàng nghe mà đầu óc cũng ong ong theo.
Cao nhân tuyệt thế? Phản Phác Quy Chân? Ẩn chứa Đại Đạo?
Nàng nhìn Trần Trường Sinh — người đang ngáp dài, chẳng quan tâm cuộc đối thoại. Hình ảnh này, làm sao liên tưởng được với “cao nhân tuyệt thế”?
Lâm Phong lại thêm: “À, tiên tử đừng gọi ngài là Trần tiền bối nữa, cứ gọi Lão đại như tôi cũng được. Sư phụ không thích danh xưng trang trọng.”
Tuyết Nguyệt: “….”
Nàng thấy không thể giao tiếp lý trí với hai người này nữa. Quyết định bỏ qua danh xưng. Dù sao, mục đích là theo dõi để khám phá bí mật và đảm bảo an toàn. Hắn có là sư phụ hay tên ngốc thật, cũng không ảnh hưởng. Ít ra… hắn rất cứng.
“Tùy các ngươi,” nàng lạnh lùng nói, chấp nhận sự thật hoang đường. “Ta đi cùng.”
Trần Trường Sinh thấy hai người đã tự quyết, lòng chỉ thở dài. Biết phản đối cũng vô ích. Thôi thì thêm người cũng được, hy vọng nàng không phiền như tên nhóc này.
“Được rồi, được rồi,” hắn phẩy tay. “Đi thì đi. Nhưng ai trả tiền mì?”
Câu hỏi lập tức kéo cả ba trở về thực tại.
Lâm Phong sờ túi trữ vật, mặt hơi biến sắc. Linh thạch gần cạn sau lúc bế quan.
Tuyết Nguyệt khẽ nhíu mày. Là Thánh nữ, ra ngoài có người lo, trên người chỉ vài viên linh thạch thượng phẩm dùng tu luyện, đâu có linh thạch hạ phẩm để mua mì.
Ba người — một “cao nhân tuyệt thế”, một “thiên tài kiếm đạo”, một “Thánh nữ Băng Cung” — đứng giữa con hẻm tan hoang, đối mặt với bài toán đầu tiên trên hành trình đồng hành:
Làm sao có tiền ăn một bát mì?