Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 27: Nỗi Khổ Của Cao Nhân
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu hỏi cuối cùng của Trần Trường Sinh — 'Nhưng ai trả tiền mì?' — như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí căng thẳng, đầy chất kiếm hiệp, tiên khí và cao nhân mà vừa mới được dựng lên.
Lâm Phong, người vừa trải qua hàng loạt đốn ngộ về Đại Đạo, nụ cười tự hào trên môi lập tức đông cứng. Y theo bản năng sờ vào túi trữ vật bên hông, gương mặt anh khí bỗng trở nên lúng túng. Toàn bộ linh thạch của y, phần lớn đã dùng để bố trí ba tầng đại trận khi bế quan đột phá Trúc Cơ. Số còn lại chỉ lèo tèo vài viên linh thạch hạ phẩm — đủ mua một cái bánh bao chay, chứ chưa nói đến bát mì đắt đỏ.
Tuyết Nguyệt thì càng không cần bàn. Vẻ mặt lạnh như băng của nàng hiện lên một vết rạn nhỏ, tưởng chừng không ai thấy được.
Nàng là ai? Là Thánh nữ Băng Cung, hòn ngọc quý trong tay Cung chủ. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng phải nghĩ đến hai chữ 'tiền bạc'. Mọi thứ đều có trưởng lão, thị nữ lo liệu. Trong túi trữ vật của nàng, ngoài pháp bảo, đan dược và y phục, chỉ có vài viên linh thạch thượng phẩm — loại có thể khiến tu sĩ Kim Đan kỳ phải đỏ mắt — để tu luyện khẩn cấp. Dùng một viên như thế để trả tiền cho một bát mì phàm tục? Nàng thà đóng băng cả quán mì còn hơn.
Giữa con hẻm nhỏ hoang tàn, dưới ánh trăng mờ, ba nhân vật có thể khiến cả vùng chấn động đang im lặng nhìn nhau.
Một 'cao nhân tuyệt thế' đang xoa trán vì đau đầu, bụng kêu vì đói.
Một 'thiên tài kiếm đạo' vừa đột phá Trúc Cơ, giờ lại đau khổ vì túi rỗng.
Và một 'Thánh nữ Băng Cung' đang phân vân: nên dùng tiền hay dùng băng pháp để giải quyết vấn đề.
Im lặng kéo dài mười hơi thở. Cuối cùng, Trần Trường Sinh — người có mục tiêu thực tế nhất — phá vỡ sự ngượng ngùng. Hắn chẳng nói chẳng rằng, quay người đi về phía tên thủ lĩnh Hắc Sát Giáo đang nằm thoi thóp.
"Lão... lão đại, ngài định làm gì?" Lâm Phong vội hỏi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chẳng lẽ Lão đại định ra tay kết liễu hắn? Cũng phải, trừ gian diệt ác là lẽ thường.
Tuyết Nguyệt nheo mắt, chờ xem vị "cao nhân" này sẽ xử lý kẻ thù ra sao.
Nhưng hành động tiếp theo của Trần Trường Sinh khiến nàng suýt nữa sụp đổ tam quan.
Hắn không giết người. Hắn chỉ đi vòng quanh tên sát thủ, ánh mắt đảo lia như tên trộm dòm ngó con mồi. Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở cây Ma Cốt Phá Sơn Búa nằm trên đất, bị mẻ một góc.
Hắn bước tới, cúi xuống, vất vả nhấc búa lên. Lật qua lật lại, gõ gõ nghe tiếng 'coong coong', rồi gật gù hài lòng.
"Cái này," hắn quay lại, gương mặt nghiêm túc. "Trông nặng đấy. Bán đi chắc được kha khá tiền, đủ cho ba bát mì nhỉ?"
Tên thủ lĩnh đang hấp hối, nghe xong tức đến nỗi phun thêm một ngụm máu rồi ngất lịm. Hắn thà chết vẻ vang còn hơn thấy pháp bảo tâm huyết bị định giá bằng... ba bát mì.
Lâm Phong, sau vài giây hóa đá, bộ não 'hiểu đạo' lại hoạt động.
Ta hiểu rồi! Ta lại hiểu rồi!
Sư phụ đâu phải tham tiền! Ngài đang dạy đệ tử một bài học mới!
"Vật tận kỳ dụng!"
Pháp bảo của địch, sau khi chiến thắng, sao phải bỏ phí? Có thể đổi lấy tài nguyên, tiếp tục con đường tu hành! Đây là đạo lý thực tế và sâu sắc! Tu sĩ không thể chỉ tu luyện mù quáng, mà phải biết tận dụng mọi thứ xung quanh!
Hơn nữa, dùng chính vũ khí của kẻ thù để mua thứ chúng muốn cướp — sự yên bình trong bữa ăn — đó chính là sự trừng phạt, là sự mỉa mai lớn nhất với Hắc Sát Giáo!
"Sư phụ anh minh!" Lâm Phong hai mắt sáng rực, vội bước lên, chắp tay. "Đệ tử ngu muội, suýt nữa đã lãng phí tài nguyên quý giá! Để đệ tử giúp ngài mang!"
Nói rồi giơ tay định nhận lấy cây búa.
Tuyết Nguyệt đứng bên, nhìn hai thầy trò một người đề nghị, một người hưởng ứng việc 'lột đồ' kẻ địch, chưa từng thấy cao nhân và thiên tài nào... vô liêm sỉ đến thế.
Chưa kịp lên tiếng, Trần Trường Sinh đã lắc đầu.
"Thôi, cái này nặng lắm, ngươi đang bị thương, không cầm nổi đâu. Để ta."
Nói xong, hắn vác cây búa to gần bằng nửa người lên vai, khó nhọc bước về phía đầu hẻm, nơi le lói ánh đèn.
"Đi thôi, tìm tiệm rèn bán sắt vụn."
Lâm Phong nhìn bóng lưng sư phụ vác búa ma khí đi bán sắt vụn, lòng trào dâng cảm xúc ấm áp. "Sư phụ... ngài không chỉ dạy đạo lý, mà còn lo cho vết thương của đệ tử... Tấm lòng này, đệ tử khắc cốt ghi tâm!"
Tuyết Nguyệt thở dài theo bóng lưng đó, rồi lại nhìn tên thủ lĩnh đã bất tỉnh. Nàng cảm thấy từ khi gặp hai người này, số lần thở dài còn nhiều hơn cả chục năm trước cộng lại. Nàng bước theo, tự nhủ:
"Ta chỉ đi theo để quan sát. Đúng vậy, chỉ là quan sát thôi."
Sau một hồi hỏi đường gian nan (vì chẳng ai dám đến gần người vác cây búa toả khí ma quái), họ cũng tìm được một tiệm rèn còn sáng đèn.
Chủ tiệm là lão già râu tóc bạc, thân hình vạm vỡ — rõ ràng là Luyện Thể tu sĩ cấp thấp. Thấy Trần Trường Sinh vác búa bước vào, ông ta giật mình suýt làm rơi búa rèn. Nhưng khi nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt khí chất bất phàm đi theo sau, ông ta mới bình tĩnh, ánh mắt nhìn cây búa bỗng trở nên thèm muốn.
Sau hồi cò kè mặc cả (Trần Trường Sinh khăng khăng đổi đủ tiền cho ba bát mì đặc biệt, còn lão chủ tiệm thì cố nhét thêm mấy chục viên linh thạch hạ phẩm vì sợ đắc tội với cao nhân), cuối cùng ba người cũng có được số tiền đầu tiên trong cuộc đồng hành.
Họ tìm được quán mì nhỏ ở góc phố, tuy bình dân nhưng ấm cúng. Mùi nước dùng xương thơm lừng khiến bụng Trần Trường Sinh kêu ầm ỉ.
Hắn gọi một bát mì lớn nhất, nhiều thịt, nhiều mì, thêm hai quả trứng. Lâm Phong và Tuyết Nguyệt chỉ gọi hai bát nhỏ.
Khi mì bưng lên, Trần Trường Sinh lao vào ăn như hổ đói. Tiếng húp mì sùm sụp, tiếng nhai thịt rau rào rạo vang khắp quán, khiến mọi người ngoái nhìn.
Lâm Phong chỉ ăn vài miếng, phần lớn thời gian ngồi nhìn sư phụ ăn với ánh mắt đầy tự hào.
Tuyết Nguyệt nhíu mày, dùng đũa gắp từng sợi mì một cách tao nhã, cử chỉ thanh tao, hoàn toàn trái ngược với kẻ đối diện. Nhìn tướng ăn của Trần Trường Sinh, rồi nhớ lại danh xưng 'cao nhân tuyệt thế' mà Lâm Phong từng thốt, trong lòng nàng lại dâng lên nghi vấn sâu sắc.
Sau khi ăn no, Trần Trường Sinh thở ra một hơi dài thỏa mãn. Cơn đau đầu giảm đi phân nửa, tinh thần sảng khoái hẳn.
Họ thuê một khách điếm bình dân nghỉ đêm. Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp chiếu, cả ba đã rời thành, tiếp tục hành trình về hướng Tây Nam.
Vừa ra khỏi thành vài dặm, cảm nhận sự yên bình của núi rừng, Trần Trường Sinh vừa đi vừa ngâm nga, hai tay chắp sau gáy, thảnh thơi nói:
"Haizz, đi đường thật là thoải mái."
Lâm Phong nghe vậy lập tức quay lại, vẻ mặt kính phục:
"Lão đại nói phải! Đi vạn dặm đường, hơn đọc vạn cuốn sách. Dùng bước chân đo đất trời, dùng mắt quan sát hồng trần — đây chính là tu luyện tâm cảnh tuyệt vời!"
Tuyết Nguyệt đi bên cạnh, nghe vậy chỉ biết khẽ lắc đầu. Nàng vẫn không hiểu vì sao một thiên tài kiếm đạo như Lâm Phong lại có thể sùng bái một 'phàm nhân' đến vậy.
"Chúng ta nên tăng tốc thôi," Tuyết Nguyệt lên tiếng, giọng lạnh như thường. "Mục tiêu là Băng Phong Sơn Mạch ở phương bắc, đường còn xa. Nếu cứ đi bộ, e phải mất mấy tháng mới tới."
Nói xong, nàng không đợi phản ứng, tâm niệm động, dải lụa trắng bạc Nguyệt Hoa Lăng bay ra từ tay áo, nâng nàng lên không trung, hóa thành vệt sáng trắng, tà váy tung bay trong gió sớm — như tiên tử sắp về thiên giới.
Lâm Phong mỉm cười.
"Lão đại, tiểu đệ đi trước mở đường!"
Y vỗ nhẹ chuôi kiếm, thanh Phong Kiếm sau lưng 'ong' một tiếng bay ra, dừng dưới chân. Y quay sang nhìn Trần Trường Sinh, ánh mắt đầy mong đợi. Y rất muốn chiêm ngưỡng 'thần thông phi hành' của sư phụ. Chẳng lẽ ngài sẽ cưỡi rồng đạp mây? Hay xé rách không gian mà đi?
Tốc độ tu sĩ Trúc Cơ kỳ quả nhiên không phải đùa, chỉ trong chớp mắt, bóng hai người đã biến thành hai chấm nhỏ nơi chân trời.
Trần Trường Sinh đứng ngây tại chỗ, miệng còn định nói 'Từ từ đã...'. Hắn nhìn hai chấm nhỏ ngày càng xa, rồi lại cúi xuống nhìn đôi chân mình.
Một sự im lặng đáng thương bao trùm.
"Này! Chờ ta với!" Hắn gào lên, nhưng chỉ có tiếng gió vi vu đáp lại.
Không còn cách nào, hắn đành chạy. Chạy thục mạng, phổi bỏng rát, mồ hôi như tắm. Thể chất hắn tuy mạnh hơn người thường, nhưng chạy bộ với ngự kiếm phi hành là hai thế giới khác nhau.
Khoảng nửa canh giờ sau, trên một ngọn đồi nhỏ.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đứng đó, vẻ mặt lúng túng.
"Tuyết cô nương, có phải... chúng ta quên mất điều gì không?" Lâm Phong gãi đầu, cảm giác có gì sai sai.
Tuyết Nguyệt không nói, chỉ đưa ánh mắt lạnh băng nhìn về con đường họ vừa bay qua. Nàng cũng vừa sực nhớ: người đồng hành, vị 'Lão đại' thần bí kia... hình như... không biết bay.
Đúng lúc đó, một chấm đen nhỏ xuất hiện từ xa, lao tới với tốc độ ngựa phi nước đại. Khi gần hơn, họ nhận ra chính là Trần Trường Sinh. Hắn thở hồng hộc, tay chống gối, mặt đỏ bừng, quần áo ướt đẫm.
"Hai... hai người các ngươi..." Trần Trường Sinh thở không ra hơi, một tay chỉ họ, một tay chỉ lên trời. "Bay... bay nhanh... quá đấy..."
Cả hai trên không, đồng loạt nhìn xuống Trần Trường Sinh đang ngơ ngác dưới đất.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nhìn nhau, mặt hiện vẻ áy náy. Là tu sĩ, ngự kiếm phi hành đã thành bản năng, họ hoàn toàn quên mất trong đội có một 'người phàm'.
"Xin lỗi Lão đại, tiểu đệ quên mất ngài đang tận hưởng hồng trần, là tiểu đệ sơ xuất!" Lâm Phong vội chạy tới, định truyền linh lực giúp hồi phục.
"Tránh ra!" Trần Trường Sinh gạt tay y, ngồi phịch xuống đất. "Để ta thở đã... Mệt chết đi được."
Im lặng một lúc, hắn thốt ra câu khiến Lâm Phong suýt ngã khỏi kiếm, và khiến gương mặt lạnh băng của Tuyết Nguyệt lần đầu tiên trong đời hiện lên biểu cảm giống như... bị sét đánh.
"Để ta nói cho ngươi biết, ta không biết bay."
Một 'cao nhân tuyệt thế', người có thể dùng đầu đỡ pháp bảo linh khí, mỗi hành động ẩn chứa Đại Đạo... lại không biết kỹ năng cơ bản nhất — thứ mà ngay cả đệ tử Luyện Khí tầng bảy, tám cũng làm được?
Phi lý hơn cả 'cứng bẩm sinh'.
Tuyết Nguyệt nhìn Trần Trường Sinh, đầu óc trống rỗng. Nàng không biết nên phản ứng thế nào.
Lâm Phong, sau mười giây chết máy, bộ não 'thần kỳ' lại tự động tìm lời giải thích hợp lý.
Không biết bay? Không! Không thể nào! Sư phụ sao có thể không biết bay?
Đây chắc chắn là ẩn ý!
Đúng vậy! Ta hiểu rồi!
Sư phụ không phải không biết bay! Ngài đang dạy chúng ta: con đường tu hành chân chính không phải là dùng pháp thuật đi đường tắt, mà phải dùng chính đôi chân bước trên mặt đất, cảm nhận từng ngọn cỏ, từng con suối, trải nghiệm mệt mỏi, vất vả của thế gian. Chỉ như vậy, đạo tâm mới được tôi luyện, mới thật sự hòa vào thiên địa! Ngự kiếm phi hành tuy nhanh, nhưng khiến ta xa rời mặt đất, xa rời bản chất tu hành!
"Sư phụ!" Lâm Phong hét lớn, giọng kính phục và hối hận. "Đệ tử ngu muội! Đệ tử đã sai rồi! Chỉ nghĩ đến tốc độ, mà quên mất ý nghĩa rèn luyện! Đa tạ sư phụ dùng hành động cảnh tỉnh đệ tử lần nữa!"
Nói xong, y thu phi kiếm, nhẹ nhàng nhảy xuống đất, đứng nghiêm cạnh Trần Trường Sinh.
Tuyết Nguyệt lơ lửng trên không, nhìn cảnh tượng này, cảm thấy thế giới quan lại bị thách thức.
Cuối cùng, dưới ánh mắt mong đợi của Lâm Phong, nàng chỉ biết thở dài, thu dải lụa, từ từ hạ xuống đất.
Cả hai quyết định đi bộ theo Trần Trường Sinh.
Nhưng vấn đề là...
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt dù cố đi chậm, nhưng thể chất tu sĩ Trúc Cơ khiến bước chân họ vẫn nhanh hơn người thường rất nhiều. Họ thường vô thức đi một đoạn dài, quay đầu lại đã không thấy 'sư phụ' đâu, chỉ thấy một chấm đen nhỏ lững thững phía sau. Thế là lại phải dừng lại, tìm tảng đá ngồi đợi.
Trần Trường Sinh thì mệt bở hơi tai. Hắn phải chạy gần như cả ngày để theo kịp. Mồ hôi ướt đẫm, chân mỏi nhừ. Mỗi lần đuổi kịp, chỉ kịp ngồi phịch xuống thở dốc, uống nước, rồi lại bị kéo đi.
"Chậm... chậm một chút được không?" hắn thở dốc. "Hai người các ngươi đi gì mà nhanh như ma đuổi vậy?"
Lâm Phong nghe vậy lại nghiêm mặt:
"Sư phụ, ngài đang rèn luyện tâm cảnh cho chúng con! Chúng con nhất định kiên trì!"
Trần Trường Sinh chỉ biết trợn mắt lên trời.
Đêm đến, sự khác biệt càng rõ.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt tìm nơi linh khí dồi dào, ngồi thiền tu luyện. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã có thể 'tích cốc' — hấp thu linh khí thay thức ăn, dùng thiền định thay ngủ — một trạng thái thanh tịnh, hiệu quả.
Nhưng sự thanh tịnh đó luôn bị phá vỡ bởi giọng nói mệt mỏi:
"Này, ai biết nhóm lửa không?"
Hai người mở mắt, thấy Trần Trường Sinh loay hoay với hai hòn đá lửa, cọ mãi không ra lửa.
Lâm Phong định dùng Hỏa Cầu Thuật, nhưng bị Tuyết Nguyệt ngăn lại bằng ánh mắt. Nàng muốn xem 'cao nhân' này sẽ làm gì.
Sau nửa canh giờ, Trần Trường Sinh cũng nhóm được đống lửa khói mù mịt. Hắn lôi từ túi trữ vật ra con gà rừng vừa bắt, bắt đầu vặt lông, làm thịt.
Giữa hai tu sĩ đang thiền định trong không khí thanh tịnh, bên cạnh là một 'cao nhân tuyệt thế' ngồi xổm bên lửa, mặt mũi lấm lem khói, tay chân dính đầy máu gà.
Sau khi nướng xong, mùi thơm béo lan tỏa. Trần Trường Sinh không khách khí, xé ngay cái đùi gà to, ăn ngon lành.
Tuyết Nguyệt đang cố nhập định, không sao tập trung. Mùi thơm chui vào mũi, tiếng nhai 'rôm rốp' vang bên tai. Cuối cùng, nàng không chịu nổi.
Nàng mở mắt lạnh băng, nhìn chằm chằm vào Trần Trường Sinh đang gặm đùi gà thứ hai, miệng dính đầy dầu mỡ.
"Ta có một câu hỏi," nàng lạnh lùng nói.
"Hửm?" Trần Trường Sinh ngẩng đầu, miệng vẫn đang nhai.
"Với tu vi các hạ," nàng cố dùng từ trang trọng, "lẽ nào không cần phải 'tích cốc' sao?"
Trần Trường Sinh chớp chớp mắt, như đang suy nghĩ nghĩa của 'tích cốc'. Vài giây sau, hắn hiểu ra, nuốt miếng thịt, rồi trả lời thành thật, thẳng thắn:
"Ta đói."
Lâm Phong bên cạnh chỉ ung dung nói:
"Lão đại quả nhiên thâm sâu! Ngài không phải không thể tích cốc, mà đang dùng hành động dạy chúng ta! Tu luyện không phải đoạn tuyệt hồng trần, mà phải hòa mình vào nó! Ăn, uống, ngủ, nghỉ — đều là quy luật trời đất, là một phần của Đại Đạo! Chúng ta quá chú trọng hấp thu linh khí mà quên cảm nhận nguyên thủy. Lão đại đang nhắc nhở: phải giữ vững bản tâm, đừng quên gốc rễ của mình!"
Tuyết Nguyệt: "..."
Nàng cảm thấy mình sắp hỏng mất rồi.