Chương 29: Bay

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khoảnh khắc sống còn, thời gian như ngừng trôi.
Với Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, cảnh tượng trước mắt chính là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Hai thiên tài Trúc Cơ kỳ đang bị kẹt giữa vòng vây của những con độc vật do trận pháp biến hóa, trong khi hai đòn đánh ám sát chí mạng nhất lại nhắm thẳng vào điểm yếu của người đồng hành đang say ngủ. Họ cảm nhận rõ luồng ma khí tinh khiết, tà ác trong hai đạo hắc quang kia – toàn lực công kích từ hai tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong!
"Không!!"
Lâm Phong gào thét, mắt đỏ ngầu. Y điên cuồng chém ra một đạo kiếm khí, cố phá vỡ vòng vây lao đến cứu viện. Nhưng những con xà, bọ cạp kia như vô tận, vừa tan lại lập tức ngưng tụ, chặn đứng bước chân y.
Tuyết Nguyệt cũng tái mặt. Dải lụa Nguyệt Hoa Lăng trong tay nàng quấn quanh như một cơn cuồng phong tuyết, hàn khí buốt giá đóng băng mọi thứ chạm đến. Nàng cũng cố gắng mở đường máu. Nhưng khoảng cách quá xa, còn tốc độ hai đạo hắc quang thì quá nhanh!
Họ chỉ có thể bất lực nhìn hai mũi tên tử thần – một nhắm vào đầu, một nhắm vào tim – sắp xuyên thủng thân thể Trần Trường Sinh.
Trên cao, hai tên ma tu Vạn Độc Tông lơ lửng, khóe miệng nở nụ cười tàn độc, đắc ý. Chúng đã tính toán kỹ càng. Kẻ phàm nhân kia, dù có mang pháp bảo phòng ngự mạnh đến đâu, cũng không thể kích hoạt khi đang ngủ. Đòn đánh này, chắc chắn sẽ thành công! Giết hắn, cướp bảo vật, sau đó từ từ xử lý hai thiên tài kia. Một mũi tên trúng hai đích!
Và rồi, hai đạo hắc quang chạm vào mục tiêu.
Không tiếng nổ long trời lở đất.
Không cảnh máu me bê bết.
Chỉ có hai tiếng "bụp... bụp..." nhỏ nhẹ vang lên giữa rừng sâu.
Hai đạo hắc quang – mang theo toàn bộ ma khí và độc tố của hai cao thủ Trúc Cơ – khi chạm vào da thịt Trần Trường Sinh, bỗng vỡ tan thành từng chấm sáng li ti rồi tan biến không còn dấu vết. Chúng thậm chí không làm xước nổi lớp áo vải thô rách rưới trên người hắn.
Tĩnh lặng bao trùm chiến trường.
Nụ cười trên mặt hai tên ma tu đông cứng.
Động tác của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt khựng lại.
Ngay cả những con độc vật đang gầm thét cũng như bị một lực lượng vô hình làm cho tê liệt.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về "nạn nhân" nằm dưới gốc cây.
Trần Trường Sinh – người vừa hứng trọn hai đòn công phá toàn lực – vẫn chưa tỉnh giấc. Hắn chỉ khẽ nhíu mày trong giấc mơ, như cảm thấy điều gì đó khó chịu. Hắn lật người, quay mặt vào gốc cây, miệng lẩm bẩm mơ hồ:
"Ưm... muỗi... nhiều quá..."
Rồi, theo bản năng, hắn giơ tay lên gãi nhẹ vào vị trí trái tim vừa bị đánh trúng – như thể đang gãi một vết muỗi cắn. Sau đó, tiếng ngáy đều đặn lại vang lên, êm đềm, bình yên – trái ngược hoàn toàn với khung cảnh chết chóc xung quanh.
Hai tên ma tu nhìn nhau, trong mắt không còn đắc ý, chỉ còn hoang mang và sợ hãi tận sâu linh hồn.
Chúng vừa chứng kiến điều gì?
Đòn đánh mạnh nhất, bí mật nhất của chúng – thứ mà chúng tự tin có thể trọng thương cả tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ – lại bị đối phương coi như... một con muỗi đốt? Lại còn phàn nàn... như đang gãi ngứa?
Đây là quái vật gì? Lẽ nào... lẽ nào tin đồn là thật? Kẻ này chỉ cần liếc mắt một cái là có thể giết người? Giờ hắn còn chưa thèm mở mắt, nếu hắn thức dậy, liệu chúng có còn mạng mà chạy?
Nỗi sợ vô hình lan nhanh, bóp nghẹt trái tim hai tên ma tu. Ý chí chiến đấu tan thành mây khói. Trong đầu chúng giờ chỉ còn một từ duy nhất:
Chạy!
"Rút lui!"
Một trong hai hét lên. Cả hai lập tức quay người, thi triển bí pháp, hóa thành hai vệt máu đỏ thẫm, điên cuồng bỏ chạy về chân trời, không dám ngoái đầu. Chúng chỉ hận cha mẹ không sinh thêm đôi cánh để có thể bay nhanh hơn, thoát khỏi con quái vật đáng sợ kia.
Khi hai tên ma tu bỏ chạy, Vạn Độc Hãm Hồn Trận mất đi năng lượng duy trì, lập tức tan rã. Màn sương độc đen kịt nhanh chóng tan biến, để lộ bầu trời đêm đầy sao và ánh trăng bàng bạc. Những con độc vật ảo hóa cũng hóa thành khói, tiêu tan.
Con dế trong bụi cỏ, cảm nhận sát khí đã tan, lại cất tiếng gáy quen thuộc "ri ri". Không gian trở lại yên tĩnh, như thể trận chiến sống còn vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đứng sững, đầu óc trống rỗng. Họ nhìn theo hai vệt máu biến mất nơi chân trời, rồi lại nhìn Trần Trường Sinh vẫn say ngủ dưới gốc cây.
Một lúc lâu sau, Lâm Phong mới tỉnh lại từ cơn chấn động. Y hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh không còn là sùng bái, mà gần như đang nhìn một vị thần.
Bộ não thần kỳ của y lại bắt đầu "đốn ngộ".
Ta hiểu rồi! Ta hiểu hoàn toàn rồi!
Đây mới là cảnh giới phòng ngự tối cao! Không phải "Bất Động Như Sơn", không phải "Phản Phác Quy Chân", mà là một tầng thứ kinh khủng hơn: "Vô Thức Ngự Đạo"!
Khi một người hoàn toàn hòa hợp với Đại Đạo, thân thể sẽ tự động được Đạo bảo vệ. Trạng thái vô thức – đặc biệt là giấc ngủ – chính là lúc tâm thần buông lỏng nhất, gần với bản nguyên sinh mệnh nhất, cũng là lúc gần với Đại Đạo nhất! Trong trạng thái đó, mọi công kích nhắm vào Sư phụ không phải là đánh một cá thể, mà là khiêu chiến chính Đại Đạo! Thiên địa sẽ tự động hóa giải!
Sư phụ không phải không biết có địch tấn công! Ngài ấy biết! Ngài cố tình ngủ say, là để dùng cách thức trực quan nhất, ấn tượng nhất, dạy cho ta bài học này!
"Sư phụ..." – Lâm Phong thì thầm, giọng run rẩy vì xúc động. Y cảm thấy cánh cửa một thế giới tu luyện hoàn toàn mới đang mở ra trước mắt.
Tuyết Nguyệt đứng bên cạnh, nghe lời lẩm bẩm của Lâm Phong, chỉ liếc y một cái. Nàng không có khả năng "não bổ" siêu việt như y. Trong đầu nàng giờ chỉ là một mớ hỗn loạn.
Nàng bước tới, đứng trước Trần Trường Sinh đang ngủ say. Cẩn thận quan sát. Hơi thở đều, sắc mặt hồng hào, không một dấu hiệu vừa bị công kích. Nàng thậm chí lấy hết can đảm, đưa ngón tay ngọc ra, nhẹ nhàng chọc vào ngực hắn – nơi vừa trúng một đạo hắc quang.
Cứng! Rất cứng! Cảm giác như chạm vào khối Huyền Thiết ngàn năm, thậm chí còn chắc hơn.
Nàng lại sờ trán hắn. Vẫn cứng như vậy.
"Rốt cuộc... ngươi được làm bằng thứ gì?" – nàng thì thầm, giọng đầy bất lực và hoang mang. Bí mật của người này như màn sương dày đặc – nàng càng cố tìm hiểu, lại càng thấy lạc lối.
Sáng hôm sau.
Khi tia nắng đầu tiên lọt qua kẽ lá, Trần Trường Sinh từ từ tỉnh giấc. Hắn duỗi người lười biếng, cảm thấy đêm qua ngủ rất ngon.
"A... thoải mái quá..." – hắn lẩm bẩm.
Hắn ngồi dậy, thấy Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đã ngồi đợi bên cạnh. Lâm Phong nhìn hắn bằng ánh mắt cuồng nhiệt như mọi khi. Còn Tuyết Nguyệt – ánh mắt nàng phức tạp, vừa tò mò, vừa kiêng dè, lại có thêm một tia... bất lực.
"Chào buổi sáng," – Trần Trường Sinh gãi đầu, cười nói. "Đêm qua có gì xảy ra không? Ta ngủ say quá, chẳng biết gì cả."
Lâm Phong nghe vậy, lập tức nghiêm mặt, chắp tay:
"Bẩm Sư phụ, đêm qua quả thật có hai con muỗi của Vạn Độc Tông đến quấy rối. Nhưng dưới 'thần uy' của ngài, chúng chưa kịp làm gì đã sợ vỡ mật mà bỏ chạy. Hoàn toàn không ảnh hưởng đến giấc ngủ của ngài."
Trần Trường Sinh "à" một tiếng, chẳng thèm để tâm. Hắn chỉ quan tâm đến điều khác:
"Có gì ăn không? Ta đói."
Tuyết Nguyệt nghe câu nói quen thuộc, khóe mắt giật giật. Nàng hít sâu, từ túi trữ vật lấy ra một quả linh quả đỏ mọng, tỏa linh khí dồi dào, ném cho hắn.
Nàng đã học được cách đối phó với hắn: dùng đồ ăn để bịt miệng.
Sau khi ăn sáng xong, cả ba chuẩn bị lên đường.
"Sư phụ, Tuyết Nguyệt tiên tử," – Lâm Phong nói nghiêm túc – "sau chuyện đêm qua, đệ nghĩ chúng ta không thể tiếp tục đi chậm thế này nữa. Kẻ địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Chúng ta phải nhanh đến nơi an toàn."
Tuyết Nguyệt gật đầu. Tốc độ rùa bò này đúng là thảm họa.
Trần Trường Sinh nghe vậy, cũng thấy có lý. Đi bộ như thế vừa mệt, vừa nguy hiểm.
"Vậy làm sao?" – hắn hỏi. "Ta không biết bay."
Lâm Phong mỉm cười, dường như đã chuẩn bị sẵn.
"Sư phụ, lần trước là do đệ tử chưa thấu hiểu thâm ý rèn luyện của ngài. Nhưng tình thế hiện tại cấp bách, xin ngài tạm gác việc 'rèn luyện', để đệ tử được cõng ngài đi một đoạn."
Nói rồi, y quay lưng, khom người, ra hiệu cho hắn leo lên.
Trần Trường Sinh nhìn tấm lưng rộng rãi, vững chãi của Lâm Phong, trong lòng có chút do dự. Bị người khác cõng... cảm giác này hơi... mất mặt.
Nhưng nghĩ đến việc phải đi bộ thêm cả tháng, lại nghĩ đến khả năng bị tấn công lúc đang ăn hay ngủ, hắn cắn răng.
"Thôi được. Chỉ một đoạn thôi đấy."
Hắn leo lên lưng Lâm Phong.
"Sư phụ, ngài bám chắc nhé!" – Lâm Phong dặn, rồi Thanh Phong Kiếm bay ra dưới chân.
Nhưng ngay khi y định cất cánh, cả người y bỗng chao đảo, suýt ngã sấp mặt xuống đất.
"Ơ... ơ..."
Lâm Phong gồng người đứng vững, khuôn mặt hưng phấn bỗng đỏ bừng vì sức ép. Trên lưng y không phải một người, mà như một ngọn núi nhỏ!
Nặng! Nặng đến không tưởng!
Y là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, sức mạnh gấp trăm lần phàm nhân. Cõng một người là dễ, dù cõng trâu mộng bay cũng không thành vấn đề. Nhưng tại sao... tại sao Sư phụ lại nặng đến vậy?
"Sao thế?" – Trần Trường Sinh hỏi từ trên lưng.
"Không... không sao ạ!" – Lâm Phong nghiến răng, dồn toàn bộ linh lực vào kiếm. Thanh Phong Kiếm rung bần bật, phát ra tiếng "ong ong" ai oán, như đang chịu sức nặng khổng lồ.
Sau hồi cố gắng, y cũng từ từ cất cánh. Nhưng tốc độ chậm hơn bình thường ít nhất năm lần, kiếm thì lảo đảo như sắp rơi, trông vô cùng chật vật.
Tuyết Nguyệt bay bên cạnh, nhìn cảnh tượng, khóe miệng lạnh lùng khẽ cong – một nụ cười gần như vô hình. Cuối cùng nàng cũng tìm thấy điểm yếu của tên quái vật kia.
Với Trần Trường Sinh, đây là trải nghiệm không mấy dễ chịu.
Bị người cõng bay giữa trời, cảm giác chênh vênh, không điểm tựa khiến hắn bất an. Gió thổi vù vù bên tai, lạnh buốt xương.
Với Lâm Phong, đây là một cuộc khổ tu thực sự. Y phải dồn toàn lực để duy trì bay, mồ hôi đổ như tắm, tay cầm kiếm run lẩy bẩy. Vừa bay, y vừa thầm than:
"Trời ơi, 'Đạo' của Sư phụ... quả nhiên nặng nề và thâm sâu!"
Bay được nửa ngày, họ bỗng nghe tiếng đánh nhau dữ dội từ khu rừng phía dưới.
"Có người đang giao đấu!" – Lâm Phong nói, vừa mệt vừa muốn nghỉ.
Ba người hạ xuống, tiến về nơi có tiếng động. Họ thấy hai nhóm đang chiến đấu ác liệt. Một bên là vài tu sĩ mặc đồ tông môn nhỏ, đang chống đỡ chật vật. Bên kia là nhóm hắc y nhân, trên áo thêu hình đầu lâu và cây búa chéo.
"Là Hắc Sát Giáo!" – Tuyết Nguyệt nhận ra ngay.
Đúng lúc đó, tên cầm đầu trong nhóm Hắc Sát Giáo dường như cảm nhận được sự xuất hiện của họ. Hắn quay lại, và khi thấy bộ ba Trần Trường Sinh, ánh mắt lập tức co rụt, rồi biến thành oán hận và sợ hãi điên cuồng.
Hắn chính là một trong bốn tên sát thủ đã thoát chết khỏi con hẻm hôm trước!
"Là chúng nó! Mau! Báo gấp cho trưởng lão! Con quái vật đó đã xuất hiện!" – hắn hoảng loạn gào lên.
Cả Hắc Sát Giáo và tông môn nhỏ đồng loạt ngừng tay, quay lại nhìn.
Trần Trường Sinh nhìn đám người mặc đồ đen quen thuộc, trong lòng chỉ thấy mệt mỏi.
"Sao đi đâu cũng gặp phiền phức thế nhỉ?"