Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 35: Đại Hội Luyện Đan
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cổng chính Đan Dương Thành – nơi vốn dĩ luôn tấp nập nhưng trật tự – bỗng chốc biến thành một bãi hỗn loạn. Tên vệ binh Trúc Cơ kỳ, người ngày thường chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến đám tán tu rụt rè, giờ đây lại nằm sấp mặt trên một vỉ bánh cá nướng đang bốc khói nghi ngút.
Mùi bơ sữa ngọt ngào quện lẫn với mùi khét từ bộ giáp cháy xém của hắn, tạo nên một thứ hương vị độc nhất vô nhị. Hắn không bị thương nặng, nhưng đau đớn từ hai kheo chân cùng nỗi nhục nhã khi bị hạ gục bởi một con rắn nhỏ trước hàng trăm ánh mắt, khiến hắn chỉ ước có cái hố để chui vào.
Trần Trường Sinh, kẻ gián tiếp gây nên cảnh tượng này, vội vàng chạy tới, vừa lúng túng vừa xin lỗi liên hồi: "Xin lỗi, xin lỗi! Tại ta không kiểm soát được! Con rắn này... hơi năng động một chút."
Tiểu Hắc thì đã nhanh như chớp giật lại xiên bánh cá, trườn lên vai Trần Trường Sinh, ngẩng cao đầu nhỏ, vừa gặm bánh vừa liếc tên vệ binh với ánh mắt đắc thắng.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt cũng vội chạy đến. Lâm Phong chắp tay, dùng linh lực đỡ vệ binh dậy, áy náy nói: "Vị đạo huynh này, thật sự xin lỗi. Sủng vật của sư phụ ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, gây phiền toái cho ngài. Một chút thành ý này, mong ngài nhận cho." Nói rồi, y rút ra một túi linh thạch – số tiền còn lại từ việc bán cây búa ma khí trước đó – nhét vào tay tên vệ binh.
Tên vệ binh được đỡ dậy, mặt mũi đen xì vì khói, vẫn còn ngơ ngác. Những vệ binh khác cũng vội vã xúm lại, nhưng khi thấy tu vi Trúc Cơ kỳ của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, chẳng ai dám manh động.
Sau hồi dàn xếp, thêm phần bồi thường cho ông lão bán bánh, sự việc mới tạm lắng xuống.
Nhưng hình ảnh một con rắn đen nhỏ bé dùng chiêu thức kỳ lạ hạ gục một vệ binh Trúc Cơ đã nhanh chóng trở thành giai thoại mới, được dân chúng thêm mắm thêm muối, lan truyền khắp Đan Dương Thành.
Sau khi vào thành, Trần Trường Sinh lập tức bị vẻ phồn hoa, náo nhiệt nơi đây làm choáng ngợp. Đường phố rộng rãi, lát đá xanh sạch sẽ; hai bên là những tòa lâu đài cao vút, cửa hàng san sát nối tiếp nhau.
Không khí ngập tràn mùi dược hương thơm ngát từ các đan dược phô, hòa quyện cùng hương vị quyến rũ của đủ món mỹ thực từ các tửu lầu.
Với Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, đây là cảnh tượng quen thuộc ở một thành trì lớn. Nhưng với Trần Trường Sinh, nơi này chính là thiên đường!
Hắn say sưa nhìn những xiên thịt yêu thú nướng vàng ươm, những笼 bánh bao bốc khói nghi ngút, những hũ rượu linh quả thơm lừng – nước miếng trong miệng không ngừng trào ra.
"Chúng ta tìm khách điếm trước đã," Tuyết Nguyệt lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ ẩm thực của ai đó.
Vì đang là thời gian tổ chức Đại hội Luyện đan, các khách điếm trong thành đều chật kín người, giá phòng thì đắt cắt cổ. Sau một hồi tìm kiếm, họ mới thuê được hai gian phòng trong một khách điếm tên "Mấy Con Kê Thì Biết Gì Các" – tuy không hoa lệ nhưng sạch sẽ, yên tĩnh.
"Sư phụ, ngài nghỉ ngơi trước đi," Lâm Phong nói sau khi sắp xếp xong.
"Tối nay, tại trung tâm thành sẽ có một buổi đấu giá quy mô lớn do Vạn Kim Thương Hội tổ chức. Nghe nói sẽ xuất hiện rất nhiều kỳ trân dị bảo, thậm chí có cả đan dược Huyền cấp. Chúng ta nên đến xem thử, biết đâu sẽ tìm được Băng Hồn Thảo cho Tuyết Nguyệt tiên tử."
"Đấu giá à?" Trần Trường Sinh tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú. "Có đồ ăn miễn phí không?"
Lâm Phong cười khổ: "Buổi đấu giá cấp cao như vậy thường có linh trà và linh quả miễn phí cho khách quý."
"Đi! Nhất định phải đi!" Trần Trường Sinh lập tức đổi thái độ, mắt sáng rỡ.
Tuyết Nguyệt đứng bên, nghe vậy chỉ biết lắc đầu. Nàng ngày càng cảm giác, việc đi theo hai thầy trò này, có lẽ là quyết định sai lầm nhất cuộc đời mình.
Buổi đấu giá của Vạn Kim Thương Hội được tổ chức tại một tòa lầu hình tròn khổng lồ, trông giống như đấu trường La Mã cổ. Bên trong có thể chứa hàng ngàn người. Khi bộ ba đến nơi, hội trường gần như đã chật kín.
Không khí vô cùng sôi động. Các tu sĩ từ khắp nơi đổ về: có trưởng lão tông môn, gia chủ thế gia, cũng có tán tu tu vi thâm hậu. Tu vi Trúc Cơ kỳ ở đây chỉ xem như bình thường, thỉnh thoảng còn cảm nhận được khí tức của các cao thủ Kim Đan kỳ ẩn trong những phòng riêng trên tầng cao.
Họ tìm được ba chỗ ngồi ở hàng ghế khuất. Trần Trường Sinh vừa ngồi xuống đã bị đĩa linh quả và ấm linh trà hấp dẫn ngay lập tức. Không chút khách khí, hắn cầm quả mọng nước, cắn một miếng lớn.
"Ngon!"
Trong khi hắn mải mê với "sự nghiệp" ăn uống, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt lại cẩn trọng quan sát xung quanh.
"Người của Đan Vương Cốc cũng đến rồi," Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt hướng về nhóm người mặc áo bào xanh lá, trên ngực thêu hình lò đan.
Tuyết Nguyệt nhíu mày, nhìn về một góc khuất xa. "Khí tức thật tà dị. Cẩn thận, nơi này rồng rắn lẫn lộn."
Ở góc tối đó, một lão già ngồi lẻ loi. Hắn mặc hắc bào rộng thùng thình, che kín người, khuôn mặt chìm trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt âm u như hai hố sâu không đáy.
Từ thân thể lão phát ra mùi hương kỳ quái – không phải dược hương, mà là mùi khét của dược liệu cháy xém, pha lẫn mùi máu tanh nhè nhẹ. Không ai dám ngồi gần.
Lão chính là Quỷ Thủ Đan Sư – một luyện đan sư nổi danh với phương pháp tà dị, tàn nhẫn, là nhân vật khiến cả chính đạo lẫn ma đạo đều phải kiêng nể.
Buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Từng bảo vật được mang ra: công pháp, pháp bảo, đan dược, linh thảo – món nào cũng khiến hội trường xôn xao.
Sau khi một viên đan dược Huyền cấp hạ phẩm được bán xong, một người chủ trì mập mạp, mặt đỏ hồng bước lên sân khấu, giọng sang sảng:
"Thưa quý vị! Món bảo vật tiếp theo chính là một trong những điểm nhấn của đêm nay – một tấm khiên phòng ngự cấp Huyền Khí hạ phẩm: Hắc Nham Thuẫn!"
Hai gã lực sĩ vất vả khiêng lên một tấm khiên đen tuyền, cao ngang nửa người. Tấm khiên dày nặng, bề mặt thô ráp như đá nham thạch, tỏa ra khí tức trầm ổn, vững chãi.
"Hắc Nham Thuẫn được rèn từ Hắc Nham Thiết ngàn năm dưới lòng đất, tôi luyện suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày!" người chủ trì khoe khoang. "Độ bền của nó vững như Thái Sơn! Có thể chịu được một đòn toàn lực từ tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ mà không hề hấn gì!"
Cả hội trường lập tức xôn xao. Một pháp bảo phòng ngự cấp Huyền Kh khí, lại có độ bền khủng khiếp như vậy, quả là bảo vật mà mọi tu sĩ đều mơ ước.
"Để chứng minh lời tại hạ không ngoa," người chủ trì cười nói, "tôi xin mời các đạo hữu lên sân khấu tự mình kiểm chứng! Dù dùng quyền cước hay pháp bảo, chỉ cần để lại một vết xước trên khiên, Vạn Kim Thương Hội xin tặng ngay một trăm viên linh thạch hạ phẩm!"
Lời mời này lập tức khuấy động không khí. Vài tu sĩ Trúc Cơ kỳ hiếu thắng liền nhảy lên.
"Để ta thử!"
Một đại hán Luyện Thể, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, gầm lên, vận hết sức bình sinh đấm một quyền vào tấm khiên.
"BỐP!"
Tấm khiên chỉ rung nhẹ. Đại hán thì bị chấn lùi vài bước, nắm đấm đỏ ửng.
Tiếp theo, một kiếm tu Trúc Cơ trung kỳ dùng phi kiếm chém mạnh, chỉ tóe lên tia lửa nhỏ, để lại vệt trắng mờ, rồi nhanh chóng biến mất.
Vài người thử, không ai làm được gì. Độ bền của Hắc Nham Thuẫn quả thật danh bất hư truyền.
Hội trường càng thêm náo nhiệt. Đúng lúc này, có người để ý đến Trần Trường Sinh – người từ đầu đến giờ chẳng mảy may quan tâm đến đấu giá, chỉ mải mê ăn hết đĩa linh quả thứ ba.
"Nhìn tên nhà quê kia kìa! Đến đây chỉ để ăn chực thôi à?" Một tên công tử bột gần đó khinh bỉ cười khẩy.
"Đúng vậy, trông hắn yếu như sên, chắc một ngón tay cũng đè chết được. Hay là... để hắn lên thử xem? Chắc chắn sẽ cực vui!"
Lời đề nghị lập tức được đám đông hưởng ứng. Họ hò hét, chỉ trỏ về phía Trần Trường Sinh:
"Tên kia! Lên thử đi!"
"Đúng đó! Lên gõ một cái xem có vỡ không!"
Trần Trường Sinh đang định gắp nốt quả cuối cùng, nghe tiếng ồn liền ngẩng đầu. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về hắn, trong lòng chỉ thấy phiền toái.
Hắn lắc đầu, định làm ngơ.
Nhưng đám đông càng thêm kích động: "Sợ rồi à? Đồ nhát gan!"
Lâm Phong nhíu mày, định đứng lên phản bác. Nhưng Trần Trường Sinh đã vỗ vai y. Hắn thở dài. Hắn biết, nếu không làm theo, lũ ruồi bọ này sẽ còn vo ve mãi.
Hắn đứng dậy, khiến Lâm Phong và Tuyết Nguyệt kinh ngạc, chậm rãi bước lên sân khấu. Hắn đi ngang qua người chủ trì đang cười khẩy, đứng trước tấm khiên khổng lồ.
Hắn nhìn tấm khiên, rồi quay lại nhìn đĩa linh quả trống rỗng với vẻ tiếc nuối. Hắn chỉ muốn làm cho xong rồi xuống ăn tiếp.
Hắn giơ tay lên, nắm hờ, rồi... gõ nhẹ một cái vào chính giữa tấm khiên, như thể đang gõ cửa nhà ai đó.
"Cốc."
Một âm thanh nhỏ xíu vang lên.
Cả hội trường im lặng một thoáng, rồi bùng lên tràng cười ầm ĩ.
"Ha ha ha! Hắn đang gãi ngứa cho khiên à?"
"Ta cười chết mất! Trò hề thật sự!"
Người chủ trì lắc đầu, định mời hắn xuống. Nhưng đúng lúc đó...
"Rắc..."
Một tiếng động nhỏ, nhưng giữa không gian bỗng im bặt, lại nghe rõ mồn một.
Nụ cười trên mọi khuôn mặt đông cứng lại. Tất cả nín thở, dán mắt vào tấm khiên.
Ngay tại điểm mà đốt ngón tay Trần Trường Sinh chạm vào, một vết nứt nhỏ như sợi tóc hiện ra.
Rồi, dưới ánh mắt kinh hoàng của hàng ngàn người, vết nứt đó lan ra với tốc độ kinh hoàng.
"Rắc... rắc rắc... RẮC!"
Chưa đầy ba hơi thở, những vết nứt như mạng nhện đã lan đầy toàn bộ bề mặt Hắc Nham Thuẫn.
"Keng!"
Với một tiếng vang cuối cùng, tấm khiên phòng ngự cấp Huyền Khí – thứ mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ cũng không làm tổn hại nổi – vỡ tan thành hàng trăm mảnh vụn, rơi lả tả xuống sân khấu.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm cả hội trường.
Lâm Phong bật dậy, hai mắt sáng rực, trong lòng gào thét: "Lại là nó! Lực phản chấn! Sư phụ thậm chí không cần dùng sức, chỉ cần để tấm khiên tự tấn công vào 'Đạo' của ngài, nó đã tự hủy! Cảnh giới này...!"
Tuyết Nguyệt cũng sững sờ, môi hơi hé, hoàn toàn quên mất vẻ lạnh lùng vốn có.
Và trong góc tối, đôi mắt âm u của Quỷ Thủ Đan Sư – lần đầu tiên sau mấy chục năm – bùng lên ngọn lửa tham lam, cuồng nhiệt đến điên dại. Lão không nhìn những mảnh vụn, mà chăm chăm vào Trần Trường Sinh, như con sói đói vừa phát hiện con mồi hoàn hảo nhất.
Lão run rẩy, lẩm bẩm một câu chỉ mình lão nghe thấy, giọng pha lẫn sự không tin và kích động tột độ:
"Không thể nào... Thể chất có thể hấp thu và phản ngược mọi loại năng lượng... Thân thể cứng rắn hơn cả pháp bảo... Đây... đây chính là 'Nhân Hình Đan Lô' trong truyền thuyết!"