Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 36: Mồi Câu
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một bầu không khí chết lặng trùm xuống toàn bộ hội trường đấu giá của Vạn Kim Thương Hội.
Hàng ngàn tu sĩ, từ những tán tu Luyện Khí kỳ cho đến các trưởng lão Kim Đan kỳ ngồi trong các phòng riêng trên tầng lầu, tất cả đều nín thở, ánh mắt kinh hoàng đổ dồn về sân khấu.
Trên sân khấu, hàng trăm mảnh vỡ màu đen của Hắc Nham Thuẫn rải đầy mặt đất, lấp lánh dưới ánh sáng dạ minh châu. Pháp bảo Huyền Khí từng được coi là kiên cố giờ chỉ còn là một đống phế liệu tan tành.
Giữa đống đổ nát ấy, một thiếu niên áo vải thô đang thản nhiên phủi tay, nét mặt lộ rõ vẻ khó chịu, như thể đang tiếc vì lỡ tay làm hỏng một món đồ không đáng giá.
Người chủ trì mập mạp đứng như trời trồng, nụ cười khinh miệt trên môi đã đông cứng từ lâu. Mồ hôi lạnh túa ra như hạt đậu trên trán. Chính lão là người hiểu rõ nhất về độ bền của Hắc Nham Thuẫn.
Vừa nãy, lão còn nghĩ, dù một cao thủ Kim Đan kỳ ra tay cũng chưa chắc phá hủy dễ dàng như vậy. Thế mà thiếu niên trước mặt này… chỉ gõ nhẹ một cái?
"Ma… ma thuật… đây chắc chắn là ma thuật…" Lão lẩm bẩm, đầu óc trống rỗng.
Trong khi cả hội trường còn chìm trong cơn chấn động tột độ, Trần Trường Sinh lại làm một việc khiến không khí càng thêm căng lặng.
Hắn không nói một lời, chỉ từ từ bước đến trước mặt người chủ trì, chìa tay ra.
Người chủ trì giật bắn mình, theo phản xạ lùi lại một bước. "Ngươi… ngươi muốn làm gì?"
"Tiền thưởng," Trần Trường Sinh nói bằng giọng bình thản đến lạ. "Một trăm viên linh thạch hạ phẩm. Các ngươi bảo, chỉ cần để lại một vết xước là được. Ta làm nó vỡ tan rồi, chắc cũng đủ tiêu chuẩn chứ?"
Lời nói ấy như một tia sét giáng thẳng xuống đầu mọi người.
Trời ơi! Hắn chẳng mảy may quan tâm đến việc vừa làm nên một chuyện động trời! Không để ý đến ánh mắt kinh hãi của hàng ngàn người! Hắn chỉ quan tâm đến một trăm viên linh thạch!
Người chủ trì, dưới ánh mắt bình thản nhưng nặng nề như núi của Trần Trường Sinh, không dám chần chừ. Lão vội vàng rút ra một túi trữ vật, run rẩy đưa hai tay dâng lên. "Đủ… đủ tiêu chuẩn! Thưa tiền bối, đây là một trăm viên linh thạch, xin ngài nhận lấy!"
Trần Trường Sinh nhận túi linh thạch, cảm thấy nặng tay, lúc này mới gật đầu hài lòng. Hắn chẳng thèm nhìn lại đống mảnh vỡ trên sân, quay người bước xuống, trở về chỗ ngồi.
Ngồi xuống, việc đầu tiên hắn làm là liếc mắt xem có đĩa linh quả mới nào được mang lên chưa. Thấy đĩa vẫn trống trơn, hắn lập tức lộ rõ vẻ thất vọng.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt ngồi bên cạnh, giờ này đã hoàn toàn sững sờ.
Lâm Phong, sau khi tỉnh lại từ cơn choáng ngợp, hai mắt bỗng bừng cháy ngọn lửa cuồng tín.
"Sư phụ! Ngài quả nhiên là Sư phụ của con! Phong thái này, khí độ này! 'Vạn vật giai không, duy ngã độc tôn'! Trong mắt ngài, pháp bảo Huyền Khí cũng như cỏ rác, vinh quang của vạn người cũng chỉ như mây khói! Chỉ có những thứ thực tế như linh thạch, linh quả mới đáng để ngài quan tâm! Đây chính là cảnh giới 'Bản Tâm Bất Động', không bị ngoại vật lay chuyển!"
Tuyết Nguyệt thì không thể "đốn ngộ" thần kỳ như vậy. Nàng nhìn Trần Trường Sinh đang tiếc nuối vì hết đồ ăn, rồi lại quay sang Lâm Phong với khuôn mặt "đệ tử lại lĩnh hội được chân lý". Nàng thật sự không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục, nhưng chẳng ai còn tâm trí để ý đến các bảo vật tiếp theo. Mọi ánh mắt, dù công khai hay lén lút, đều đổ dồn về góc khuất nơi một "phàm nhân" đang ngáp dài, chán chường.
Và trong một góc tối khác, Quỷ Thủ Đan Sư – toàn thân chìm trong bóng tối – nếu có ai để ý kỹ, sẽ thấy cả người lão run rẩy không ngừng. Không phải vì sợ, mà vì kích động tột độ, vì lòng tham bùng cháy đến điên cuồng.
"Nhân Hình Đan Lô… không sai, chắc chắn là nó!" Lão thì thầm, giọng khàn đục đầy ham muốn. "Cổ tịch ghi lại, thời thượng cổ có một loại thần thể đặc biệt, trời sinh là một cái lò đan hoàn mỹ. Thân thể có thể hấp thu và trung hòa mọi loại năng lượng, cứng hơn cả thần kim, chịu được nhiệt độ kinh khủng nhất của Địa Tâm Hỏa, thậm chí là Thiên Hỏa! Dùng thể chất này luyện đan, thời gian rút ngắn gấp mười lần, tạp chất hoàn toàn bị loại bỏ, có thể luyện ra những viên 'Vô Cấu Thần Đan' huyền thoại!"
Ngọn lửa cuồng nhiệt trong mắt lão càng lúc càng rực cháy. "Chỉ cần có được nó! Có được cái lò đan này! Ta nhất định luyện ra được 'Phá Kiếp Thần Đan', đột phá Hóa Thần, phi thăng thành tiên! Ha ha ha!"
Lão nhìn Trần Trường Sinh như nhìn một báu vật vô giá, một con đường dẫn đến đỉnh cao vinh quang. Nhưng lão không hành động ngay. Lão là một con cáo già xảo quyệt. Lão biết, bên cạnh "lò đan" này còn có hai tên hộ vệ Trúc Cơ kỳ – một kiếm tu Thánh Kiếm Sơn, một là Thánh nữ Băng Cung. Cướp đoạt trực tiếp là hạ sách. Lão cần một kế hoạch hoàn hảo để tách con mồi ra khỏi bầy.
Và khi lão thấy Trần Trường Sinh vì hết linh quả mà lộ vẻ thất vọng, một nụ cười âm hiểm, tàn độc hiện lên trên khuôn mặt chìm trong bóng tối.
"Thì ra… cái lò đan này lại có điểm yếu thú vị như vậy."
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, ba người rời khỏi Vạn Kim Thương Hội. Nhưng họ nhanh chóng nhận ra, cả Đan Dương Thành dường như đã đổi khác. Những ánh mắt đổ dồn về phía họ, đặc biệt là Trần Trường Sinh, không còn là tò mò hay khinh miệt, mà là sự kính sợ tột cùng. Dòng người tự động tách ra, nhường lối, không ai dám đến gần trong phạm vi ba mét.
Tin đồn về một "phàm nhân" dùng một ngón tay gõ vỡ Hắc Nham Thuẫn lan nhanh hơn cả dịch bệnh. Câu chuyện được thêu dệt đủ kiểu: có người nói hắn là lão quái Nguyên Anh kỳ cải trang, kẻ khác bảo hắn là con rơi của một vị Đại Năng Hóa Thần kỳ, trên người giấu một món Thần Khí ẩn hình.
Trần Trường Sinh cực kỳ khó chịu trước sự chú ý này. Hắn chỉ muốn yên tĩnh.
"Về khách điếm thôi," hắn gắt gỏng. "Ta buồn ngủ rồi."
Ngày hôm sau, khi cả ba đang dạo phố ẩm thực sầm uất, tìm kiếm món "Long Hổ Đấu" huyền thoại, một mùi hương kỳ lạ bỗng từ một con hẻm nhỏ thoảng ra, lan tỏa khắp không gian.
Đó là mùi hương không thể diễn tả bằng lời. Ngọt như mật ong ngàn năm, thanh mát như sương mai trên đỉnh tuyết, pha lẫn hương hoa quả chín mọng và dược liệu thoang thoảng, có sức quyến rũ linh hồn. Mùi hương như có ma lực, chỉ cần ngửi một lần, cơ thể lập tức sảng khoái tột cùng, mọi mệt mỏi tan biến.
Tuyết Nguyệt là người đầu tiên dừng lại, đôi mày liễu khẽ nhíu. "Mùi gì vậy? Thật kỳ lạ, dường như nó ảnh hưởng đến thần thức." Nàng tu luyện Băng Tâm Quyết, tâm thần thanh tịnh, nên chỉ cảm thấy hơi kinh ngạc.
Lâm Phong cũng hít sâu, hai mắt sáng rực. "Một mùi hương chứa linh khí tinh thuần đến thế! Thậm chí còn có cả đạo vận! Chắc chắn là thiên tài địa bảo hiếm có!"
Nhưng phản ứng của hai người chẳng thể nào so sánh với hai thành viên còn lại.
Trần Trường Sinh – vừa mua một xiên thịt nướng, chuẩn bị đưa lên miệng – đột nhiên đông cứng. Mũi hắn khịt khịt vài cái, đôi mắt lờ đờ vì buồn ngủ bỗng mở to, đồng tử co giãn liên hồi, trong mắt chỉ còn hình ảnh một món ăn tuyệt đỉnh. Mọi ý nghĩ về "Long Hổ Đấu", gà quay, vịt nướng… bay sạch khỏi đầu. Nước miếng từ khóe môi hắn bắt đầu trào ra không kiểm soát.
"Thơm… thơm quá…" hắn lẩm bẩm, ánh mắt mơ màng.
Phản ứng của Tiểu Hắc còn dữ dội hơn. Nó đang cuộn tròn ngủ trên vai Trần Trường Sinh, bỗng bật dậy như lò xo. Đầu nhỏ ngẩng lên, mũi khịt khịt điên cuồng, đôi mắt đen láy biến thành hai trái tim đỏ rực. Nó kêu chít chít liên hồi, phấn khích tột độ, toàn thân run lẩy bẩy, chỉ muốn lao thẳng vào con hẻm.
Đây chính là kiệt tác của Quỷ Thủ Đan Sư – Thất Huyễn Dẫn Hồn Quả. Một loại linh quả được lão dùng bí pháp lai tạo, mùi hương có sức mê hoặc chí mạng với sinh vật tâm trí đơn thuần, ham ăn, đồng thời khơi gợi dục vọng sâu kín nhất trong lòng tu sĩ.
"Sư phụ, cẩn thận! Mùi hương này có vấn đề!" Lâm Phong nhận thấy vẻ mặt bất thường của Trần Trường Sinh, vội nhắc nhở.
Nhưng đã quá muộn.
Trần Trường Sinh, dưới sự thúc giục của bản năng nguyên thủy và sự kích động của Tiểu Hắc, hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn ném xiên thịt nướng xuống đất – việc mà bình thường hắn chẳng bao giờ làm.
"Đồ ăn ngon!"
Hắn hét lên, rồi lao như tên bắn về phía con hẻm nhỏ nơi mùi thơm phát ra. Tốc độ của hắn, bị kích thích bởi mỹ thực, nhanh hơn bình thường ít nhất ba phần.
"Sư phụ!" Lâm Phong hoảng hốt gào lên, vội đuổi theo.
Tuyết Nguyệt cũng biến sắc, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh trắng, bám sát phía sau.
Nhưng con hẻm quá đông, Trần Trường Sinh lại luồn lách linh hoạt như con lươn. Hắn nhanh chóng rẽ vào một ngã rẽ khác, biến mất khỏi tầm mắt hai người.
Hắn và Tiểu Hắc – người và rắn – hoàn toàn bị mùi thơm dẫn dắt. Chúng xuyên qua những ngõ nhỏ quanh co, cuối cùng dừng lại trước một sân nhỏ hoang vắng. Cánh cửa gỗ hé mở, mùi thơm nồng nặc nhất phát ra từ bên trong.
Không một chút do dự, Trần Trường Sinh đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một sân yên tĩnh, có một cây quế cổ thụ đang nở rộ. Dưới gốc cây, trên bàn đá, một trái linh quả đỏ rực, to bằng nắm tay, tỏa ánh sáng bảy màu và mùi hương mê hoặc, nằm yên đó.
Mắt Trần Trường Sinh và Tiểu Hắc sáng rực như hai đèn pha. Cả hai đồng loạt lao về phía bàn đá.
Nhưng ngay khi chân Trần Trường Sinh vừa bước qua ngưỡng cửa, điều kỳ lạ xảy ra.
Cánh cửa gỗ sau lưng hắn "két" một tiếng, tự động đóng sầm lại. Cảnh vật xung quanh đột ngột biến đổi. Sân vườn, cây quế, bàn đá, linh quả… tất cả đều tan biến. Trước mắt hắn là một không gian xám xịt, mờ ảo, không phương hướng.
"Ủa?" Trần Trường Sinh ngơ ngác nhìn quanh, dụi mắt. "Trái cây của ta đâu rồi?"
Tiểu Hắc cũng ngơ ngác, kêu chít chít thất vọng.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khàn khàn, âm trầm, đầy đắc ý và cuồng nhiệt, vang lên từ trong màn sương.
"He he he… Lò đan của ta, cuối cùng ngươi cũng tự chui vào rọ rồi."
Quỷ Thủ Đan Sư từ từ bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt âm u dán chặt vào Trần Trường Sinh, như thể đang ngắm nhìn một kiệt tác nghệ thuật hoàn hảo nhất đời hắn.
Trần Trường Sinh nhìn lão già xấu xí trước mặt, lòng chẳng hề sợ hãi, chỉ tràn đầy bực tức vì bị lừa.
"Ông là ai? Trái cây của ta đâu?"
Quỷ Thủ Đan Sư không đáp. Lão chỉ cười quỷ dị.
Lão không muốn lãng phí thêm một giây nào. Lật tay, một lá bùa vàng khắc ký tự máu hiện ra. Lão ném bùa lên không trung.
"Khốn Long Trận, khởi!"
Mặt đất dưới chân Trần Trường Sinh bỗng sáng rực. Vô số phù văn máu hiện lên, tạo thành trận pháp phức tạp, trói chặt hắn.
Một lực lượng vô hình, mạnh mẽ và không thể kháng cự, bao phủ toàn thân hắn, khiến hắn không thể nhúc nhích.
Cùng lúc đó, bên ngoài, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt cuối cùng cũng tìm đến con hẻm. Nhưng trước mắt họ chỉ là một bức tường đá lạnh lẽo. Sân vườn nơi Trần Trường Sinh lao vào đã biến mất không dấu vết.
"Không xong!" Tuyết Nguyệt biến sắc. "Là Khốn Trận cấp cao! Nó có thể che giấu và dịch chuyển không gian! Chúng ta bị lừa rồi!"
Nàng vung dải lụa, một luồng băng sương kinh người đập vào tường.
"Ầm!"
Tường rung lên, nhưng không hề hấn gì.
Lâm Phong cũng điên cuồng chém hàng chục đạo kiếm khí. Chỉ để lại vài vệt trắng nhạt trên đá.
"Sư phụ!" Y gào lên, lòng tràn ngập hối hận và lo lắng.
Trong trận pháp, Trần Trường Sinh cảm thấy trời đất quay cuồng. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
"Trái cây của ta…"
Đó là suy nghĩ cuối cùng của hắn, trước khi cả người và trận pháp biến mất trong một luồng ánh sáng.