Chương 38: Duyên đến...

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 38: Duyên đến...

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khoảnh khắc ý thức Trần Trường Sinh chìm vào bóng tối vô tận, thân thể vốn đang chịu đựng cơn đau tột cùng như được giải thoát khỏi một gông xiềng vô hình.
Bên ngoài lò đan, Quỷ Thủ Đan Sư đang trong cơn cuồng nhiệt tột độ. Lão không hề hay biết rằng "nguyên liệu" của mình đã bất tỉnh.
Lão chỉ cảm nhận được một luồng sinh cơ dồi dào, ổn định một cách kỳ lạ phát ra từ trong lò, dù đang bị ngọn lửa Địa Tâm Ma Hỏa thiêu đốt không ngừng.
"Tốt! Tuyệt vời! Ha ha ha!" Lão cười lớn, tiếng cười vang dội khắp mật thất. "Quả không hổ là Nhân Hình Đan Lô! Dù bị Địa Tâm Ma Hỏa đốt, sinh cơ vẫn không suy giảm, ngược lại còn chủ động trung hòa năng lượng! Giai đoạn đầu đã hoàn thành mỹ mãn!"
Lão cho rằng đây là dấu hiệu tích cực. Lão không biết rằng, chính vì Trần Trường Sinh đã ngất đi, không còn cảm giác đau đớn để la hét, sinh cơ mới trở về trạng thái ổn định nhất.
"Địa Tâm Ma Hỏa chỉ là món khai vị," Quỷ Thủ Đan Sư liếm đôi môi nứt nẻ, ánh mắt ngày càng điên dại. "Muốn luyện thành Thần Đan, sao thể thiếu chân hỏa!"
Lão lật tay, một lá bùa đỏ rực hiện ra, được vẽ bằng máu của một loại yêu thú hệ Hỏa. Lão cắn ngón tay, nhỏ máu tươi lên bùa, miệng lẩm bẩm những câu thần chú âm u, tà dị.
"Lấy máu ta làm dẫn, mượn lửa trời luyện đan! Tam Muội Chân Hỏa, hiện!"
Lá bùa bùng cháy dữ dội, hóa thành một con nha lửa đỏ rực, lao thẳng vào một trong chín lỗ thông hỏa của lò đan.
"Ầm!"
Ngay lập tức, ngọn lửa xanh lục âm u trong lò bùng lên mãnh liệt, sắc màu bắt đầu biến đổi. Từ xanh lục, chuyển dần sang đỏ thẫm, rồi cuối cùng hóa thành vàng kim chói lọi!
Tam Muội Chân Hỏa!
Đây là một trong những loại hỏa diễm bá đạo nhất trong truyền thuyết, chỉ có những tu sĩ đại năng với cơ duyên đặc biệt mới luyện được.
Ngọn lửa này không chỉ có nhiệt độ khủng khiếp, mà còn ẩn chứa một tia ý chí Thiên Hỏa, có thể thiêu đốt vạn vật, khiến pháp bảo Huyền Khí cũng tan chảy trong chớp mắt. Quỷ Thủ Đan Sư chỉ mượn được một tia hỏa chủng bằng bí pháp, nhưng cũng đủ để tự hào.
Nhiệt độ trong mật thất tăng vọt, tường đá đen bốc hơi nóng rực. Lão cảm nhận rõ lò đan khổng lồ đang rung chuyển dữ dội, như chịu đựng sức mạnh vượt xa tưởng tượng.
"Bắt đầu!" Quỷ Thủ Đan Sư không dám chậm trễ. Lão vung tay áo, hàng chục loại linh dược quý hiếm từ túi trữ vật bay ra, lơ lửng quanh lò. Có loại ngàn năm, có loại vạn năm, mỗi cây đều khiến luyện đan sư bên ngoài tranh giành đến nát đầu.
Lão bắt đầu ném từng cây linh dược vào lò qua một cửa nhỏ.
"Ngàn năm Huyết Sâm, bổ khí huyết!"
"Vạn năm Linh Chi, củng cố linh hồn!"
"Địa Tâm Hỏa Liên, trung hòa hỏa độc!"
Lão vừa ném vừa lẩm bẩm, vẻ mặt thành kính như đang dâng tế phẩm cho thần linh.
Và bên trong lò đan, một cảnh tượng nếu ai chứng kiến chắc chắn sẽ vỡ cả đạo tâm đang diễn ra.
Thân thể Trần Trường Sinh lơ lửng giữa biển lửa vàng kim, không bị thiêu rụi. Ngược lại, một luồng ánh sáng vàng mờ nhạt, cổ xưa và thần thánh, tỏa ra từ sâu trong cơ thể hắn, tạo thành một chiếc kén mỏng bao bọc lấy thân hình.
Tam Muội Chân Hỏa kinh khủng, khi chạm vào chiếc kén, không những không thể phá vỡ, mà còn bị hấp thu, chuyển hóa. Hỏa độc bá đạo, linh khí cuồng bạo của ngọn lửa… tất cả đều bị kén ánh sáng hút vào, thanh lọc, chuyển hóa thành luồng năng lượng tinh khiết nhất.
Và luồng năng lượng tinh khiết ấy, từ từ thẩm thấu trở lại cơ thể Trần Trường Sinh.
Thân thể hắn, như mảnh đất khô cằn bị bỏ hoang lâu năm, lần đầu tiên được tưới tắm bởi dòng suối năng lượng dồi dào. Kinh mạch vốn nhỏ hẹp, tắc nghẽn, giờ được mở rộng, gột rửa. Xương cốt vốn cứng, nay trở nên trong suốt như ngọc. Lục phủ ngũ tạng được cường hóa với tốc độ kinh người.
Toàn bộ quá trình diễn ra hoàn toàn vô thức. Cơ thể tự vận hành, tự hấp thu, tự cường hóa.
Đây mới chính là năng lực thật sự của Thánh Thể hắn — không phải "chịu đòn", mà là "hấp thu vạn vật để bất diệt"! Chỉ vì trước giờ, các đòn công kích quá yếu, năng lượng quá tạp, chưa đủ để khơi dậy tiềm năng này.
Hôm nay, dưới "sự giúp đỡ" tận tình của Quỷ Thủ Đan Sư, với Tam Muội Chân Hỏa làm chất xúc tác, tiềm lực thực sự của Thánh Thể, lần đầu tiên được đánh thức!
Những linh dược quý hiếm Quỷ Thủ Đan Sư ném vào, vừa rơi vào lò đã bị nung chảy thành dược dịch tinh thuần. Nhưng chúng chưa kịp ngưng tụ thành đan, đã bị chiếc kén ánh sáng của Trần Trường Sinh hút sạch, trở thành dưỡng chất nuôi thân thể hắn.
Nếu Quỷ Thủ Đan Sư biết được cảnh này, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu mà chết. Lão đang dùng toàn bộ gia tài, dùng bí pháp tâm huyết, không phải để luyện đan, mà là… giúp kẻ thù tắm thuốc, luyện thể!
Trong khi Trần Trường Sinh trải qua quá trình lột xác kinh thiên động địa, thì "cục nợ" Tiểu Hắc cũng chẳng chịu nhàn rỗi.
Nó vẫn quấn chặt quanh ngực Trần Trường Sinh. Chiếc kén ánh sáng vàng kim cũng bao phủ cả nó. Trước Tam Muội Chân Hỏa, nó không những không bị tổn hại, mà còn cảm thấy… ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Luồng năng lượng tinh khiết sau khi được Bất Diệt Thánh Thể chuyển hóa, một phần được cơ thể Trần Trường Sinh hấp thu, phần còn lại tràn ra ngoài. Tiểu Hắc, với huyết mạch Thái Cổ Long Tộc nhạy bén, không chút khách khí mà "hút trộm".
Thân hình nhỏ bé của nó như một hố đen, điên cuồng nuốt chửng năng lượng tràn ra. Đây là loại năng lượng tinh thuần, bổ dưỡng nhất nó từng nếm, ngon hơn thịt nướng vạn lần!
Dưới nguồn năng lượng này, huyết mạch nó thức tỉnh với tốc độ kinh hoàng. Vảy đen tuyền trở nên sáng bóng, cứng chắc hơn. Những hoa văn hình vảy rồng mờ nhạt giờ rõ nét. Thân hình bé bằng gang tay dần lớn lên, bằng bắp tay người lớn. Trên đầu nhú ra chiếc sừng nhỏ, dài dần, thêm phần uy nghiêm.
Một người, một rắn. Một vô thức, một hữu tình. Cùng nhau hưởng thụ bữa tiệc cơ duyên thịnh soạn nhất, mà chẳng hay biết.
Quá trình này kéo dài suốt một ngày một đêm.
Bên ngoài mật thất, Quỷ Thủ Đan Sư đã kiệt sức. Lão đã ném vào lò hơn trăm loại linh dược quý hiếm, linh lực trong người gần như cạn kiệt. Nhưng gương mặt lão vẫn rực cháy hưng phấn.
"Sắp thành công rồi! Ta cảm nhận được luồng đan khí kinh người đang ngưng tụ! Ha ha ha! Thần Đan sắp thành!" Lão cười điên dại, ánh mắt đăm đăm nhìn lò đan rung chuyển dữ dội.
Và bên trong lò, năng lượng tích tụ trong cơ thể Trần Trường Sinh đã chạm đến cực hạn.
Đan điền bé nhỏ, đáng thương của hắn, sau khi được mở rộng, cường hóa, lần đầu tiên trong đời được lấp đầy linh lực.
Không, không chỉ lấp đầy — mà sắp nổ tung! Năng lượng quá khổng lồ, vượt xa giới hạn đan điền có thể chứa đựng.
Thân thể hắn theo bản năng cần nơi giải phóng luồng năng lượng này. Nếu không, kết cục duy nhất là… nổ tan xác.
Cùng lúc đó, bên ngoài bức tường ảo ảnh.
"RẦM!"
Sau một ngày một đêm tấn công không ngừng, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đều kiệt sức. Nhưng họ không đầu hàng. Lâm Phong cắn lưỡi, phun máu tâm huyết lên Thanh Phong Kiếm. Tuyết Nguyệt thi triển bí pháp Băng Cung, mái tóc đen dần phủ lớp băng sương trắng xóa.
Hai người chuẩn bị tung ra đòn cuối cùng — một đòn kết hợp sinh mệnh và linh hồn.
"Sư phụ! Chờ con!"
"Trần Trường Sinh! Nếu ngươi chết, ta sẽ không tha!"
Hai luồng sức mạnh, nóng và lạnh, hòa làm một, hóa thành một đạo kiếm quang băng hỏa lưỡng cực, chém thẳng vào bức tường.
Nhưng ngay khi kiếm quang sắp chạm đến, một biến cố kinh khủng hơn đã xảy ra từ trong lòng đất.
Bên trong lò đan, thân thể vô thức của Trần Trường Sinh, đối mặt nguy cơ nổ tung, đã hành động theo bản năng sâu thẳm nhất.
Toàn bộ năng lượng khổng lồ, tinh thuần, tích tụ từ Tam Muội Chân Hỏa và hàng trăm linh dược, được dồn vào nắm tay phải.
Hắn vung một cú đấm — vô thức, không mục tiêu, chỉ là sự giải phóng năng lượng thuần túy.
Một cú "Bình Phàm Quyền" được tung ra từ bên trong thành lò.
"BÙMMMMMM!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, còn kinh khủng hơn cả sấm sét Thiên Kiếp, vang vọng khắp lòng đất Đan Dương Thành.
Lò luyện đan khổng lồ — một pháp bảo Huyền Khí đỉnh cao — dưới một cú đấm từ bên trong, không thể chịu nổi. Những vết nứt đỏ rực lan ra, rồi trong nháy mắt, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn!
Sóng xung kích kinh hoàng, mang theo Tam Muội Chân Hỏa và dược lực hỗn loạn, quét sạch mật thất. Quỷ Thủ Đan Sư, người gần nhất, không kịp phản ứng. Lão chỉ kịp hét lên một tiếng thê lương, cả người bị đánh văng, đập mạnh vào tường, máu phun như suối, sống chết mờ mịt.
Vụ nổ không chỉ phá hủy mật thất — mà còn xé toạc Khốn Không Trận bao bọc không gian này.
Trên con hẻm, bức tường ảo ảnh bỗng vỡ tan.
Không gian vặn vẹo, lộ ra một cái hố đen ngòm dưới lòng đất. Từ đó, một cột lửa vàng kim, mang theo dược khí kinh người, phóng thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt sững sờ nhìn cảnh tượng như tận thế trước mắt.
Và rồi, từ trong cột lửa ấy, một bóng người toàn thân đen xì như than, tóc dựng đứng như bị sét đánh, từ từ bước ra…