Chương 37:Trong Lò Lửa

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 37:Trong Lò Lửa

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác quay cuồng, không gian biến đổi chỉ trong chớp mắt. Trần Trường Sinh vừa định thần, nhận ra mình đã không còn ở hẻm nhỏ đông người của Đan Dương Thành nữa.
Anh đứng giữa một hang bí mật rộng lớn, tối tăm. Bốn bức tường được xây bằng một loại đá đen không rõ nguồn gốc, hấp thu mọi ánh sáng. Trên đó khắc đầy những ký hiệu ma thuật màu đỏ sẫm, giống như những con giun uốn lượn, toát ra khí nguy hiểm, ngột ngạt. Không khí tràn ngập mùi thuốc khét lẹt và mùi máu tanh nồng, giống hệt mùi trên người lão già Quỷ Thủ Đan Sư trong buổi đấu giá.
Giữa hang bí mật, một vật khiến người ta choáng ngợp.
Một cái lò luyện thuốc khổng lồ.
Lò cao đến ba trượng, toàn thân bằng đồng đen, chia làm tám cạnh, mỗi cạnh khắc hình một con yêu thú hung tợn. Dưới đáy lò chín lỗ thông hỏa to như đầu người. Dù chưa được nhóm lửa, nhưng luồng nhiệt khí nóng rực vẫn âm ỉ tỏa ra, khiến không khí trở nên khô nóng.
Trần Trường Sinh ngơ ngác nhìn quanh. Anh vẫn bị Khốn Long Trận trói chặt, không thể nhúc nhích. Nhưng trong đầu không hề sợ hãi, chỉ có sự hoang mang và tức giận tột độ.
"Ta đang ở đâu? Trái cây của ta đâu rồi?" Anh nhìn quanh, tìm kiếm quả linh quả bảy màu thơm nức. "Rõ ràng là ta chạy vào đây để lấy nó mà?"
Tiểu Hắc trên vai anh cũng ngóc đầu nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn quanh đầy thất vọng, lưỡi nhỏ thè ra, kêu lên vài tiếng" chít chít" ai oán.
"Hi hi hi hi. .. "
Tiếng cười khàn khàn, đầy nguy hiểm quen thuộc lại vang lên. Quỷ Thủ Đan Sư từ bóng tối bước ra.
Lão đã cởi bỏ lớp áo choàng đen, lộ ra gương mặt gầy gò, hốc hác như xương khô, da tái nhợt, mắt lõm sâu, nhưng bên trong lại bùng cháy ngọn lửa cuồng nhiệt và tham lam đến điên dại.
"Trái cây? Hì hì, ngươi chỉ xứng làm nguyên liệu luyện thuốc, không thể hơn," lão liếm môi khô khốc, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh không khác gì tên tửu quỷ gặp rượu tiên ngàn năm. "Thứ đó chỉ là mồi câu do lão phu chế ra. Nhưng ngươi yên tâm, so với thứ ngươi sắp nhận được, một quả linh quả nhỏ bé có đáng là gì?"
Trần Trường Sinh nghe thấy mình bị lừa, lửa giận bốc lên. "Lừa đảo! Ông là đồ lừa đảo!"
Anh ra sức giãy giụa, nhưng trận pháp trói vô cùng bá đạo, dù có dùng sức mạnh kinh người cũng không thể lay chuyển.
Quỷ Thủ Đan Sư không để ý đến sự phẫn nộ của anh. Lão đi vòng quanh, ánh mắt thèm thuồng đánh giá từ đầu đến chân, miệng không ngừng tấm tắc khen ngợi.
"Hoàn mỹ! Quả thật quá hoàn mỹ! Thân thể không tì vết, khí huyết dồi dào, sinh cơ vô hạn... Trời xanh có mắt, đã để cho lão phu tìm được ngươi, 'Nhân Hình Đan Lô' trong truyền thuyết!"
"Lò đan gì chứ? Ông nói cái gì ta không hiểu!" Trần Trường Sinh gắt lên. "Ta không quan tâm! Mau thả ta ra!"
"Hề hề hề!" Quỷ Thủ Đan Sư cười lớn, tiếng cười chói tai vang vọng trong mật thất. "Ngươi không cần hiểu. Ngươi chỉ cần biết, ngươi sắp được hòa làm một với lò luyện thuốc vĩ đại nhất lịch sử! Ngươi sẽ trở thành chất xúc tác luyện ra viên'Phá Kiếp Thần Đan'! Với thân thể ngươi làm lò luyện, linh hồn ngươi làm thuốc dẫn, lão phu chắc chắn luyện ra thần đan, đột phá gông cùm Kim Đan, bước vào cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần trong truyền thuyết!"
Lão càng nói, vẻ mặt càng điên cuồng. "Đến lúc đó, lão phu sẽ trở thành tiên nhân đầu tiên của mảnh đại lục này trong mấy ngàn năm qua!"
Bên ngoài, trên con hẻm đã bịt kín bởi bức tường ảo ảnh.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt tấn công bức tường. Kiếm khí sắc bén và băng sương lạnh lẽo liên tục oanh tạc, nhưng bức tường chỉ rung chuyển nhẹ, những phù văn lóe lên rồi tắt, không hề bị phá vỡ.
"Chết tiệt! Đây là Khốn Không Trận, trận pháp không gian cổ đại!" Tuyết Nguyệt cắn môi anh đào, sắc mặt trắng bệch. "Nó không chỉ che giấu, mà còn dịch chuyển không gian! Sư phụ của ngươi... đã bị dịch chuyển đi rồi!"
"Sư phụ!" Lâm Phong gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. Y dồn linh lực Trúc Cơ kỳ vào Thanh Phong Kiếm, chém ra chiêu mạnh nhất.
"Nhất Kiếm Phá Thiên!"
Một đạo kiếm quang khổng lồ, dài hàng chục mét, mang kiếm ý sắc bén kinh người, chém thẳng vào bức tường.
"ẦM! !!"
Tiếng nổ lớn vang lên, cả con hẻm rung chuyển. Bụi đất bay mù mịt. Nhưng khi bụi tan đi, bức tường vẫn sừng sững, chỉ có vết chém sâu hơn.
"Không được... Trận pháp này do cao thủ Kim Đan kỳ bố trí," Tuyết Nguyệt tuyệt vọng nói. "Chỉ hai chúng ta, không thể phá vỡ được. "
Nỗi sợ hãi và hối hận bao trùm hai người. Họ đã quá chủ quan, để sư phụ rơi vào tay kẻ địch ngay trước mắt.
Bên trong mật thất.
Quỷ Thủ Đan Sư mất kiên nhẫn. Lão biết hai tên bên ngoài sớm muộn gì cũng báo tin. Lão phải hành động nhanh.
"Lò luyện thuốc ta, đã đến lúc ngươi phải vào vị trí," lão cười quỷ dị.
Lão vung tay áo, Khốn Long Trận đang trói Trần Trường Sinh đột nhiên nhấc bổng anh lên không trung, bay về phía lò luyện thuốc khổng lồ.
"Thả ta ra! Đồ lừa đảo!" Trần Trường Sinh hoảng sợ la hét. Anh nhìn lò đen ngòm, cảm nhận luồng nhiệt khí kinh khủng tỏa ra, bản năng mách bảo đây nguy hiểm hơn tất cả chiêu đã thử cộng lại.
Quỷ Thủ Đan Sư hứng thú bay đến trước lò, hai tay bắt pháp quyết phức tạp.
"Địa Tâm Ma Hỏa, khởi!"
Lão hét lớn, đánh chưởng vào thân lò.
"ẦM!"
Chín lỗ thông hỏa dưới đáy lò đồng loạt phụt ra ngọn lửa màu xanh lục âm u. Ngọn lửa không nóng rực như lửa thường, mà mang sự âm lạnh, tà dị, dường như thiêu đốt cả linh hồn.
Nhiệt độ tăng vọt. Nắp lò từ từ mở ra, lộ không gian đỏ rực, nóng chảy bên trong.
"Vào đi! Hãy trở thành một phần của sự vĩ đại!"
Quỷ Thủ Đan Sư cười lớn, vung tay.
Trần Trường Sinh, dưới khống chế trận pháp, không thể chống cự, bị ném thẳng vào lò luyện thuốc đang cháy hừng hực.
"Á á á á á á!"
Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp mật thất, trước khi tiếng nắp lò" RẦM" đóng át đi.
Ngay khoảnh khắc bị ném vào trong, cơn đau chưa từng trải ập đến.
Đau! Đau không tưởng!
Nếu những đòn trước chỉ như hàng vạn kim lửa châm chích, bây giờ anh cảm thấy như bị ném vào lõi mặt trời. Lửa Địa Tâm Ma Hỏa không chỉ thiêu đốt da thịt, mà len lỏi từng tế bào, thớ cơ, khớp xương, thậm chí linh hồn.
Cơn đau được thể chất chết tiệt khuếch đại gấp bội, biến thành sự tra tấn thuần túy. Linh hồn sắp bị nung chảy, ý thức trở nên mơ hồ.
"A... A... B... C..." Anh rên rỉ, cuộn tròn trong không gian nóng chảy đỏ rực.
Quỷ Thủ Đan Sư đứng bên ngoài, vẻ mặt phấn khích. Lão cảm nhận thân thể Trần Trường Sinh bắt đầu hấp thu, trung hòa năng lượng Địa Tâm Ma Hỏa, biến thành năng lượng thuần túy, chuẩn bị luyện đan.
"Tốt! Rất tốt! Ha ha ha!"
Bên trong lò, Tiểu Hắc vốn nằm trong lòng áo Trần Trường Sinh cũng bị ném vào. Đối mặt ngọn lửa ma hỏa kinh khủng, nó không hề bị thiêu cháy.
Ngược lại, vảy rắn đen tuyền trên người nó, khi tiếp xúc luồng năng lượng thuần túy do thân thể Trần Trường Sinh trung hòa, bắt đầu phát ra ánh sáng đen mờ ảo.
Nó cảm thấy vô cùng thoải mái. Luồng năng lượng này bổ dưỡng hơn cả thịt nướng, chính là cội nguồn sức mạnh ẩn sâu đang khao khát!
Tiểu Hắc không chút do dự, nó há miệng nhỏ xíu, điên cuồng hấp thu luồng năng lượng xung quanh. Cơ thể nhỏ bé như cái hố đen không đáy.
Đồng thời, nó cảm nhận sự đau đớn tột cùng của kẻ bao bọc. Luồng ý niệm bảo vệ nguyên thủy trỗi dậy. Nó trườn đến, quấn chặt lồng ngực Trần Trường Sinh, cố dùng thân thể nhỏ bé hấp thu bớt lửa đang thiêu đốt.
Dưới sự kích thích năng lượng khổng lồ và ý chí bảo vệ, huyết mạch bí ẩn trong cơ thể nó bắt đầu thức tỉnh. Vảy cứng rắn hơn, hai sừng nhỏ trên đầu nhú thêm chút. Thân hình từ từ lớn dần.
Bên ngoài, Quỷ Thủ Đan Sư bắt đầu ném linh dược quý hiếm vào lò. Lão bắt đầu quá trình luyện đan vĩ đại nhất đời mình.
Bên trong, Trần Trường Sinh đã sắp không chịu đựng nổi. Cơn đau vượt quá giới hạn tinh thần. Ý thức ngày càng mơ hồ, trước mắt chỉ còn màu đỏ rực.
"Nếu đời này, không có thức ăn ngon, thì ta còn tồn tại để làm gì... ... ."
Đó là suy nghĩ cuối cùng, trước khi anh hoàn toàn mất ý thức, ngất đi trong lửa.
Thân thể không còn bị ý thức kìm hãm, dưới sự kích thích đau cực hạn và lửa Địa Tâm Ma Hỏa, dường như... đã bắt đầu tự vận hành.
Một luồng ánh sáng vàng kim mờ nhạt, cổ xưa, thần thánh, từ sâu cơ thể anh bắt đầu tỏa ra... ...