Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành
Chương 48
Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc tạo ra sự đối lập không hề khó, dù sao người cũng đã thay đổi rồi, sự khác biệt chắc chắn sẽ rất lớn. Đặc biệt là nguyên chủ trước đây với lớp trang điểm dày cộm, chỉ cần thay đổi một chút, đã có thể mang đến một sự biến hóa rõ rệt. Nhưng tại sao nguyên chủ lại trang điểm đậm như vậy? Không phải vì khuôn mặt bầu bĩnh này quá non nớt, không đủ vẻ trưởng thành, không đủ khí chất sao? Dù linh hồn đã thay đổi, gương mặt thì vẫn vậy.
Nghe cô bày tỏ những băn khoăn này, Lộ Tranh cười khẽ, lắc đầu: "Không đúng, tôi nghĩ, để thực sự gây ấn tượng, quan trọng nhất là phải có ‘người làm nền’."
Hướng Tình khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu được. Cô giơ tay chỉ vào gương mặt mình, nói với Lộ Tranh: "Anh nhìn mặt tôi đi, trông còn quá trẻ con thế này, dù anh có cho tôi mượn xe sang, váy áo lộng lẫy hay trang sức quý giá, tôi cũng không thể toát lên khí chất áp đảo được."
Không giống như Long Hồng Ngư, người có khuôn mặt sắc sảo, vẻ đẹp rạng rỡ. Trong những dịp như thế này, nhan sắc của cô ta là một lợi thế lớn.
Nếu đặt hai người cạnh nhau, sự tương phản chắc chắn sẽ có, nhưng người nổi bật e rằng vẫn sẽ là đối phương.
"Không, người tôi nói đến không phải là xe sang hay trang sức." Lộ Tranh đáp: "Những thứ đó tuy tốt thật, nhưng sao có thể so sánh với… con người?"
"Con người?" Hướng Tình có chút bối rối.
Lộ Tranh gật đầu, ánh mắt nhìn cô đầy nghiêm túc: "Hướng tiểu thư, để tôi làm ‘người làm nền’ cho cô nhé."
Tim Hướng Tình bỗng nhiên lỡ mất một nhịp.
Không thể phủ nhận, câu nói này của Lộ Tranh như mở ra một cánh cửa mới trước mắt cô.
Xe sang, váy áo, trang sức, tất cả những thứ đó chỉ là công cụ để phô trương sự giàu có và quyền lực. Nhưng Lộ Tranh là người nắm giữ quyền lực, tài sản, là đối tượng mà vô số người muốn lấy lòng. Nếu một người như vậy sẵn sàng nâng đỡ, chủ động làm nền cho cô, thì bản thân cô trông ra sao cũng không còn quan trọng nữa.
Chỉ riêng điều này, cô đã thắng rồi.
Dù cho Hướng Quân Minh có cố gắng nâng đỡ Long Hồng Ngư, hiệu quả cũng không thể sánh bằng Lộ Tranh. Và dù nhà họ Hướng có tìm ai để làm chỗ dựa cho cô con gái ruột, cũng không thể tìm được ai có địa vị hơn Lộ Tranh.
"Chuyện này…" Dù viễn cảnh ấy khiến cô hào hứng, nhưng Hướng Tình vẫn không khỏi cảm thấy bất an: "Có cần phải làm đến mức này không? Anh hy sinh nhiều quá rồi."
Cô có tài đức gì mà xứng đáng với điều này chứ?!
"Không phải hy sinh." Lộ Tranh nói rất khẽ, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định: "Hướng tiểu thư vốn dĩ chính là vị khách quý mà tôi muốn làm hài lòng."
Về lý trí, Hướng Tình biết rằng Lộ Tranh nói như vậy là vì anh ta còn có việc cần cô giúp đỡ, hơn nữa việc này chỉ có cô mới có thể làm được, nên sự ân cần này cũng không có gì lạ. Nhưng lời này nói ra, thật sự quá dễ gây hiểu lầm.
Anh ta rốt cuộc có biết câu nói này có sức ảnh hưởng thế nào không? Sao có thể dễ dàng nói ra như vậy?
Cô đành cười gượng gạo một tiếng, rồi vội vã rời đi, theo Tiểu Trương ra ngoài làm thẻ căn cước công dân.
Nhờ vào những năm gần đây những chính sách tiện ích công cộng được đẩy mạnh, thủ tục làm lại giấy tờ đã trở nên vô cùng đơn giản. Nhưng khi đến sảnh làm thủ tục, Hướng Tình chợt nhớ ra hộ khẩu của cô vẫn còn ở nhà họ Hướng, chi bằng nhân tiện chuyển hẳn hộ khẩu ra ngoài, tránh để Hướng Quân Minh gặp xui xẻo rồi cô cũng bị liên lụy.
Việc này vốn dĩ có chút khó khăn, vì theo thủ tục cần có sổ hộ khẩu, mà cô thì không thể quay về nhà họ Hướng lấy được. Nhưng có vị trợ lý đa năng Tiểu Trương ở đây, cuối cùng cũng làm xong. Tạm thời, hộ khẩu của cô sẽ được đăng ký vào sổ hộ khẩu tập thể của một công ty thuộc quyền Lộ Tranh, sau này khi có chỗ ở riêng, cô có thể tách hộ khẩu riêng ra.
Chưa đến một giờ, tất cả thủ tục đều hoàn thành. Hướng Tình nhận được sổ hộ khẩu mới, dòng chữ chủ hộ ghi rõ ràng tên "Hướng Tình", cùng với một chiếc thẻ căn cước tạm thời. Còn những giấy tờ cần làm lại, sau đó sẽ được gửi về nhà qua đường bưu điện.
Bước ra khỏi sảnh làm thủ tục, Hướng Tình thở phào nhẹ nhõm, quay sang Tiểu Trương nói: "Trợ lý Trương, anh đã vất vả rồi. Nếu không có anh, hôm nay đúng là thật sự rất rắc rối."
"Đây là trách nhiệm của tôi." Tiểu Trương cười đáp, "Tiếp theo, Hướng tiểu thư muốn dạo phố một chút hay về nhà?"
Nghĩ đến việc về nhà, Hướng Tình lại nhớ đến câu nói của Lộ Tranh, thế nên cô dứt khoát lang thang bên ngoài cả ngày, mãi đến tối mịt mới quay về biệt thự Thủy Ngạn.