Thiên Kim Thật Là Hắc Liên Hoa
Chương 9: Kẻ Ngụy trang
Thiên Kim Thật Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta là con gái ruột, dù có hãm hại nàng ta thì bố mẹ ruột cũng không thể bỏ ta. Chúng ta là người một nhà có chung dòng máu, còn nàng ta là kẻ ngoài duy nhất trong căn nhà này.
Nàng ta đã sập bẫy, nhưng "Khương Tử Nha câu cá, ai muốn thì cắn câu", ta không ép nàng ta hại ta, ta chỉ đào cái hố rồi dẫn dụ nàng ta nhảy xuống.
Chính nàng ta đã bất chấp danh tiếng nhà họ Khâu, vì muốn làm ta mất mặt mà không tiếc phơi bày "sự thật" trước mặt quan khách, bôi tro trát trấu vào mặt gia đình.
Nếu ta thực sự là con riêng, ông Khâu còn mặt mũi nào nhìn đời?
Việc nàng ta không màng thể diện gia đình là sự thật hiển nhiên. Dù ông bà Khâu có xem camera, có lôi ta vào thì đã sao?
Lúc đó bộ dạng điên cuồng kéo người cắt đứt chùm của nàng ta chỉ càng khiến người ta thêm chán ghét. Thế nên, dù biết rõ là ta bày mưu, nàng ta cũng không dám nói ra sự thật.
Huống hồ, trước khi nàng ta đến, ta đã sớm phá hỏng camera ở sân rồi. Ta đời nào để lại chứng cứ?
"Bố... con thực sự không có..."
Nàng ta lại dùng chiêu cũ, bày ra bộ dạng đáng thương nhưng chẳng ai tin nàng ta nữa.
Khâu Tư Độ rõ ràng đã bắt đầu thất vọng: "Chị... thực ra chị không cần phải như vậy. Em biết chị sợ bị đuổi đi, nhưng chị cũng không nên đem danh dự của bố ra làm trò đùa."
Nàng ta lại nhìn Tư Độ đầy tội nghiệp: "Tư Độ... em tin chị đi, chị thực sự không có."
"Niểu Niểu, mặt con bị sao thế này?"
Bà Khâu đột nhiên phát hiện nửa mặt bên kia của ta hơi đỏ, vội bước sang xem xét. Khâu Minh Châu cũng nhìn ta, ánh mắt u ám. Nàng ta chắc chắn nghĩ ta sẽ nói ra sự thật.
Ta liếc nhìn nàng ta một cái rồi nhanh chóng cúi đầu, che mặt lảng tránh: "Chắc là con bị dị ứng với phấn hoa bên ngoài thôi ạ."
Ta không có bằng chứng nàng ta đánh mình, thay vì khóc lóc cầu xin bố mẹ đòi công bằng, chi bằng hãy dẫn dắt họ tự suy đoán về phía nàng ta.
Ánh mắt ông Khâu nhìn về phía Khâu Minh Châu, sắc mặt trắng bệch: "Minh Châu, con thực sự làm bố quá thất vọng."
Đồng tử Khâu Minh Châu run rẩy, nước mắt lã chã rơi.
Thấy mọi người nhà họ Khâu đều không muốn nhìn mình, nàng ta cuối cùng không nhịn được mà gào khóc: "Bố, mẹ, cảm tạ công ơn nuôi dưỡng của mọi người bao năm qua, nhưng nếu mọi người đã không tin con, thì con đi đây!"
Nói rồi, nàng ta quay người chạy khỏi bệnh viện.
"Minh Châu!"
Vợ chồng họ Khâu hốt hoảng định đuổi theo. Ta liền nhắm mắt lại, giả vờ ngất xỉu, ngã gục vào lòng bà Khâu.
Ta sớm biết nàng ta sẽ dùng lại chiêu cũ nên từ sáng sớm ta đã không ăn hạt cơm nào, nhịn đói đến tận bây giờ. Vốn dĩ ta bị hạ đường huyết, lúc này dù là giả vờ ngất thì cũng chẳng ai nghi ngờ được.
Quả nhiên họ không còn tâm trí đâu mà đuổi theo Khâu Minh Châu nữa, toàn bộ sự lo lắng đều đổ dồn vào ta.
Ta biết, vở kịch thiên kim thật giả này đã hạ màn.
Và ta, chính là người thắng cuộc.
9
Nhưng điều ta không ngờ tới là cuối cùng vợ chồng họ Khâu vẫn tìm cách đưa Khâu Minh Châu trở về.
Khi nhìn thấy nàng ta xuất hiện trong ngôi nhà này một lần nữa, tâm trạng vốn đang nhẹ nhõm của ta lập tức rơi xuống vực thẳm.
Cả nhà ngồi trên sofa ở phòng khách, chỉ có Khâu Minh Châu quỳ dưới đất xin lỗi ta.
"Xin lỗi Niểu Niểu, đều tại tôi không tốt, cô có thể tha thứ cho tôi không? Tôi thực sự không nỡ... không nỡ rời xa bố mẹ, rời xa Tư Độ, tôi hứa sau này sẽ không bao giờ tranh giành, ghen tị với cô nữa..."
Lời lẽ nàng ta khẩn thiết, ra vẻ vô cùng hối lỗi. Vợ chồng họ Khâu cũng nhìn ta với vẻ khó xử, trong mắt tràn đầy sự khẩn cầu.
"Niểu Niểu, Minh Châu còn nhỏ, một mình con bé... làm sao có thể tồn tại bên ngoài được, con hãy nhìn vào sự thành tâm hối cải của nó mà bao dung cho nó lần này đi."
Khâu Tư Độ cũng hiếm khi hạ mình trước mặt ta.
"Chị... chị tha thứ cho chị Minh Châu đi, sau này chị ấy chắc chắn sẽ không tái phạm đâu."
Ta thật chẳng ngờ, lần đầu tiên nàng ta gọi ta là chị lại là để cầu xin cho Khâu Minh Châu.
"Phải đó Niểu Niểu, con hãy tha thứ cho Minh Châu lần này đi, đều tại bố mẹ dạy bảo không nghiêm, từ nhỏ đã quá nuông chiều con bé nên mới gây ra chuyện ngày hôm nay."
…
Tiếng cầu xin cho Khâu Minh Châu của cả gia đình vang lên liên tiếp, những âm thanh hiền hòa khẩn khoản đó lọt vào tai ta lại chẳng khác gì sự đe dọa.
Ta đột nhiên nhận ra, cho dù ta có làm gì đi nữa cũng không thể thắng nổi mười năm tình cảm của gia đình họ.
Ta không thắng nổi…
Phòng tuyến tâm lý của ta hoàn toàn sụp đổ, ta chưa bao giờ tuyệt vọng đến thế.
Khâu Minh Châu chẳng cần phải thông minh hơn ta, chẳng cần phải giỏi tính toán hơn ta, nàng ta chỉ cần có mười năm thời gian ở nhà họ Khâu thì nàng ta mãi mãi là thiên kim của họ, là viên ngọc quý trên tay vợ chồng họ Khâu.
Phải rồi, Khâu Minh Châu, cái tên mới rạng rỡ và êm tai làm sao.
Ta rất muốn tiếp tục giả vờ rộng lượng, nói rằng mình không để tâm, nói rằng mình đã tha thứ cho nàng ta, để nàng ta tiếp tục ở lại ngôi nhà này, nhưng ta không nói ra được.
Ta không thể nói ra được!!
Ta mãi mãi không quên được những ngày tháng đau khổ trong cô nhi viện, không quên được chính nàng ta là kẻ đã cướp đi cuộc đời của ta!
Ta luôn biết rõ, nàng ta cố ý cướp đi cuộc đời ta!
Năm đó nàng ta là con của một giáo viên trong cô nhi viện, vì giáo viên đó ăn ở ngay tại trường nên nàng ta cũng sống ở đó.
Trên đời này, không phải đứa trẻ nào cũng thiên chân thiện lương. Có những đứa trẻ sinh ra đã mang tâm địa xấu xa, đã biết làm ác.
Nàng ta dùng cành cây quất vào người ta, nhìn bộ dạng ta vì sợ hãi mà co rúm lại khóc lóc rồi cười ha hả, thậm chí còn đẩy ta từ trên ban công cô nhi viện xuống.
Lúc đó nếu không phải phía dưới ban công là một bãi bùn lầy thì làm sao ta có thể đứng đây vẹn toàn thế này.