39. Vòng tay bí ẩn

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sao trời lại lạnh thế nhỉ? Hứa Tần Nhã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời nắng chang chang nhưng vẫn quyết định lên lầu lấy áo khoác mỏng mặc rồi mới ra ngoài.
Khi bà bước lên lầu, phía sau đột nhiên hiện ra một nữ quỷ đang đứng cúi đầu nghe ngóng cuộc trò chuyện của hai người.
Nữ quỷ đứng im cho đến khi phòng khách vắng tanh, mới chậm rãi quay cổ về phía Hứa Tần Nhã rời đi, tiếng cổ kêu 'rắc rắc'.
Đôi mắt trắng dã nằm sau mái tóc ướt rối, con ngươi đen nhỏ như lỗ kim chao đảo trong hốc mắt.
... Nó nghe xong rồi đây, phải đi báo cho chủ nhân biết mới được.
Đèn phòng khách đột nhiên chớp lóe vài cái khiến người ta hoa mắt, nữ quỷ biến mất không để lại dấu vết.
Còn bên kia, Tô Tái Tái đang dạo bước trong hẻm nhỏ phố đồ cổ.
Vừa bước vào, chưa kịp chào Ngô đại sư thì Ngô Lục Lục đã 'Ế!' một tiếng đứng bật dậy.
Đôi mắt ông sáng lấp lánh nhìn Tô Tái Tái, hai tay chà chà vào nhau cười 'hì hì!' nói: "Tiểu hữu, cô đến rồi đấy à?"
???
Tiểu hữu?
Tô Tái Tái nghe cách gọi này hơi nghiêng đầu.
Hôm qua còn gọi mình là cô bé, sao hôm nay lại thân thiết quá vậy?
Ngô Lục Lục không biết Tô Tái Tái nghĩ gì, ông niềm nở chào cô rồi lập tức lấy ly giấy rót trà thanh nhiệt cho cô.
Ông đặt ly trước mặt mình rồi vẫy tay gọi Tô Tái Tái, cười tủm tỉm: "Mau tới đây ngồi, trời nóng chắc cô khát lắm ha? Tới uống nước mát nè."
Tô Tái Tái nhướng mày bước tới, không ngồi ngay mà nhìn ly trà rồi ngẩng đầu nói: "Ngô đại sư, hôm nay tôi không có tiền."
"Ôi trời, không cần tiền, không cần tiền." Ngô Lục Lục cười ha ha mời cô ngồi: "Tôi mời cô uống nước, cứ yên tâm đi."
Không bắt trả tiền là được rồi.
Tô Tái Tái gật đầu ngồi xuống.
Cô cầm ly uống một ngụm, đặt xuống rồi ngẩng đầu thấy Ngô Lục Lục đang nhìn chằm chằm vào vòng tay hạt trên cổ tay mình. Cô giả vờ không biết cười hỏi: "Ngô đại sư, ông nhìn cái gì thế?"
"Hì hì hì..." Ngô Lục Lục chà chà tay, nịnh nọt cười: "À thì... tiểu hữu à, tôi có thể xem cái vòng tay hạt của cô một chút không?"
Ông chỉ vào vòng tay rồi giơ bốn ngón tay thề: "Cô yên tâm, tôi chỉ xem thôi, tuyệt đối không lấy đâu."
Chưa nói xong thì Tô Tái Tái đã tháo vòng tay đưa cho ông: "Ông cứ xem đi."
Đối với cô, chiếc vòng hạt chỉ là thứ bình thường.
Ngô Lục Lục thấy vậy hơi giật mình, nhưng trước sức hấp dẫn của vòng hạt, ông không nghĩ nhiều mà vội lau tay rồi cẩn thận cầm lấy.