Khởi Đầu

Thiên La

Khởi Đầu

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên ngoài thành Thương Vân, Lâm Phong trừng mắt nhìn con Thực Thi Thú cấp Hoàng sơ giai trước mặt, như muốn cảnh cáo rằng nếu nó dám tiến thêm một bước, hắn sẽ liều mạng đến cùng.
- Lạ thật, Thực Thi Thú thường ngày rất cảnh giác, sao hôm nay lại ngốc nghếch thế này?
Nếu là ngày thường, Lâm Phong chắc chắn sẽ rất vui vì chính hắn đã đặt xác một con dã trư ở đây để dụ Thực Thi Thú. Nhưng hôm nay, lại có một vị khách không mời mà đến.
Cách Lâm Phong gần một dặm là Tam Sắc Yêu Xà, một yêu thú cấp Huyền sơ giai chính hiệu. Chỉ cần một ánh mắt của nó cũng đủ khiến hắn chết khiếp.
Tam Sắc Yêu Xà dường như không nhìn thấy Lâm Phong, nó chỉ thoáng liếc qua Thực Thi Thú, ánh mắt đầy do dự, không biết có nên ra tay hay không.
- Đại ca Thực Thi, phía sau có yêu xà đang nhìn kìa.
Lâm Phong nhỏ giọng nhắc nhở, nhưng không có tác dụng vì yêu thú và nhân tộc không có cùng tiếng nói. Hết cách, hắn đành phải đổi giọng.
- Gâu… gâu… cái gì thế này, lạnh quá.
Đột nhiên, một luồng hàn khí bay vút qua đầu Lâm Phong, phóng thẳng tới chỗ yêu xà. Chỉ chớp mắt một cái, con yêu xà đã bị đóng băng thành một khối, chắc là đã bỏ mạng rồi.
Một bóng trắng lướt tới chỗ Tam Sắc Yêu Xà rồi lướt đi, cả hai biến mất như chưa từng xuất hiện.
- Khinh công thật lợi hại, hẳn là người giàu có.
Lâm Phong ngẩn người một lúc, rồi xách đao xông về phía Thực Thi Thú đang hấp hối.
- Ăn một đao của lão tử đây!
Thương Vân thành là một trong vô số thành nhỏ của Vô Cực Thánh Cung, do Thiết Sơn Môn cai quản. Trong thành, lúc nào cũng có hơn vạn tu sĩ cùng vài chục vạn dân thường sinh sống.
Sau khi giết được một con Thực Thi Thú, Lâm Phong không còn tâm trạng đi săn nữa. Hắn đi tới khu giao dịch tự do trong thành, dùng chiến lợi phẩm đổi lấy bốn khối linh thạch hạ phẩm rồi trở về chỗ ở của mình.
Đúng lúc Lâm Phong đi ngang qua quầy hàng đồ cổ, hắn nhìn thấy một chiếc nhẫn cổ màu đen, bên trên có đính một viên hồng thạch. Không hiểu sao, khi ánh mắt hắn chạm vào chiếc nhẫn cổ, linh lực trong cơ thể đột nhiên trở nên bạo loạn.
Lâm Phong dừng lại trước quầy hàng, ánh mắt đảo một vòng rồi chỉ vào thanh kiếm mục nát.
- Lão bản, thứ này bán thế nào?
Lão đầu nhìn thanh kiếm rồi trả lời:
- Năm mươi khối linh thạch hạ phẩm, không mặc cả.
- Đắt thế sao?
Lâm Phong do dự một lúc, lại chỉ vào chiếc nhẫn cổ bên cạnh.
- Thứ này thì sao?
Lão đầu nhìn dáng vẻ của tiểu tử trước mặt, biết ngay đã gặp phải tên quỷ nghèo. Lão suy nghĩ một chút rồi trả lời:
- Ba mươi khối linh thạch hạ phẩm.
- Hai mươi khối linh thạch hạ phẩm, ta sẽ lấy thứ này.
Sau một lúc mặc cả, Lâm Phong dùng ba mươi khối linh thạch hạ phẩm để mua chiếc nhẫn cổ. Đúng là một ngày thất bại.
Căn phòng của Lâm Phong đang ở là loại thông thường dành cho tu sĩ, mỗi tháng chỉ cần trả mười khối linh thạch hạ phẩm là đủ. Hắn vừa tới cửa thì gặp hai tên ở phòng bên cạnh bước ra.
- Lâm tặc, sao hôm nay về sớm thế?
- Đừng nói nữa, hôm nay vận khí của lão tử không được tốt. Có tin lão tử sẽ cướp các ngươi không?
- Hắc hắc… tiền tài bọn ta không có, nhưng trinh tiết vẫn còn, ngươi có muốn không? Ha ha ha…
- Các ngươi giỏi lắm.
Lâm Phong buồn bực bước vào phòng. Hắn lấy chiếc nhẫn cổ ra ngắm nhìn một lúc, sau đó truyền linh lực vào.
- Không lẽ phải nhỏ máu nhận chủ?
Nếu là pháp bảo bình thường, chỉ cần truyền linh lực vào là được. Nhưng cũng có một số loại phải nhỏ máu nhận chủ.
Lâm Phong thử nhỏ một giọt máu vào chiếc nhẫn cổ, sau đó đứng một bên chăm chú quan sát. Nửa giờ sau...
- Thôi bỏ mẹ, hôm nay gặp hạn rồi.
Lâm Phong nhìn chiếc nhẫn cổ trên bàn, thế là ba mươi khối linh thạch hạ phẩm, ba tháng tiền nhà, ba lần vào Hồng Tụ Lâu coi như mất trắng. Càng nghĩ càng tức, hắn thẳng tay ném chiếc nhẫn cổ xuống đất, giẫm thêm vài cái, chửi thêm vài câu cho hả dạ.
- Tiểu tử, vô lễ với trưởng bối coi chừng bị trời đánh đấy.
Chiếc nhẫn cổ khẽ rung lên, một làn sương trắng từ bên trong bay ra, hóa thành một lão đầu lơ lửng trước mặt Lâm Phong.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn làn sương trắng, vẻ mặt kinh ngạc: chỉ đạp vài cái mà đã hiển linh rồi.
- Không ngờ trên đời lại có kiểu pháp bảo nhận chủ như vậy. Biết thế thì đâu cần phải tốn một giọt máu của lão tử.
Dáng vẻ lão đầu như đang say ngủ, nghe Lâm Phong nói liền bừng tỉnh.
- Tiểu tử thối, có phải ngươi muốn bị trời đánh không?
- Gì hả? Liên quan gì đến ta?
- Ngươi...
Lão đầu hừ lạnh một tiếng rồi biến mất. Chiếc nhẫn cổ vẫn nằm im trên mặt đất như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Phong nhặt chiếc nhẫn cổ lên nhìn, ánh mắt sáng rực. Tuy hắn không biết thứ này có cấp bậc như thế nào, nhưng nhất định là một bảo vật, bán đi chắc chắn sẽ được không ít linh thạch.
Binh khí ở Thiên La đại lục được chia làm bốn cấp và mười hai phẩm. Bốn cấp bao gồm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng; mỗi cấp lại chia thành Cực, Thượng, Trung, Hạ phẩm.
Về lý thuyết, binh khí cấp bậc nào cũng có thể sinh ra khí linh, nhưng phải thuộc hàng cực phẩm. Chỉ cần có thời gian đủ lâu để hấp thu thiên địa linh khí, một khi khí linh được hình thành, nó có thể ôn dưỡng binh khí, giúp bản thể tiến cấp theo thời gian.
- Không biết có được một vạn linh thạch hạ phẩm không?
- Ngươi… đồ trời đánh, ngươi có biết lão phu là ai không?
- Không phải là một khí linh thôi sao?
- Ta...
Chiếc nhẫn cổ im lặng một lúc, sau đó lão đầu áo trắng lại xuất hiện trước mặt Lâm Phong, ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.
- Lão phu quyết định thu nhận tiểu tử ngươi làm đệ tử, nhưng ngươi phải nghe theo lời của lão phu.
Lão đầu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy hài lòng. Cho dù là thiên tài tuyệt thế đứng trước mặt lão cũng phải cúi đầu.
- Trước tiên, quỳ xuống hành lễ bái sư.
- Hả?
- Hả cái gì? Lão phu không nói hai lời.
Lâm Phong cảm giác hôm nay vẫn là ngày hạn của mình. Nếu để người ta biết khí linh trời ơi đất hỡi thế này, thì giá cả sẽ giảm không phanh.
- Này lão đầu, ta nói lão nghe, đừng tưởng già là được lên mặt. Bây giờ lão tạm thời ở yên trong giới chỉ, ngày mai ta sẽ đưa lão đến Vạn Bảo Các.
- Đi đâu?
- Vạn Bảo Các, nghe nói là thương hội lớn nhất đại lục. Phòng đấu giá ở đó lớn lắm, có cả vạn người, lúc đó lão muốn thu ai làm đệ tử cũng được.
- Ngươi… ta...
Lão đầu áo trắng cảm giác muốn tan rã. Lão đường đường là một trong những nhân vật có số má nhất đại lục, một khi chuyện lão bị đặt lên bàn đấu giá truyền đi, có lẽ cả đời lão cũng không dám ló mặt ra ngoài.
Cái cảm giác đứng trước hàng vạn người giới thiệu về bản thân, sau đó đợi người ta trả giá, chẳng khác gì nữ tử bán thân.
- Không được, có chết lão phu cũng không đi!
- Phản đối vô hiệu. Ta đi ngủ đây, đừng làm phiền, nếu không ta sẽ lập tức đưa lão đến Vạn Bảo Các.
Lão đầu áo trắng hừ lạnh rồi tiến vào chiếc nhẫn. Muốn lão cầu xin một tiểu tử nhỏ hơn lão mấy chục vạn tuổi, đó là chuyện viển vông.
Sáng hôm sau, Lâm Phong rời phòng đi dạo một vòng. Bên trong thành Thương Vân, Vạn Bảo Các là thương điếm lớn nhất, nhưng bên ngoài lại có nhiều nơi buôn bán hơn cả. Phần lớn là các tán tu tụ tập mua bán, trao đổi vật phẩm, mỗi tháng bọn họ phải đóng cho Thiết Sơn Môn một phần lợi nhuận.
Lâm Phong đang nhàn nhã đi dạo thì nhìn thấy mấy con hắc mã lao nhanh trên đường. Phía sau còn có một chiếc kiệu lớn được kéo theo.
Loại hắc mã này chính là độc giác hắc phong, một loại yêu thú cấp Hoàng có tốc độ cực nhanh. Một con có giá gần tám mươi khối linh thạch hạ phẩm.
- Là tên nào mà chơi trội quá vậy?
Lâm Phong liếc nhìn một cái rồi đi tiếp, ánh mắt vẫn chú ý đến vật phẩm được bày bán trên đường, cuối cùng dừng lại trước một tấm bảng hiệu hoàng kim.
- Vạn Bảo Các, tiểu tử trời đánh nhà ngươi thật sự muốn mang lão phu đi đấu giá sao?
Lâm Phong mặc kệ tiếng kêu réo của lão đầu, hắn bước thẳng vào bên trong.
- Đúng là một nơi hoành tráng.
Tuy không phải là lần đầu tiên đến Vạn Bảo Các, nhưng khung cảnh nơi đây vẫn làm người ta choáng ngợp. Ánh kim lóe lên khắp nơi, vừa nhìn đã biết đây là một nơi giao thương tuyệt vời.
- Hình như phòng đấu giá ở bên kia thì phải.
- Tiểu tử, ngươi có gì thì từ từ thương lượng. Làm người không nên nóng vội, cổ nhân có câu 'dục tốc bất đạt'.
- Đây gọi là lời nói đáng giá ngàn vàng, Lâm Phong ta đã nói là làm.
Lão đầu thấy phòng đấu giá ngày càng gần, đã không còn giữ được phong thái cao nhân.
- Tiểu tử, ngươi đem lão phu đi bán cùng lắm chỉ được mấy vạn linh thạch hạ phẩm. Hay là lão phu giúp ngươi kiếm mấy chục vạn linh thạch, có được không?
- Chuyện này...
Nhìn thấy Lâm Phong hơi do dự, lão đầu tiếp tục dụ dỗ.
- Mấy chục vạn không đủ thì mấy trăm vạn thế nào?
- Lão có làm được không đó?
- Trên đời này chưa có chuyện gì lão phu không làm được.
Giọng nói lão đầu như chém đinh chặt sắt, vô cùng kiên định, làm cho Lâm Phong có chút tin tưởng.
- Vậy lão có thể sinh con không?
- Cái gì?
- Đùa đấy, lão có thể bắt yêu thú không?
- Lão phu là khí linh, sao có thể bắt yêu thú? Nhưng lão phu biết cách bắt yêu thú.
- Ta cũng biết vậy.
Lâm Phong mỉm cười khinh bỉ. Mấy cách bắt yêu thú trong thư tịch thiếu gì đâu.
- Lão biết đánh đấm không?
- Không biết.
- Lão có thể đào linh thạch không?
- Không thể.
- Hay là chúng ta vào phòng đấu giá rồi nói tiếp.
- Đợi đã!
Lão đầu gấp đến mức muốn hiện nguyên hình.
- Lão phu có thể chỉ cho tiểu tử ngươi cách luyện đan.
- Ta không có Hỏa linh thể thì luyện đan kiểu gì?
- Tiểu tử yên tâm, chuyện này lão phu có thể giúp ngươi giải quyết.
- Thật hả?
Lâm Phong nhíu mày. Nếu như có cách làm cho tu sĩ không có linh thể luyện được đan dược, thì hắn phát tài to rồi. Lúc đó, chỉ cần đem phương pháp này đi bán, linh thạch sẽ cuồn cuộn chảy về.
- Lão không lừa ta đấy chứ?
- Lão phu lời nói đáng giá ngàn vàng.
- Không được, ta vẫn chưa yên tâm. Tốt hơn nên vào phòng đấu giá nói chuyện đi.
Lão đầu lại hoảng lên.
- Làm sao thì tiểu tử ngươi mới chịu tin lời lão phu?
- Trước tiên lão phải đồng ý với ta ba điều kiện, sau đó thì nói tiếp.
- Nói đi.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh rồi tìm một chỗ vắng người để nói chuyện. Để người khác nhìn thấy hắn độc thoại nội tâm cũng không tốt lắm.
- Thứ nhất, lão phải ký kết linh hồn khế ước chủ nô với ta.
- Không đời nào! Cùng lắm là linh hồn khế ước cộng sinh, lão phu với tiểu tử ngươi ngang hàng.
- Cũng được.
Lâm Phong gật đầu miễn cưỡng đồng ý.
- Thứ hai, ta hỏi thì lão phải thành thật trả lời, không được lừa dối.
- Lão phu lời nói đáng giá ngàn vàng.
- Thử luôn này, lão sợ thứ gì nhất?
Lão đầu suy nghĩ một lúc, giọng nói kiêu ngạo lại vang lên:
- Lão phu không sợ trời, không sợ đất, càng không sợ yêu ma quỷ quái.
- Hay là chúng ta vào phòng đấu giá nói tiếp đi.
- Hình như lão phu hơi nể thiên kiếp.
Lâm Phong mỉm cười đắc ý.
- Thứ ba, ta muốn lão dùng thiên kiếp để thề, không được làm trái những lời hôm nay đã hứa với ta.
- Tiểu tử thối nhà ngươi sớm muộn cũng bị trời đánh.
Lão đầu miễn cưỡng tuyên thệ. Trước tiên phải nín nhịn một chút, đợi sau này tiểu tử thối biết được uy phong của lão, lúc đó nợ trước nợ sau đều tính một lượt.
- Tiểu tử thối hài lòng chưa?
- Miễn cưỡng chấp nhận. Bây giờ bắt đầu ký kết khế ước.
- Khế ước gì?
Khóe môi Lâm Phong khẽ giật mấy cái.
- Linh hồn khế ước cộng sinh.
- Ngươi không biết khí linh không có linh hồn sao? Thứ lỗi, chuyện này lão phu không thể giúp được.
- Lão...
Mấy lão đầu thành tinh này đúng là không dễ chơi chút nào. Tính tới tính lui, vẫn bị lão qua mặt.
- Vậy bây giờ phải làm gì đây?
- Ngươi muốn làm gì cũng được, lão phu không có ý kiến.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, lại quay sang hỏi lão đầu.
- Lúc nãy lão nói có thể giúp ta luyện đan, vậy có phải ta cũng có thể luyện chế pháp chỉ không?
- Có thể.
Lâm Phong lập tức rời Vạn Bảo Các. Hắn chạy thẳng tới khu thương mại tự do trong thành, bắt đầu thu mua nguyên liệu để luyện chế pháp chỉ.
- Lão đầu, mua thứ gì trước đây?
- Thông tin sơ lược về toàn bộ linh dược, yêu thú càng nhiều càng tốt.
- Mua mấy thứ đó làm gì?
Lão đầu không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Ngươi luyện chế pháp chỉ để làm gì?
- Tất nhiên là để săn yêu thú, đổi lấy linh thạch.
- Ngươi muốn có nhiều linh thạch hay ít linh thạch?
- Đương nhiên là càng nhiều càng tốt. À, ta hiểu rồi.
Luyện chế pháp chỉ cũng giống như luyện đan, cần có công thức thích hợp. Mỗi pháp văn sẽ đi với một loại nguyên liệu nhất định, nếu dùng nguyên liệu càng rẻ thì càng kiếm được nhiều linh thạch hơn.
Lâm Phong tốn năm khối linh thạch hạ phẩm để thu mua một đống tài liệu. Sau khi lấy ra tất cả những thứ mua được, gần một nửa căn phòng của hắn đã bị chất đầy.
- Đây là thông tin về linh dược, cái này là của yêu thú, còn cái này là một số tin tức thường ngày...
Lão đầu không vội đọc tư liệu mà chăm chú nhìn vào khối linh thạch của Lâm Phong, vẻ mặt cảm thán.
- Không ngờ thứ này lại xuất hiện.
- Lão đầu, linh thạch của ta có vấn đề gì sao? Có phải thứ này bề ngoài tuy giống linh thạch nhưng thật ra là bảo vật tuyệt thế đúng không?
- Nếu là mấy chục vạn năm trước, có lẽ thứ này chính là bảo vật.
- Vậy bây giờ thì sao?
- Hàng đại trà, nơi nào cũng có.
Lâm Phong nghe lão nói trong lòng có chút thất vọng. Hắn chợt cảm giác có gì đó không đúng.
- Lão đầu, ý của lão là mấy chục vạn năm trước không có linh thạch sao?
- Khi đó linh khí nồng đậm, dù cách linh mạch ngàn dặm vẫn có thể tu luyện.
Lão đầu nói đến đây chợt ngẩn người.
- Bể dâu thay đổi, thế sự thăng trầm. Với lượng linh khí của hiện tại, e là số lượng tu sĩ đã không còn như xưa.
Lão đầu cảm thán một lúc thì lao vào đống thư tịch. Lâm Phong ngồi một bên cũng nhàm chán đọc ké, hắn xem một lúc vẫn không nhớ được bao nhiêu.
- Ngu xuẩn.
- Này lão đầu, ta biết là ta không có thiên phú, nhưng đừng có vả thẳng mặt như vậy có được không?
- Lão phu không nói tiểu tử ngươi. Thanh lam thảo bây giờ lại biến thành cỏ dại, không hiểu luyện đan sư thời nay dùng cái gì để luyện đan.
Lâm Phong nghe ý của lão hình như không phải là đang chửi hắn, nhưng trong phòng chỉ có hai người, lâu lâu lại nghe lão chửi cũng ức chế lắm.
- Long vĩ thảo lại biến thành cẩu vĩ thảo, hỏa dương thảo lại mang cho yêu thú ăn, các ngươi không sợ trời đánh sao?
Lâm Phong nhìn dáng vẻ của lão giống như nhìn thấy người thân bị ngược đãi, thầm cảm thán:
- Lão đầu đúng là có thiên phú diễn xuất, chỉ đọc tài liệu thôi cũng nhập tâm như vậy.
Lâm Phong ném mấy thứ tài liệu qua một bên, sau đó cầm lấy chiếc nhẫn cổ quan sát. Thần thức vừa quét vào thì phát hiện bên trong chiếc nhẫn cổ là một không gian rộng lớn, còn lớn hơn căn phòng của hắn mấy chục lần nhưng hoàn toàn trống không.