Chương 101: Món Quà Đặc Biệt

Thiên La

Chương 101: Món Quà Đặc Biệt

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong vừa nghe thấy giọng Hàn Băng liền cảm thấy có điều bất ổn, ánh mắt hắn chăm chú nhìn nữ tử bên cạnh với vẻ mặt ân cần.
- Sư tỷ, có phải tỷ cảm thấy không khỏe không?
- Ta không sao.
Hàn Băng nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Lâm Phong, nàng vội vàng lái sang chuyện khác.
- Nữ trang không chỉ cần đẹp về vẻ ngoài mà còn phải xem xét công dụng của nó.
Nàng vừa nói vừa chỉ vào một chiếc vòng tay gần đó.
- Món đồ này kiểu dáng không tệ, có thể hỗ trợ trong cận chiến.
Lâm Phong nhìn chiếc vòng tay Hàn Băng chọn, quả thực có vẻ ngoài khá đẹp, hắn khẽ gật đầu nhưng rồi lại lắc đầu.
- Không đúng, chẳng phải pháp sư sợ nhất là cận chiến sao?
Hàn Băng nghe Lâm Phong hỏi, vẻ mặt thoáng hiện sự kinh ngạc. Theo thông tin nàng điều tra được thì Huân Vũ là chiến sư, chẳng lẽ Huân Vũ cũng là chiến pháp song tu như nàng sao?
Lâm Phong chỉ vào một cái trâm cài gần đó.
- Đệ thấy món này phù hợp với sư tỷ hơn, có thể bổ sung hàn khí khi chiến đấu.
- Ngươi… ngươi mua pháp bảo là muốn tặng cho ta sao?
- Đúng vậy, đệ là nam nhân sao có thể dùng nữ trang được.
Hàn Băng ngẩn ngơ nhìn Lâm Phong, lúc này nàng đã không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày. Cảm giác sợ hãi vì sắp mất đi tất cả dần dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp dâng trào.
Đôi mắt Hàn Băng ửng đỏ, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên, để lộ nụ cười rạng rỡ, giọng nói dịu dàng.
- Chỉ cần là thứ ngươi tặng, ta đều sẽ thích.
Lâm Phong thất thần một lúc rồi mới gật đầu. Nụ cười vừa rồi của Hàn Băng tựa như tiên nữ, làm cho lòng người say đắm, dù nói là nhất tiếu khuynh thành cũng không hề khoa trương.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn hàng chục món nữ trang trước mặt. Vừa nãy hắn còn cảm thấy những món này không tệ, nhưng bây giờ lại thấy không có thứ nào hợp với Hàn Băng, càng nhìn càng thấy chướng mắt.
Đúng lúc này, một vị lão giả xuất hiện, mỉm cười nhìn hai người.
- Vị tiểu thư này đúng là mỹ nhân hiếm có. E là chỗ của lão phu không có nhiều bảo vật xứng đáng với dung mạo của tiểu thư.
Lâm Phong nghe lão giả nói như gặp được cứu tinh.
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Mời đi theo lão phu.
Lão giả đi vào một căn phòng gần đó, bên trong chỉ có vài vật phẩm nhưng mỗi món đều là bảo vật cực phẩm.
- Những thứ này vài ngày nữa sẽ được vận chuyển về thánh thành để tổ chức đấu giá, mời tiểu hữu nhìn thử.
Lâm Phong vừa nhìn thấy mấy món nữ trang, hai mắt hắn sáng bừng. Những món này không chỉ là bảo vật phòng ngự cấp Địa mà còn có vẻ ngoài lộng lẫy, mỗi chi tiết đều được luyện chế tỉ mỉ, không hề có chút tì vết nào.
- Hàn Băng sư tỷ, mau đến đây nhìn xem.
Hàn Băng do dự một lát rồi bước đến bên cạnh Lâm Phong, nhỏ giọng nói.
- Ta thấy những thứ bên ngoài kia cũng rất tốt rồi.
Lúc đầu Hàn Băng không nghĩ Lâm Phong sẽ mua những thứ này để tặng cho nàng nên không mấy để tâm. Lúc này nàng mới phát hiện những món đồ ở đây đều rất đắt giá, ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong nhìn mấy món bảo vật trước mặt, vẻ mặt hơi khó hiểu.
- Đệ lại cảm thấy những thứ ở đây tốt hơn.
Đây là lần đầu Lâm Phong mua nữ trang, vẫn chưa có kinh nghiệm trong việc này. Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, thứ nào đắt hơn, lộng lẫy hơn thì hẳn là tốt hơn.
Lão giả vội vàng chen lời.
- Vị tiểu thư đây đang lo tiểu huynh đệ sẽ tiêu tốn linh thạch.
- Thì ra là như vậy.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn nữ nhân đối diện. Nàng lúc nào cũng nghĩ cho hắn như thế.
- Ta không có mà!
Lãnh Hàn Băng vội xoay người. Mỗi khi nàng đối diện với ánh mắt của tên lưu manh này, không hiểu sao lòng lại loạn nhịp, làm cho nàng không cách nào giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy.
- Sư tỷ cứ ở đây từ từ lựa chọn, đệ có chuyện muốn nói riêng với tiền bối.
Lâm Phong vừa dứt lời liền kéo lão giả rời đi. Trong phòng chỉ còn lại một mình Hàn Băng, ánh mắt nàng chăm chú ngắm nhìn mấy món bảo vật xung quanh. Những thứ này trong Lãnh gia không thiếu, nhưng nàng chưa từng quan tâm đến chúng.
Hôm nay Hàn Băng lại cảm thấy những thứ này như là tuyệt thế bảo vật, dù có trả bao nhiêu linh thạch cũng đáng giá.
Sau khi bước vào một căn phòng trống, Lâm Phong mỉm cười nhìn lão giả.
- Pháp nhãn của tiền bối quả nhiên lợi hại, tiểu bối vô cùng bái phục.
- Lão phu chỉ là một quản lý sao có thể so với chân truyền đệ tử của Thánh Cung.
Ngay từ đầu, vị quản lý kia đã nhìn ra được lai lịch của Lâm Phong và Hàn Băng, nên mới nhiệt tình mời cả hai vào xem những bảo vật kia. Để lấy lòng một tuyệt thế mỹ nhân như Hàn Băng, dù có bỏ ra mấy chục vạn trung phẩm linh thạch thì cũng là chuyện bình thường.
Lão giả mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Không biết tiểu huynh đệ có chuyện gì muốn nói với lão phu?
- Tiểu bối có một vật phẩm muốn đấu giá, không biết tiền bối có thể giúp đỡ không?
- Không thành vấn đề.
Lâm Phong nhìn thấy thái độ dứt khoát của vị quản lý liền biết đối phương đã hiểu lầm, hắn vội giải thích.
- Ý của tiểu bối là đại hội đấu giá diễn ra ở Vô Cực Thánh Thành.
- Chuyện này…
Vị quản lý bày ra vẻ mặt khó xử. Vật phẩm sau khi đưa đến thánh thành còn phải trải qua nhiều vòng tuyển chọn, cho nên lão không thể quyết định được vật phẩm nào sẽ được đấu giá.
Lâm Phong lấy ra một túi trữ vật đưa cho đối phương.
- Mời tiền bối xem vật phẩm của tiểu bối, sau đó hãy quyết định.
- Vậy thì quá tốt.
Vị quản lý nhìn thấy vật phẩm Lâm Phong lấy ra thì suýt chút nữa đã hét lên, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.
- Đây… đây là…
- Không biết ý của tiền bối thế nào?
- Không thành vấn đề, lão phu đảm bảo vật phẩm của tiểu huynh đệ sẽ xuất hiện trong đại hội đấu giá ở Vô Cực Thánh Thành.
Lão giả nhận lấy túi trữ vật, sau đó lấy ra một thẻ bài đưa cho Lâm Phong.
- Đây là thẻ bài tiến vào đại hội đấu giá, tiểu huynh đệ có thể dẫn theo vị tiểu thư kia đi cùng.
- Vậy xin đa tạ tiền bối.
Theo quy tắc của Vạn Bảo Các, trước khi vật phẩm được đấu giá thì Lâm Phong sẽ nhận được một khoản linh thạch ứng trước nhưng hắn đã từ chối.
Lâm Phong sẽ nhận toàn bộ linh thạch sau buổi đấu giá. Hắn không sợ Vạn Bảo Các lừa đảo, vì thương hiệu tồn tại cả vạn năm không phải để trưng bày cho vui.
Một lúc sau, Lâm Phong và vị quản lý trở lại phòng thì nhìn thấy Hàn Băng đang cầm một chiếc vòng tay tỏa ra lam quang mờ ảo.
Vị quản lý vừa nhìn thấy liền cất lời khen ngợi.
- Đúng là thế gian tuyệt phối.
- Thật sự rất đẹp, tiểu bối sẽ lấy món này.
- Nên như vậy, món này xem như quà gặp mặt của lão phu, chúc hai vị bách niên giai lão.
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh xem một già một trẻ đang tung hứng, từ đầu đến cuối nàng không chen vào được câu nào. Gương mặt vừa khôi phục được vẻ lạnh lùng lại dần ửng đỏ.
Sau khi rời Vạn Bảo Các, Lâm Phong và Hàn Băng đi dạo thêm một lúc rồi trở về khách điếm. Vừa bước vào bên trong liền thấy Phi Dao đang ngồi ăn cùng Phong Viêm và Tuệ Vân.
- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử mau lại đây, thức ăn ở đây rất ngon.
Lãnh Hàn Băng và Lâm Phong đi dạo chơi nửa ngày vẫn chưa ăn gì cả nên cũng không từ chối.
Phong Viêm nhìn đôi nam nữ trước mặt, ánh mắt đầy ẩn ý.
- Lâm sư đệ đúng là có nhã hứng, đại hội sắp diễn ra mà vẫn còn tâm trạng đi dạo chơi.