Chương 102: Vô Cực Thánh Thành

Thiên La

Chương 102: Vô Cực Thánh Thành

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên gian thương.
- Chẳng phải ngươi cũng đi ra ngoài sao?
- Ta chỉ đi một mình, làm gì có diễm phúc như Lâm sư đệ.
Cả đám ngồi ăn một lúc thì chuyển sang bàn về chuyện của ngũ cung đại hội. Tình hình năm nay khá căng thẳng, gần như toàn bộ thiên tài Nam Hoang sẽ hội tụ ở Vô Cực Thánh Thành.
Thiên tài tham gia đại hội lần này gần như giống với lần trước, chỉ có Cửu Huyền Thánh Cung là thiếu vắng một nhân vật cực kỳ quan trọng, đó là đệ nhất thiên tài Pháp Cung, Lý Định Nhất sư huynh.
Vài năm trước, Lý Định Nhất đã đột phá vương giả thất cấp, được bổ nhiệm làm chấp sự Thánh Cung, từ đó danh hiệu đệ nhất thiên tài Pháp Cung thuộc về Lãnh Hàn Băng.
- Ta thấy tỷ tỷ còn mạnh hơn cả cái tên Lý chấp sự đó.
- Phi Dao, không được nói lung tung.
Hàn Băng lạnh lùng nhìn muội muội.
- Lý chấp sự tinh thông thuật pháp, ta không phải đối thủ.
Lâm Phong ngồi bên cạnh, hắn phần nào hiểu được sự lo lắng của Hàn Băng. Thân là đệ nhất thiên tài Pháp Cung, nàng chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của đối thủ.
- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Chúng ta chỉ cần nỗ lực hết mình, không hổ thẹn với lương tâm là được, mọi người thấy đệ nói có đúng không?
Phong Viêm gật đầu tán thưởng.
- Lâm sư đệ nói không sai, làm người phải quang minh chính trực. Ta ghét nhất loại tiểu nhân thích lừa người dối đời.
Lãnh Phi Dao liếc nhìn hai tên trước mặt, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ. Nói về lừa đảo thì ai qua được hai tên lưu manh này.
Vài ngày sau, bên ngoài Vô Cực Thánh Thành, cờ hoa rợp trời, kéo dài vài dặm. Hôm nay Vô Cực Thánh Cung sẽ chào đón vị khách đầu tiên.
Phía trên cổng thành, mấy vị lão giả nhíu mày nhìn về phía xa, nơi một đoàn người đang tiến đến.
- Thành chủ, bọn họ đến rồi.
- Mau ra chào đón, không thể để người ngoài chê trách Vô Cực Thánh Cung không biết cách tiếp khách.
- Tuân lệnh.
Toàn bộ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung chia thành năm hàng, tuần tự tiến vào cổng thành. Mỗi hàng đại diện cho một cung, và đều do đệ nhất thiên tài của cung mình dẫn đầu.
Lâm Phong đi phía sau Tuệ Vân sư tỷ. Sau khi Cửu Huyền đại hội kết thúc, hắn được xếp vào hàng đệ tam thiên tài của Thánh Cung nên đứng thứ ba. Phong Viêm xếp ngay phía sau, còn dẫn đầu Đan Cung là đệ nhất thiên tài Vương Lăng.
- Vô Cực Thánh Cung quả là hào phóng, toàn bộ số hoa rải hai bên đường đều là linh dược.
Phong Viêm khẽ gật đầu.
- Tuy chỉ là hoàng dược nhưng tổng giá trị cũng hơn một trăm vạn trung phẩm linh thạch.
- Không biết bọn họ có thu lại số linh dược này không nhỉ? Cứ để đây thì quá lãng phí.
- Lãng phí tài nguyên là điều bị trời đất trừng phạt. Hay là chúng ta giúp bọn họ thu gom số linh dược này, xem như tích chút công đức cho bản thân.
- Sư huynh thật cao minh.
Khi hai huynh đệ đang đắc ý thì một giọng nói dịu dàng từ phía trước vọng lại.
- Tốt nhất là hai đệ đừng hành động lung tung, cẩn thận bị sư phụ trách phạt.
- Bọn đệ biết rồi.
Hai tên phía sau thành thật gật đầu. Lâm Phong sau khi bị sư phụ phạt mấy lần đã để lại ám ảnh trong lòng, còn Phong Viêm thì không sợ sư phụ, hắn chỉ sợ Tuệ Vân tức giận mà thôi.
Sau khi đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung vào thành, họ sẽ được an bài ở một khu vực đặc biệt, nơi dành riêng cho đệ tử tham gia ngũ cung đại hội. Xung quanh có vệ binh canh giữ, người không phận sự cấm lại gần.
Ba ngày sau khi Cửu Huyền Thánh Cung vào thành thì tiếng trống lại vang vọng, chào đón vị khách tiếp theo. Lần này đến lượt Trường Hà Thánh Cung.
Lâm Phong ngồi trên tầng thứ hai của một quán rượu, tay cầm một lá cờ hình bán nguyệt, ánh mắt dõi theo đoàn người phía dưới chầm chậm tiến vào thành. Đây chính là đối thủ lớn nhất của hắn ở đại hội lần này.
Dẫn đầu Trường Hà Đan Cung chính là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Cung Như Mộng. Bước đi giữa ngàn vạn người nhưng khí chất nàng vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng.
- So với lần trước hình như có chút thay đổi.
- Nha đầu đó trông rất tự tin, có thể đã luyện thành bát đan.
- Lão đừng trông mặt mà bắt hình dong, bát đan mà dễ luyện thành như vậy sao?
Ngay cả một thiên tài như Lâm Phong cũng phải nhờ đến Thông Thiên Đỉnh và lão đầu chỉ điểm mới miễn cưỡng đạt tới cảnh giới bát đan.
Giọng lão đầu vô cùng quả quyết.
- Với kinh nghiệm nhìn người mấy chục vạn năm trời của lão phu, chắc chắn không thể nhìn nhầm.
- Vậy lão nhìn xem ta là người như thế nào?
- Hàng đại trà.
- Cái gì mà hàng đại trà, ta rõ ràng là thiên tài vạn năm khó gặp, dù có gọi là nhân trung chi long, phượng mao lân giác cũng chẳng hề quá đáng.
Trong lúc Lâm Phong cùng lão đầu tranh luận thì một nữ tử bước tới ngồi đối diện. Lâm Phong vừa nhìn thấy nàng lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc của một thanh niên.
- Huân Vũ tỷ tỷ, tỷ có muốn dùng chút gì không?
- Không cần, ta có vài chuyện muốn nói với đạo hữu, nói xong ta sẽ rời đi ngay.
- Tỷ đi vội vậy sao?
- Ta còn phải đến chỗ các vị trưởng bối, ta rời đi lâu quá sẽ khiến các vị ấy lo lắng.
Liễu Huân Vũ nhìn vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong, trong lòng chợt dâng lên chút vui sướng. Nàng lấy ra một tấm thẻ bài đưa cho hắn.
- Đây là chỗ ta sẽ ở lại trong suốt thời gian đại hội diễn ra.
- Đệ hiểu rồi, đệ sẽ thường xuyên đến thăm tỷ.
Lâm Phong nhận lấy thẻ bài. Sắp tới đệ sẽ chuyển vào Vô Cực Thánh Cung, nên không cần thông báo chỗ ở cho Huân Vũ tỷ làm gì.
- Huân Vũ tỷ tỷ, mấy ngày nữa Vạn Bảo Các sẽ tổ chức buổi đấu giá, tỷ có muốn đi xem không?
- Lâm đạo hữu thật lòng muốn mời ta đi cùng sao?
- Đúng vậy.
- Tốt, ta sẽ ở cổng lớn Vạn Bảo Các chờ đạo hữu, lúc đó đạo hữu không được đổi ý đấy nhé.
Lâm Phong gật đầu.
- Quân tử nhất ngôn.
Huân Vũ cùng Lâm Phong nói thêm vài câu rồi rời đi. Lâm Phong ngồi một mình cũng cảm thấy nhàm chán, thà đi dạo vài vòng trong thành, biết đâu lại tìm được cơ duyên.
Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong trở về quán trọ. Hắn vừa mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy một nữ tử ngồi bên trong.
- Phi Dao sư tỷ, sao tỷ lại ở trong phòng của đệ?
- Ta ở đây đương nhiên là chờ đệ trở về đấy chứ.
Lãnh Phi Dao lại gần Lâm Phong, nàng tò mò nhìn hắn.
- Đệ vừa đi đâu đấy?
- Đệ đi dạo trong thành.
- Hừ, có phải đệ lén đi gặp Huân Vũ tỷ tỷ không?
Lâm Phong thành thật gật đầu.
- Hôm nay Huân Vũ tỷ tỷ đến Vô Cực Thánh Thành, đệ đi gặp tỷ ấy bàn bạc một chút chuyện.
- Là chuyện gì?
- Chuyện này đệ không thể nói.
- Có chuyện gì mà không thể nói?
Lãnh Phi Dao càng nói càng tiến sát lại gần Lâm Phong.
- Ta muốn biết, đệ mau nói cho ta biết đi.
- Không được, đây là chuyện riêng của đệ và Huân Vũ tỷ.
- Có phải đệ xem trọng Liễu Huân Vũ hơn ta đúng không?
Lâm Phong lắc đầu, hắn nhìn vẻ mặt tức giận của tiểu sư tỷ, không hiểu hôm nay vị tiểu sư tỷ này bị làm sao nữa.
- Chuyện này không thể nói như vậy được.
- Ta thích nói như vậy đó, đệ có nói không?
- Bây giờ cũng không còn sớm nữa, sư tỷ nên về phòng nghỉ ngơi, mai chúng ta hãy nói chuyện.
- Đệ đi mà nói với Liễu Huân Vũ, hừ.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời đã chạy vụt ra khỏi phòng. Lâm Phong chỉ đứng nhìn mà không đuổi theo.
- Tiểu tử ngươi không đuổi theo sao?
- Chắc là không sao, sư tỷ tính tình thất thường, mai lại vui vẻ cười nói như thường.
- Hài...
Lão đầu thở dài, có những chuyện lão có thể giúp hắn, nhưng cũng có những chuyện hắn phải tự mình trải nghiệm.