Thiên La
Chương 110: Chân Tướng
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong nhìn nữ tử gần ngay trước mặt, hắn có thể thấy rõ sự chân thành trong ánh mắt của Huân Vũ. Bàn tay vòng qua eo đối phương, hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Nàng đã bày tỏ lòng mình rõ ràng như vậy, nếu hắn còn không có phản ứng thì đúng là một kẻ khờ dại.
- Chỉ cần đệ còn hơi thở, sẽ theo tỷ đến cùng trời cuối đất, trọn đời không rời.
Huân Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt ôn nhu, bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng ôm lấy hắn, tận hưởng hơi ấm trong vòng tay của chàng.
- Nếu chàng dám lừa ta thì ta sẽ không tha cho chàng.
- Nếu ta lừa nàng thì cả đời này sẽ không kiếm được một khối linh thạch nào.
Hai người ôm nhau một lúc, Lâm Phong chợt nhớ đến một chuyện quan trọng.
- Cái tên Phùng kia thật sự có hôn ước với nàng ư?
- Đúng vậy, cũng vì chuyện này mà ta phải trốn đến Thương Vân.
Liễu Huân Vũ xuất thân từ Liễu gia, một trong những thế lực hàng đầu của Trường Hà Thánh Cung. Thân phận của nàng không hề thua kém Lãnh Hàn Băng, chỉ là Liễu gia lại khác biệt so với các gia tộc thông thường.
Cho dù Huân Vũ là tộc nhân dòng chính, nhưng nếu thức tỉnh huyết mạch thất bại, địa vị của nàng cũng chỉ ngang với tộc nhân dòng phụ.
Phần lớn tộc nhân dòng chính của Liễu gia đều đã được định sẵn hôn ước từ khi còn nhỏ. Nếu không thể thức tỉnh huyết mạch, họ sẽ lập tức tiến hành liên hôn, nhờ đó Liễu gia không chỉ tiết kiệm được tài nguyên mà còn củng cố mối liên kết với các đại tộc.
Nhưng khi Huân Vũ thành công thức tỉnh huyết mạch, nàng sẽ trở thành tộc nhân được Liễu gia chú trọng bồi dưỡng, có thể tự quyết định hôn ước của bản thân, thậm chí có cơ hội tiến vào hàng ngũ cao tầng.
Liễu Huân Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, nàng khẽ hỏi.
- Nếu ta thức tỉnh huyết mạch thất bại thì chàng có đến Liễu gia tìm ta không?
- Người ta thích là đệ nhất mỹ nhân Ảnh Nguyệt Đoàn, một người trọng tình trọng nghĩa, tài mạo song toàn, chứ không phải là thiên kim của Liễu gia.
Lâm Phong chưa từng quan tâm đến chuyện quyền lực. Nếu không, hắn đã nhận lời làm nam sủng của yêu nữ, lúc đó còn ai dám đắc tội với hắn, dù sao thì đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ.
- Vậy chàng có thích thiên kim nhà Lãnh gia không?
- Chuyện này…
Liễu Huân Vũ nhìn vẻ mặt giả vờ không hiểu của Lâm Phong, bàn tay ngọc ngà của nàng khẽ nhéo vào phần thịt thừa ở eo hắn.
- Ta không quan tâm chàng và Hàn Băng có quan hệ như thế nào, nhưng chàng tuyệt đối không được quên những lời hôm nay đã hứa với ta.
- Nàng thật sự không quan tâm sao?
Vừa dứt lời, eo hắn liền truyền đến cảm giác đau nhói. Không hiểu sao hắn lại có thể hỏi một câu ngốc nghếch đến thế.
Khi Lâm Phong và Huân Vũ quay trở lại thì thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên vẹn, tiểu sư tỷ và Hổ ca vẫn ngồi yên ở đó.
Lâm Phong không nhịn được hỏi.
- Hai người vẫn chưa ăn gì sao?
Phi Dao lập tức gật đầu lia lịa.
- Đệ và Huân Vũ tỷ tỷ chưa trở lại, làm sao bọn ta có thể ăn được chứ.
- Thật thế ư?
Lâm Phong nhìn Hổ ca ngồi đối diện, hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Huân Vũ mỉm cười, ánh mắt nhìn tô canh vẫn đang bốc khói nghi ngút.
- Thức ăn ở đây bảo quản tốt thật, lâu như vậy mà vẫn còn nóng hổi.
- À đúng rồi, vấn đề chính là ở đây.
Lâm Phong liếc nhìn hai kẻ bên cạnh. Lúc hắn và Huân Vũ rời đi thì thức ăn đã nguội lạnh rồi, bây giờ lại bốc khói nghi ngút là sao?
Lãnh Phi Dao biết không thể giấu giếm được nữa, đành thành thật khai báo để được khoan hồng.
Trong lúc Lâm Phong và Huân Vũ đang ở riêng với nhau, thì Phi Dao và Hổ ca đã tranh thủ "giải quyết" sạch một bàn thức ăn, sau đó gọi lại một bàn y hệt như ban đầu.
- Tiểu Phong tử à, tất cả là tại hai người ở trong đó lâu quá làm bọn ta đói muốn chết nên mới ăn trước một chút thôi mà.
- Là cả một bàn, không phải một chút đâu.
Huân Vũ nhìn vẻ mặt đáng thương của Phi Dao, giọng nói dịu dàng.
- Hôm nay để ta mời, muội cứ ăn thoải mái đi.
- Đa tạ Huân Vũ tỷ tỷ!
Sau khi ăn xong, cả nhóm tiếp tục đi dạo trong thánh thành, đến khi trời tối thì trở về nghỉ ngơi, chuẩn bị cho buổi lễ khai mạc Ngũ Cung Đại Hội vào ngày hôm sau.
Trong lúc toàn bộ Nam Hoang đang hướng về Ngũ Cung Đại Hội, thì bên ngoài phong ấn của Vô Cực Thánh Thành, một đám hắc y nhân đang tụ tập.
- Các ngươi hãy tận hưởng những giây phút yên bình cuối cùng đi, trước khi hắc ám hàng lâm, Thần giáo sẽ thống trị toàn bộ đại lục! Hắc hắc hắc…
Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, nhật nguyệt chưa đổi ngôi, hàng vạn tu sĩ đã tập trung bên ngoài đại môn Thánh Cung, chỉ chờ thánh môn mở ra là họ sẽ lập tức tràn vào.
Bên trong Vô Cực Thánh Địa, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đã có mặt đầy đủ. Từng đoàn người xếp thành hàng tiến về phía Chủ Cung, nơi sẽ diễn ra lễ khai mạc Ngũ Cung Đại Hội.
Nửa giờ trôi qua, đệ tử của năm đại Thánh Cung đều đã vào vị trí. Tổng cộng chỉ có vài trăm người, nhưng họ chính là tương lai của Nam Hoang trong vòng trăm năm kế tiếp.
Bên trong Chủ Cung đã được chia thành năm khu vực, mỗi Thánh Cung có một khu riêng. Lâm Phong tiến về khu vực dành riêng cho đệ tử Cửu Huyền, nơi này chỉ đủ chỗ cho vài chục người.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn lên khán đài. Nơi đó đã có khá nhiều tu sĩ, phần lớn là đệ tử Vô Cực Thánh Cung – họ là chủ nhà nên không cần phải chờ thánh môn mở ra. Bên cạnh đó còn có một số trường hợp ngoại lệ như Lãnh Phi Dao và Liễu Huân Vũ.
Lâm Phong nhìn về phía Huân Vũ. Đây là cơ hội tốt để hắn thể hiện bản thân, một khi hắn nổi danh thì chuyện cầu thân với Liễu gia sẽ trở nên dễ dàng hơn.
- Haizz…
Trong lúc Lâm Phong đang tính toán chuyện chung thân đại sự, thì nghe được tiếng thở dài của lão đầu.
- Lão đầu có chuyện gì vậy?
- Không có gì, lão phu chỉ là có chút hoài niệm mà thôi.
Ở thời của lão, lúc nhân tộc thịnh thế, số lượng thiên tài của một đại thế lực còn nhiều hơn cả năm Thánh Cung cộng lại. Mỗi lần tổ chức đại hội cứ như quần long hội tụ.
Lâm Phong tốt bụng an ủi lão đầu.
- Lão đừng thở dài nữa, chuyện đã qua rồi không thể trở lại. Thế sự vô thường, biết đâu một ngày nào đó nhân tộc lại mở ra một thời kỳ thịnh thế mới.
- Với tình hình linh mạch hiện tại, e rằng không thể.
- Thịnh rồi sẽ suy, mạnh rồi sẽ yếu, hưng rồi sẽ phế, được rồi sẽ mất – đó là quy luật không thể thay đổi. Nhưng mà vật cực tất phản, ta tin có một ngày nhân tộc sẽ trở lại huy hoàng như trước kia.
Lão đầu nghe Lâm Phong nói, ánh mắt ẩn hiện sự kinh ngạc. Rõ ràng vẫn là Lâm Phong, nhưng sao lại có cảm giác lạ lùng đến vậy.
- Tiểu tử ngươi có phải đêm qua luyện công quá độ rồi không?
- Nhân sinh ai cũng phải trưởng thành, có lẽ đã đến lúc lão truyền hết kinh nghiệm cho ta rồi.
- Cút!
Đối diện với khu vực của Cửu Huyền là Trường Hà. Từ vị trí của mình, Lâm Phong có thể nhìn thấy rõ Nam Cung Như Mộng – nàng chính là đối thủ lớn nhất của hắn trong đại hội lần này.
Không chỉ Lâm Phong, mà phần lớn đệ tử có mặt ở Chủ Cung đều hướng ánh mắt về phía Trường Hà, mong muốn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Nam Hoang Nhị Mộng.
Nam Cung Như Mộng khoác lên mình trường bào đan đạo, che đi phần lớn cơ thể hoàn hảo, chỉ để lộ gương mặt xinh đẹp tuyệt trần. Dù đối mặt với hàng ngàn ánh mắt, nàng vẫn giữ được vẻ ung dung, không chút dao động.